Có thể bạn sẽ thích...

Truyện convert: Cây Xương Sườn Thứ Hai

#21

on 20.09.15 11:38

avatar

Nga Hanni

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f12-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 20:
Quần áo ướt đẫm, cuối cùng rồi sẽ khô, có thể bị lãng quên, cũng không phải là quan trọng..

Không thể quên được, tại sao chúng ta phải cố gắng từ bỏ, nghe theo trái tim mình mách bảo, nó sẽ là bất diệt.

Có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ phát hiện, chúng ta vẫn tự cho là không thể nào theo đuổi, gạt bỏ đi bề ngoài thối rữa, thì đó cũng chỉ là một sự hiểu lầm, một trò hề, khi người ngoài nhìn thấy rõ ràng sự hiện diện của tình yêu, mà thường là *trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

**trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường : khi người trong nhà còn chưa biết hết sự việc đã và đang xảy ra (thường là những chuyện cần được giữ kín hoặc là chuyện không hay) thì người ngoài đã biết tường tận.

Lương Hạ Mạt được chính thức công nhận là sinh vật đơn bào, ít nhất ở viện dò phá bom mìn là không người nào không thừa nhận, gần đây người ta thường bắt gặp trên mặt sinh vật đơn bào nào đấy một chút ngọt ngào xen lẫn với khổ sở còn mang theo biểu hiện bối rối.

Sau đó khi khuôn mặt như tảng băng trôi lâu năm của anh lại có một phút chốc vô cùng nhiệt tình yêu thương, tâm hồn bắt đầu tưởng tượng, Lương Hạ Mạt đang yêu? Ít nhất Trì Đông Chí cũng lấy thân phận là vợ chiếm lấy anh mười năm rồi. Điều đó có nghĩa là. . . . . . anh đã có một cuộc tình? Quả thật bắt đầu chơi đùa, vốn anh và Trì Đông Chí cùng chôn nhau trong một nấm mồ hôn nhân, anh sẽ nói người đàn ông này là một đứa trẻ có thể phải đối mặt với việc lừa mình dối người, à, trừ Trì Đông Chí thì mấy ai có thể chịu nổi anh.

Vì vậy trong buổi chiều trời mây trong sáng, khi Lương Hạ Mạt chuẩn bị tiến vào nhà xưởng dỡ bỏ một số bom đặc biệt thì Khúc Trực vì để thỏa mãn lòng tò mò của mình đã ngăn anh lại buôn chuyện

"Thằng nhóc này, thật sự gần đây tôi nhìn mặt cậu thấy rất chướng mắt."

Lương Hạ Mạt sờ sờ mặt, nở nụ cười, thật vậy sao?

"Đông Tử nhanh như vậy đã tha thứ cho cậu?"

Khúc Trực *chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lắc đầu một cái.

**chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.

"Cô gái này thật không có *tiền đồ.

*tiền đồ: triển vọng, tương lai.

"Cậu cút đi." _Thiên Yết.DĐLQĐ_

Lương Hạ Mạt cảm thấy buồn vì lời nhắc nhở, ngay cả anh em của mình cũng không đứng về phía mình, duyên phận anh lúc này thật đúng là không tốt mà .

" Tất cả những chứng cứ mấy ngày trước tôi đã đưa để cậu phân tích tình hình thực tế sao rồi? Lại đây, nói một chút về quá trình cho anh em nghe đi, vui lên vui lên."

"Tâm địa cậu gian trá, khó trách sao cậu không cưới được vợ."

Lương Hạ Mạt bó chặt áo nguỵ trang, đeo cái bao tay lên, chuyển viền nón nguỵ trang ra sau đầu một cái, chuẩn bị vào nhà xưởng.

"Chuẩn bị để sinh em bé, tôi muốn làm cha."

Khúc Trực lại cảm thán thật sâu cho người khác một lần nữa, cô gái Trì Đông Chí này thật đúng là không có tiền đồ.

"Aiz, Hạ Mạt, sao cậu lại không mặc đồ phòng ngừa bạo lực hả?"

"Chết tiệt, cậu nghĩ rằng đây là hiện trường của một vụ đánh bom chống khủng bố à. Cũng không phải cậu không biết, tháo dỡ các đầu đạn là công việc cần sự chính xác, cái đồ chơi này thật là không thoải mái khi mặc vào, có chuyện gì thì chúng ta bỏ chạy."

Lương Hạ Mạt tiến vào nhà xưởng trong khi nói chuyện, tất cả đều tiến hành đâu vào đấy. Theo thường lệ Khúc Trực sẽ ngồi ở bên cạnh giám sát thiết bị tháo dỡ bom, nghĩ tới mặc dù vẫn chỉ nghe lý lẽ của một phía Lương Hạ Mạt, hai người liền ớn lạnh, cơ bản hai người không hiểu rõ lắm về tình huống, nhưng mình nói như thế nào cũng coi như ra chút khí lực, làm cho Lương Hạ Mạt đưa ra quyết định tốt hơn, muốn dừng lại một chút phải lừa gạt cậu ta cái gì đây?

Đúng vào lúc chuyên tâm, các thiết bị thu hình đang tiến hành giám sát việc tháo dỡ bom đột nhiên xuất hiện làn khói trắng ở thân quả bom, toàn thân Khúc Trực dường như kéo căng, ngay lập tức tiến vào trạng thái khẩn cấp để chuẩn bị, tay nắm lấy vật truyền tin la lớn.

"Hơi nước, chạy mau." _Thiên Yết.DĐLQĐ_

Bên trong nhà xưởng một số nhân viên xử lý quả bom, kể cả Lương Hạ Mạt lập tức nắm bắt tình huống khác thường này,trước tiên rút khỏi nhà xưởng, xe cứu hỏa đậu sẵn ở trong sân có thể sử dụng bất cứ lúc nào, chiến sĩ vận chuyển tất cả các thiết bị chữa cháy đâu vào đấy.

Trước tiên Khúc Trực kiểm tra tình trạng vết thương của Lương Hạ Mạt, vết thương chỉ bị xước, không có gì đáng ngại.

"Làm sao lại thế này?"

Lương Hạ Mạt che cánh tay chảy máu của mình tùy tiện lau vào áo nguỵ trang.

"Không có chuyện gì, lúc đi ra không cẩn thận quét đến. Tôi nói với cậu một chút về tình trạng này, bên trong thân đạn có thuốc nổ, rất có thể sẽ

nổ."

Lòng Khúc Trực nặng trĩu gật đầu.

"Hôm nay cậu trúng thưởng, đầu đạn cao cấp và rất mạnh, quả bom chống tăng rất quan trọng, siêu mạnh, đừng lo lắng, nhìn lại tình hình một chút, vẫn chưa nổ mà."

Nhưng mà trôi qua hơn 20 phút, nhà xưởng hoàn toàn yên tĩnh như cũ, giống như có phần thay đổi kỳ lạ, Lương Hạ Mạt không nhịn được.

"Không thể đợi thêm nữa, tôi tiến đến thăm dò một chút xem nguyên nhân gây ra hơi nước, sợ nhất ngòi nổ bị đâm thủng, hơi nước không nổ vậy thì phiền toái, hơn nữa bên trong còn có hai thùng đạn phá giáp, chậm trễ sẽ không kịp."

Khúc Trực cũng không giành đi trước, phương diện này anh không bằng Lương Hạ Mạt.

Bởi vì xử lý đạn phá giáp cần thao tác linh hoạt tự nhiên, Lương Hạ Mạt vẫn không mặc đồ phòng ngừa bạo lực thật dầy cản trở chuyên nghiệp, làm các biện pháp đề phòng đơn giản sau đó tiến vào nhà xưởng, lúc này anh tạm dừng một chút, anh nhìn điện thoại di động trong tay Khúc Trực rồi mấp máy môi, cuối cùng lại không hề nói gì.

Khúc Trực nghĩ, nếu như cõi đời này chỉ có một người có thể làm cho cậu ấy không an tâm, có lẽ chỉ có Trì Đông Chí.

"Anh ấy như vậy được không? Tại sao anh ấy lại không mặc đồ phòng ngừa bạo lực?"

Vệ Hồng Kỳ ở một bên nhỏ giọng hỏi, ánh mắt Khúc Trực vẫn chưa rời khỏi bóng lưng của Lương Hạ Mạt.

"Quả bom đặc biệt phải điều trị đặc biệt, một chuyên gia về xử lý bom, chính là ngày ngày nói chuyện yêu thương với Tử Thần, đấu trí đấu dũng."

Thời gian trở nên rất dài, cuối cùng khi Lương Hạ Mạt từ nhà xưởng Ryan đi ra, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, Vệ Hồng Kỳ rõ ràng xụi lơ ở trên vai của Khúc Trực.

Khuôn mặt của Lương Hạ Mạt vểnh lên tươi cười.

"Giải trừ." _Thiên Yết.DĐLQĐ_

Sau một lúc sợ bóng sợ gió, cũng không có xảy ra chuyện gì. Thì ra chỉ là bom và đuôi tên lửa bị rỉ sét, bởi vì vòng quay tốc độ cao mới dẫn tới hơi nước.

Sau đó Khúc Trực lại thấy trên mặt của Lương Hạ Mạt tựa như hối hận và may mắn, khi đó đã là gần tối, anh ta ngồi một mình ở phía sau đỉnh núi nhỏ, ánh mắt vô cùng xa xăm, nhìn về phía nhà mình.

"Đang nghĩ cái gì thế?"

"Vợ tôi."

Khúc Trực phì cười, sinh vật đơn bào.

"Xử lý tốt chưa?"

Lương Hạ Mạt hỏi._Thiên Yết.DĐLQĐ_

"Ừ, bình thường không thể tháo dỡ, nên vận chuyển ra cho nổ ở gò đất."

Trên mặt Lương Hạ Mạt có chút mơ màng.

"Trước kia gặp phải tình huống như thế này, tôi cũng không căng thẳng như vậy, việc đã hoàn thành thì không sợ hãi về nhà để ôm cô ấy. Tôi chỉ mới vừa tiến vào nhà xưởng kia, đột nhiên tôi cảm thấy mình đặc biệt là nhớ cô ấy, không muốn vào nữa, aiz cậu nói xem, trước kia tại sao tôi không có loại cảm giác này?"

"Trước kia dù là cậu muốn sao trên trời thì cô ấy cũng nghĩ biện pháp để hái xuống cho cậu, hiện tại để cho cậu phát điên trở lại, mất đi là tốt nhất, cũng may bây giờ cậu đã biết thay đổi, nhưng vẫn còn chưa đủ."

"Nếu như có lỗi, tôi không phải là không nguyện ý tỉnh lại, mà là tôi không biết mình làm không tốt chỗ nào, tỉnh lại từ chỗ nào đây? Đã qua hai mươi mấy năm như vậy, cô ấy chính là sinh trưởng trong da thịt của tôi. "

"Cho nên, nếu để mất cô ấy giống như là cắt thịt của cậu, nói không chừng lúc ấy cậu đã chết bỏ mẹ rồi, cậu lệ thuộc vào cô ấy nhiều hơn là cô ấy lệ thuộc vào cậu, đó chính là thói quen của cậu."

Lương Hạ Mạt suy nghĩ một chút, cũng không nhịn được cười, đúng vậy, nhưng quá nhẹ, trong thực tế, không chỉ có vậy, anh đã không thể nào tưởng tượng nổi, nhưng chắc chắn không chỉ đơn giản là nỗi đau mất đi cô như vậy.

" Cô ấy ghét nhất tôi nói chữ chết này, aiz Khúc Trực, cậu nói nếu tôi chết, cô ấy có thể sống tốt nữa sao?"

"Nhất định là có thể."

Khúc Trực lười biếng nằm ở trên cỏ, ngậm cọng cỏ đuôi chó trong miệng.

"Cô ấy còn phải chăm sóc mẹ của cậu thay cậu."

Lương Hạ Mạt sững sờ, biết đây là đáp án chính xác nhất.

"Nhưng tôi phát hiện, nếu như cô ấy chết đi rồi, tôi khẳng định là mình không sống nổi."_Thiên Yết.DĐLQĐ_

Cuối cùng Lương Hạ Mạt và Khúc Trực trở về nhà với hai ngày nghỉ phép, trong lòng anh giống như lắp thêm một cái máy gia tốc, lòng như lửa đốt muốn về nhà, vừa mới tách ra khẳng định không phải là bởi vì nhớ nhung, anh tự hào nhất là sự nghiệp, dù anh không thể chia sẻ thành công cũng như thất bại của mình với cô, nhưng chẳng biết tại sao anh chỉ muốn gặp mặt cô một lần, cho dù chỉ là liếc mắt một cái.

Nhưng khi anh hào hứng vội vã về nhà thì Trì Đông Chí cũng không ở đây, điều này chắc chắn như đổ một chậu nước lạnh vào niềm đam mê tràn đầy cảm xúc của anh. Vương Thục Hiền nói cô ấy đi tới nhà của Tiết Bình rồi, Vệ Biên Cương nói nhớ cô ấy.

Lương Hạ Mạt ở nhà ngây người không có cái rắm lớn công phu, xoay người lại lập tức đi đến quân khu người thân đại viện. Hôm nay do lái xe trở anh về, đến cửa lớn đại viện nhấn còi một cái, một chiến sĩ đã chạy tới, kiểm tra giấy chứng nhận sĩ quan rồi mới chạy đi gọi điện thoại nội bộ.

Lương Hạ Mạt ngồi ở trong xe có phần vô cùng buồn chán, nhìn vào kính chiếu hậu sửa sang lại kiểu tóc, vẫn rất đẹp trai. Trong chốc lát có hai người ra ngoài, Lương Hạ Mạt định thần nhìn lại, lập tức ngồi thẳng, một là Vệ Biên Cương, một là. . . . . .

Không biết ai, nhưng nhìn rất quen mắt, suy nghĩ hồi lâu mới nhớ lại, đây không phải là người chỉ huy đại đội đặc chủng phó đại đội trưởng Khuông Vĩ sao, là anh họ của Vệ Hồng Kỳ trong sở bọn họ, lần trước còn đối mặt đánh qua, nghe nói ngay cả tiến hành huấn luyện cũng đi đến nơi của bọn họ.

Lương Hạ Mạt không muốn đối mặt đánh nhau cùng anh ta, một là không quen, hai là có hiềm nghi, chờ người đi rồi mới xuống xe đi tới chỗ Vệ Biên Cương. Vệ Biên Cương nhìn thấy anh theo thường lệ trước hừ hừ hai tiếng, sau đó bắt đầu phê bình.

"Sao dừng xe ở đây?"_Thiên Yết.DĐLQĐ_

Lương Hạ Mạt cười như chó săn.

"Dừng nơi này được rồi, con tới đón vợ con rồi lập tức đi ngay."

"Vợ của cậu không có tới đây, gặp nhau ở bên ngoài với mẹ vợ cậu."

Lương Hạ Mạt lập tức yên lặng muốn chạy đi.

"Lát nữa họ trở về, nghe nói buổi tối ăn thịt dê nướng."

Lương Hạ Mạt lại không biến sắc nhích lại gần bên cạnh Vệ Biên Cương.

Vào đến nhà, Vệ Biên Cương liền lấy bàn cờ ra, Lương Hạ Mạt thấy thế, trên trán anh hiện rõ sự khổ sở, ông già này thật là, ông ca thán cho mình nghe là mấy chục năm trời, mỗi ngày đều nên hoạt động trí óc, đúng là lắm chuyện .

Cái người Lương Hạ Mạt này, hễ là chuyện cần động não, khảo nghiệm trí nhớ gì đó thì anh vốn không tinh thông, nhưng nhân phẩm của anh không được, nghiên cứu những thứ này mục đích không phải là vì thắng, là vì không để cho người khác thắng, giống như chơi cờ tướng, mình công kích là thứ yếu, chủ yếu là chặn đường người ta, cho nên sau khi đánh một vài ván, Vệ Biên Cương tức giận dựng râu trợn mắt. Vệ Biên Cương chơi cờ phẩm. . . . . . Vẫn còn so sánh không hơn Lương Hạ Mạt, chuyện tám trăm năm trước tất cả đều vạch trần ra, cái thời gian tới đại viện ăn trộm táo gai, khi cùng người đánh nhau phải dựa vào Đông Tử trút giận cho anh. . . . . . Sau lại dứt khoát uy hiếp anh nói còn dám sử dụng ám chiêu, liền giữ Đông Tử ở lại nhà mẹ đẻ, Lương Hạ Mạt lúc này mới thoáng có thu lại.

Có một loại người, không làm chuyện thất đức, người đớ sẽ không ý tứ, nhàm chán. Con ngươi của Lương Hạ Mạt loạn chuyển chung quanh cũng không tìm được thứ gì hứng thú, chợt nhớ tới mới vừa rồi anh thấy Khuông Vĩ, không nhịn được chuyển đề tài._Thiên Yết.DĐLQĐ_

"Người mới vừa rồi là ai vậy, còn làm phiền ngài tự mình đưa ra ngoài."

"Cháu ngoại ta."

Suy nghĩ một chút lại giải thích rõ hơn:

"Con trai của chị ta."

Lương Hạ Mạt lại có nghi vấn.

"Chao ôi sao con chưa từng thấy qua vậy?"

Vệ Biên Cương cũng không ngẩng đầu lên, nghiêm túc chuyên chú nghiên cứu nước cờ.

"Đừng nói là cậu, Đông Tử cũng chưa gặp qua cậu ấy, số lần cha mẹ cậu ấy một năm thấy cậu ta còn không nhiều hơn đầu ngón tay. Khi ta kết hôn với mẹ của Đông Tử thì Khuông Vĩ chính là tiểu tử mới lớn, sớm đã tới trường quân đội, nhiều năm cũng không về tới một lần, vậy thì làm sao mà gặp."

Lương Hạ Mạt thuận miệng đáp một tiếng, nghĩ lại không đúng, anh họ của Vệ Hồng Kỳ là cháu ngoại của ông già này, mà Vệ Hồng Kỳ cũng họ Vệ, đó không phải là. . . .

Lương Hạ Mạt giả vờ uống trà trên tay để che giấu khuôn mặt lúng túng của mình, không thể nói anh biết Vệ Hồng Kỳ, ngàn vạn lần không thể nói, kiên quyết không thể nói, đánh chết cũng không thể nói. Nơi này có sẵn cơ sở ngầm, cha mẹ vợ có thể lợi dụng anh không? Cơ bản là anh không có can đảm phạm sai lầm lớn, anh có không ít tật xấu, vợ biết tính tình này của anh cũng không có chuyện gì, nhưng không thể mất mặt ở trước mặt cha mẹ vợ, nếu như bị kiện cáo đến đây, vậy thì mắc cỡ chết mất. Mấu chốt nhất là Vệ Hồng Kỳ không biết nói dối, hơn nữa chưa bao giờ biết giữ mồm, không đáng tin cậy.
#22

on 20.09.15 11:38

avatar

Nga Hanni

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f12-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 21:
Khi hai mẹ con trở về, mang theo không ít nguyên liệu làm thịt dê nướng, sắc mặt Tiết Bình không tốt lắm, ngược lại Trì Đông Chí rất bình tĩnh, có điều hơi quá mức bình tĩnh, nhìn thấy Lương Hạ Mạt cũng không giật mình, cười nhạt một tiếng để chào đón anh.

Trong lòng hai người đàn ông đều cục mịch, cũng không có phát hiện bất kỳ điều gì khác thường, cơm tối ăn khí thế ngất trời, Lương Hạ Mạt vẫn như cũ đem phần thịt mềm ăn ngon nhất cho Trì Đông Chí, làm cho Vệ Biên Cương liên tiếp phản đối.

Sau khi ăn tối, thu dọn xong, Lương Hạ Mạt giương mắt nhìn cô trao đổi: về nhà đi vợ.

Trì Đông Chí cười xoa nhẹ chân mày hơi nhíu của anh, đêm nay ở lại đây, cô đã gọi điện thoại cho mẹ chồng.

Lương Hạ Mạt không vui, lôi kéo cánh tay vợ làm nũng, không nên vậy nha, anh muốn ôm em ngủ.

Ngủ ở đâu cũng có thể ôm nha! Cuối cùng Trì Đông Chí giải quyết dứt khoát.

"Ngoan đi, sáng mai em nói mẹ nấu cháo ngô cho anh húp."

Sau khi cô náo loạn như vậy, Lương Hạ Mạt mơ hồ cảm thấy trong lòng có chút kìm chế không giải thích được mà sốt sắng, anh thậm chí có chút nhớ Trì Đông Chí rồi. Bây giờ một ngày anh không thấy được cô đều thấy khó chịu, hận không thể đem giấu cô ở trong trái tim mình, thời gian làm cũng mang theo để cho cô tham gia trong sự nghiệp của mình, hết giờ làm cũng mang theo cô cùng anh vượt qua từng giây nhàm chán, không có chuyện gì liền lấy ra nhìn ngắm, trải qua cuộc sống ngọt ngào lại hoang đường.

Vậy mà cuộc gặp mặt vui vẻ khiến Lương Hạ Mạt quên đi lời Khúc Trực đã nói, anh đang thay đổi, nhưng mà còn chưa đủ. Chỉ đắm chìm nghĩ tới tương lai mà quên xét lại mình trong quá khứ thì chưa đủ, phải làm thật nhiều điều tốt đẹp hơn nữa.

Vết thương dù khỏi hẳn cũng sẽ lưu lại sẹo về sau, đây là một phần ỷ lại không xong, thật ra thì muốn trị tốt vết sẹo này cũng không khó, thuốc chính là một lần đào tim móc phổi nói chuyện với nhau. Bất cứ ai thành thật với nhau đều hiểu được điều này, vậy mà lúc này Lương Hạ Mạt lại dùng lời ngon tiếng ngọt. Bởi vì không ai lại đi lấy nhược điểm của mình bày tỏ với người khác, lâu dần liền theo thói quen bỏ xuống cái mình không am hiểu kia xuống. Huống chi coi như anh có thể nghĩ đến điều này, anh cũng sẽ không làm, không thể nào đi vạch trần giai đoạn anh đã từng hư hỏng, như vậy sẽ làm tổn hại đến phong độ đàn ông của anh.

Bên này Lương Hạ Mạt cùng chơi cờ tướng với Vệ Biên Cương mà trong lòng không yên, trong phòng ngủ hai mẹ con Trì Đông Chí và Tiết Bình song song trầm mặc. Trì Đông Chí chơi đùa nhẫn cưới trên tay với sự tập trung bất thường, quên cả nháy mắt, đôi mắt dường như cố định trên một đường thẳng với chiếc nhẫn cưới này, bình tĩnh, thật ra thì không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Tiết Bình kéo vai của cô qua ôm vào trong ngực, thân thể hai người đều cứng đờ, Mối quan hệ mẹ con luôn luôn buồn tẻ, cũng không quen thuộc với sự thân mật như vậy. Cuối cùng Tiết Bình thở dài buông cô ra.

"Đông Tử, con là con gái của mẹ."

"Con hiểu rõ."

Cô lại tiếp tục chơi nhẫn cưới giống như bình thường, trả lời thờ ơ như không.

"Con với ba con giống như nhau, không chịu để người khác yên lòng, không chiếm được tiện nghi của người khác, thì sẽ ăn không vô ngủ không ngon."

Đầu ngón tay Trì Đông Chí khẽ run, giống như cánh bướm lung lay ở trong gió. Tiết Bình cầm tay của cô khẽ nói.

"Con và Hạ Mạt ra đời được hai năm, cha của Hạ Mạt cứu cha của con một lần, ông ấy cảm thấy không gì báo đáp, không báo đáp thì lại không an lòng, nói muốn cho con gái yêu tâm can bảo bối của mình cho làm vợ của tên nhóc Hạ Mạt nhà lão Hạ."

Tiết Bình nhớ tới chuyện cũ, vẻ mặt dịu dàng.

"Vậy mà... Một lời nói trở thành lời tiên tri."

"Hai con từ từ lớn lên, trừ Hạ Mạt thì ai con cũng không thích, bị tên nhóc kia mắng thì về nhà khóc, khóc xong một chút lau nước mắt rồi lại đuổi theo phía sau cái mông người ta như cũ, chưa bao giờ phản đối yêu cầu của nó, chưa bao giờ cho phép chúng ta nói xấu nó, giống như người hầu nhỏ làm việc tận lực. Khi đó ba con còn chua xót nói nuôi con gái lớn theo người ta, bên ngoài lời nói chua xót khó lường."

Trì Đông Chí biết mẹ không phải chỉ nói chừng này, những thứ này, chỉ yên lặng sờ nhẫn cưới trên tay, không mở miệng ngắt lời.

Đột nhiên Tiết Bình đổi đề tài.

"Sớm nói trước qua các con không thích hợp, nhưng cũng không muốn thật sự tách các con ra, chỉ là con quá để ý nó. Nếu như một ly nước

đầy, thì hôn nhân cũng giống như vậy, con chiếm nhiều một phần, thì nó phải chiếm ít đi một phần, như thế con sẽ cảm thấy uất ức, nếu như hai người đều vội vã chiếm, như vậy nước sẽ tràn đầy ra ngoài, rơi xuống. Nhưng mà ly nước này lại không thể đổ hết, bởi vì con người không có nước sẽ chết."

"Đông Tử, con có thể tùy hứng thêm một chút, đối với mẹ, đối với Hạ Mạt, đối với tình yêu hôn nhân này, thậm chí con có thể tùy hứng ích kỷ thêm một chút. Chỉ đối xử tốt với mình, không bao dung người khác, không suy nghĩ đến lập trường của người khác, thiếu người nào cũng được, chiếm tiện nghi của người nào cũng tốt, đến cuồi cùng thì quay đầu lại phía sau xem một chút, thật ra thì chúng ta ai cũng sẵn lòng dung túng con."

"Đông Tử, nghe mẹ nói, con không thể tuyệt vọng, dù sao chúng ta vẫn còn có biện pháp, nhất định yên ổn."

Trì Đông Chí nghe lời gật đầu, nụ cười rất đơn thuần.

"Con đã biết mẹ."

Ban đêm, họ hôn nhau ở dưới ánh đèn màu vàng đầu giường, Lương Hạ Mạt vô cùng ham thích cảm giác môi và lưỡi trao đổi độ sâu, từng bước từng bước xâm chiếm xung quanh làn da mềm mại, sau đó đem miệng làm món ăn chính, tỉ mỉ hôn, ngay cả nướu răng cũng không buông tha, vừa chuyên tâm lại gợi tình. Khi anh vội vàng cởi vật cản dưới thân hai người ra thì Trì Đông Chí nhìn anh mỉm cười yếu đuối, giống như ánh sáng mặt trời xuyên qua mùa đông tiến vào gác lửng.

Cô cười như vậy khiến cho Lương Hạ Mạt mê muội, trước kia Trì Đông Chí thích làm nũng với anh, lúc đó anh liền tê dại, cô rất ít biểu lột tình cảm dịu dàng yếu đuối như vậy. Lương Hạ Mạt nhớ mang máng lúc bé cô cũng rất thích cười với anh như thế, dịu dàng, yếu đuối, cưng chiều, khiến người ta tự hào, anh rất sẵn lòng nhìn cô.

Sau này một ngày nào đó anh đột nhiên phát hiện, nụ cười dịu dàng như vậy hẳn là chói mắt. Từ nhỏ Tô Nhượng lịch sự nho nhã, mỗi lần cười lên cũng dịu dàng như vậy, hoàn toàn không giống kiểu cười thoải mái của mình và đám con trai trong viện kia, vì vậy, lập tức phát hiện tốt xấu, vật hiếm có mới là quý.

Sau đó anh nghiêm cấm (nghiêm khắc, cấm đoán) Trì Đông Chí không được cười như vậy, bất kể đối với người nào cũng không cho phép, không có lý do mà nét mặt nụ cười cũng giống nhau như nhà họ Tô. Vụng trộm phỉ báng Tô Nhượng, không có việc gì thì cười giống như Đông Tử nhà anh làm gì, thật đáng ghét, thật lừa bịp, âm hồn bất tán, hại bố mày (vì Hạ Mạt đang tức giận chửi Tô Nhượng trong lòng nên mình để vậy), không hưởng thụ được nhiều phúc lợi, đập chết mày.

Tình yêu của Lương Hạ Mạt cũng giống như nụ hôn của anh, một khi bắt đầu chính là cắm vào ăn sâu bén rễ, đòi hỏi bổ sung và hành động triệt để nhất, mang theo khí thế dễ như bẻ cành khô, hơi thở cuồng bạo hăng hái sôi nổi, trút xuống chính là nồng đậm không thể rời bỏ.

Sau đó không muốn nhúc nhích, hai cơ thể tràn đầy mồ hôi cũng không muốn đi tắm. Lương Hạ Mạ kéo canh tay của cô ra rồi tự nhiên chui vào trong ngực cô mà làn nũng, ngước đầu nhìn cô, ánh mắt nóng giống như là con sói đêm trăng tròn.

"Đông Tử em ôm anh."

Trì Đông Chí liền ôm lấy anh, bàn tay dừng ở phía sau lưng ướt mồ hôi của anh cùng dính lại ở chung một chỗ. Lương Hạ Mạt nở nụ cười thỏa mãn giống như con nít, lại kéo tay cô trở về đặt trên mặt mình.

"Bảo bối, hôm nay trong sở tháo dỡ một quả đạn phá giáp, bắn ra khang bên trong có thuốc nổ, cũng bốc khói trắng rồi, anh thiếu chút nữa là không thể trở về gặp em."

Tay Trì Đông Chí căng thẳng, giúp trái tim nhỏ của Lương Hạ Mạt thỏa mãn, anh chính là ngây thơ không hiểu chuyện, nhất định cố ý nói như vậy, ngày ngày làm nũng chưa bao giờ ngại phiền.

"Bảo bối em yêu anh không?"

"Anh cứ nói đi?"

"Cái này không được, cái này không tốt."

Lương Hạ Mạt đưa ra một tay chỉ hai bên nói.

"Câu trả lời này không tốt, anh càng muốn nghe câu trả lời khác khẳng định ba chữ."

Trì Đông Chí bị chọc cười.

"Anh lúc nào cũng lấy ba chữ này miễn cưỡng hỏi ngược lại em, tại sao chỉ cho phép anh đốt lửa quanh núi mà không cho phép em thắp ngọn đèn dầu nhỏ?"

"Không có đúng hay không, anh nhất định không cho phép em, không cần nói lý do, có được hay không chứ?"

Kết quả của dung túng cưng chiều đó là thói quen của anh sẽ càng ngày càng tỏ rõ, nhưng mà làm thế nào đây? Cô chính là muốn coi anh là con nít để yêu.

"Hôm nay anh có cái gì không đúng, dây dưa nhiều người như vậy ít khi thấy lời đường mật của anh, chỉ có điều, chân thành nhiều hơn so với trước kia."

"Anh sẽ không quá thành thật."

Nói xong, Lương Hạ Mạt ngượng ngùng cười, mở miệng nói.

"Đột nhiên anh cảm thấy rất muốn yêu một lần nữa, chúng ta bắt đầu nói yêu thương lần nữa có được hay không? Trước kia ở hai nơi các xa nhau, cũng không hưởng thụ được như thế."

Nói xong Lương Hạ Mạt ngượng ngùng cười, mở miệng nói.

"Đột nhiên anh cảm thấy rất muốn yêu một lần nữa, chúng ta bắt đầu nói yêu thương lần nữa có được hay không? Trước kia ở hai nơi cách xa nhau, cũng không hưởng thụ được như thế."

Trì Đông Chí vẫn cười yếu đuối.

"Em lại muốn nhắc đến Thẩm Linh, anh sẽ không để tâm chứ?"

Lương Hạ Mạt bĩu môi, nghĩ thầm, nhắc đến ai cũng được, nhất định đừng nhắc tới tiểu tiện nhân Tô Nhượng kia.

"Anh... Thật sự không thích Thẩm Linh sao?"

Lương Hạ Mạt lại uất ức, lật người đè lên cô, trong mắt hàm chứa vô tội ra sức lắc đầu.

"Em nói em không thích cô ấy, nhưng là từ nhỏ đến lớn, quá khứ đến bây giờ, hình như rất nhiều chuyện cũng không giải thích được, chẳng hạn như em đối với chuyện của cô ấy vẫn tích cực lại nhiệt tình, cuối cùng vẫn còn để cho anh học cô ấy."

"Người nào khi còn bé không phải đều yêu mến con gái yểu điệu sao, cái này cũng không phải là chỉ ra một mình cô ấy, đúng lúc bạn bè bên mình chỉ có cô ấy là tương tự như vậy, lấy một thí dụ thôi. Tương tự thích cái kiểu đó không có nghĩa là thích kiểu người nào, thích em chỉ vì em là em, nếu như đúng lúc là kiểu đó không phải là tốt hơn sao. Bất quá em không cần học người khác, bây giờ anh đã trưởng thành, nhận rõ bản chất của mỗi người qua vẻ ngoài, đã sớm luyện thành một đôi mắt nhìn thấu, nhiều năm ngày nào em cũng mặc cảnh phục anh cũng cảm thấy xinh đẹp."

Trì Đông Chí liếc mắt, tên lưu manh này.

"Đông Tử, em nhớ kỹ, chuyện vợ chồng bọn họ không cho phép em trông nom, không được gặp mặt hai người đó. Còn nữa, giữa em và anh không có bất kỳ người nào, tối thiểu là ở phương diện này anh không có khả năng có người khác, liền xem phương diện kia của em ra sao."

Trì Đông Chí theo bản năng phản đối.

"Em càng không có."

"Anh

biết."

"Sao hôm nay anh sẵn lòng nói với em những thứ này, hơn nữa không có nổi giận."

"Em dữ như vậy, anh không dám."

Lương Hạ Mạt cười hì hì chui vào trong ngực cô làm nũng lần nữa.

"Chúng ta sinh đứa bé, anh thương em thương đứa bé, nhưng mà em cũng không được có đứa bé mà không thương anh, ừmh, phải đối xử tốt với anh và con như nhau, coi như em có hai đứa con, được không?"

Lương Hạ Mạt không thể đợi đến khi Trì Đông Chí trả lời liền chìm vào mộng đẹp, càng không biết cả đêm cô trằn trọc khó ngủ.

Sáng ngày hôm sau quả nhiên Tiết Bình cố ý chuẩn bị cháo ngô, ăn với dưa muối, Lương Hạ Mạt liền một hơi ăn xong mấy chén.

Trì Đông Chí ngồi ở một bên nhìn anh ăn, lần lượt đưa bánh bao, múc cháo, sau khi ăn xong thu dọn cùng nhau rời đi, quay về đơn vị của mình. Mặc dù Lương Hạ Mạt còn mấy ngày nghỉ, nhưng Khúc Trực tạm thời có chuyện lại gọi anh quay về, bởi vì thời gian cấp bách, hai người tách ra mà đi, Trì Đông Chí đứng ở bên cạnh xe vẫy tay, dặn dò anh cẩn thận lái xe.

Lương Hạ Mạt ngồi ở trong xe nhìn cô cười.

"Đi lần này không biết bao nhiêu ngày mới có thể trở về đây, em đi trước, anh nhìn em."

Trì Đông Chí bất động, vẫn còn vừa cười vừa lắc đầu. Lương Hạ Mạt hết cách rồi, nhưng mà trong lòng cũng rất ổn, hai tay đè trên môi ném ra một cái hôn gió lẳng lơ, bắt đầu bước rời đi.

Ánh mắt của cô cứ đuổi theo anh như vậy, nghệt đầu, khóe miệng cong thành một nụ cười, Lương Hạ Mạt chẳng biết tại sao cũng rất động lòng. Nói rằng cô thích mềm không thích cứng, bản thân anh vẫn chưa bù đắp gì.

Thật ra thì anh vẫn tưởng tượng cảnh tượng trước mắt như vậy rất nhiều năm trong quá khứ, ở thời kỳ vừa kết hôn. Nhưng khi đó Trì Đông Chí thích ngủ nướng, một ngày sát giờ làm việc mới rời giường, ngay cả cơm sáng cũng không kịp ăn, mỗi ngày cô đều hừng hực tinh lực (tinh thần và thể lực) dư thừa, luôn bận rộn hơn so với anh.

Lương Hạ Mạt đạp thắng xe dừng ở ven đường, kéo Trì Đông Chí qua nhét vào trong xe.

"Anh làm gì đây?"

"Đưa em đi làm."

"Không phải là anh không có thời gian sao, tự em đi được."

"Em nghe lời anh đi mà."

Trì Đông Chí chưa bao giờ trang điểm, lúc miệng khô thì bôi vào chút son môi không màu (dưỡng môi), đúng lúc dựa theo gương trên xe bôi son thì khiến cho son môi sượt ra khỏi một đường kẻ dài.

"Anh làm hỏng rồi."

Lương Hạ Mạt đỡ lấy một đấm Trì Đông Chí đánh tới cầm ở trong tay, mười ngón tay đan chéo, thẳng đến đồn cảnh sát mới buông ra.

"Vào đi thôi, mấy ngày nữa anh sẽ trở lại."

Đầu Trì Đông Chí vẫn kiên trì nhìn anh rời đi mới lên lầu.

Hôm nay tới thật sớm, vẫn chưa tới giờ làm việc, vốn là đã không có mấy người, nhưng nhìn cho tới bây giờ cũng không đẩy mạnh công việc, Cốc Tử ngồi ở trong phòng làm việc, bên cạnh rõ ràng còn có một cảnh sát nhỏ.

Trì Đông Chí nhận ra, anh cảnh sát nhỏ.

"Sư phụ chị tới rồi, này....Đây là...."

Cốc Tử là một cô nàng sôi nổi thích ồn ào, ngàn năm chờ một lần vậy mà sắc mặt đỏ ửng, ô ô a a nói không ra lời. Mất hết cả mặt mũi rồi, còn phải giải vây cho cô.

"Tiểu Triệu thì phải."

Trì Đông Chí nói, từ giọng nói đến điệu bộ đều là bộ dạng uể oải vạn năm không thay đổi.

Sau khi hai người chào hỏi thì anh cảnh sát nhỏ rời đi, ánh mắt Cốc Tử đi theo đến vài dặm, đợi sau khi không thấy bóng dáng lập tức vui mừng mà tới.

"Sư phụ, sư phụ thấy thế nào? Đủ đẹp trai không?"

Trì Đông Chí bĩu môi, nhíu mày hỏi:

"Lần trước em nói anh ta yêu cầu điều đến đội hình cảnh?"

"Đã điều tới."

Đầu Cốc Tử cúi thấp.

"Không có ở tổ chúng ta, sư phụ nếu không chị yêu cầu điều anh ta qua đây đi."

"Văn vẻ một hồi thôi đi nha, nói lôi thôi cái quái gì đấy, trước kia chị không biết, cảnh sát nhỏ kia là con trai đại đội trưởng Triệu của chúng ta, em chê chị mạng lớn có phải hay không, một Chu Nhiễm bên cạnh đã đủ mệt mỏi rồi."

Cốc Tử không tức giận, cười hì hì đứng lên, giang hai cánh tay mà quay một vòng. Ừ, thật là to gan quá rồi, đi làm lại dám không mặc cảnh phục, toàn thân đồ thể thao màu sắc xanh nhạt, nhìn dí dỏm lại thanh xuân, trên đầu cài kẹp tóc đính thủy tinh, không tệ, thật sự không tệ.

"Mặc xanh biếc như vậy, em là đang muốn nói cho chị biết em có tình yêu sao?"

"Lão nhân gia ngài có thể hiểu như vậy."

Cốc Tử cười.

"Như thế kia còn chưa đủ hoàn toàn, em cũng nên đội thêm cái mũ cùng màu."

Cốc Tử rơi nước mắt rồi.

Trước bữa trưa có người kín đáo đưa cho cô một cái thẻ, lúc quay đầu lại chỉ có thể thấy được bóng lưng, cũng không có phân biệt ra được là ai, vừa mở ra nhìn, Trì Linh Đồng khổ sở nhắm mắt lại, lại tới nữa rồi, cậu nhóc này đang buồn bực thật là nhàm chán!

"Cậu không cần cung cấp cho tôi, tôi muốn được đối xử công bằng như Cốc Tử."
#23

on 20.09.15 11:39

avatar

Nga Hanni

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f12-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 22:
Buổi tối sau khi tan việc, rốt cuộc Trì Đông Chí biết tại sao hôm nay Cốc Tử lại ăn mặc trẻ trung dọa người như vậy. Để tỏ lòng nhiệt liệt hoan nghênh đối với anh cảnh sát nhỏ, chuẩn bị nhổ lông vắt cổ chày ra nước rồi (ví với người keo kiệt, bủn xỉn), nói ra cho oai: Làm người chủ nhà vô cùng tốt.

Cảnh giới tối cao của ăn chực là cái gì? Đó chính là vịn tường đi vào và sau đó là vịn tường đi ra. Trì Đông Chí cùng mấy người em gái tương đối thân thiết vùi đầu thảo luận với nhau một lúc lâu, cuối cùng đi tới quyết định không ăn cơm trưa, để bụng xử lý buổi ăn tối kia. Loại chuyện lừa gạt này đều là đồng nghiệp nữ trao đổi cùng nhau, thông thường thì không ở ngay trước mặt của đồng nghiệp nam, nhưng Chu Nhiễm là trường hợp ngoại lệ, bình thường các cô ấy chưa bao giờ so đo đề phòng Chu Nhiễm ít hơn họ vài tuổi, hầu hết mọi người coi anh ta như một đứa trẻ.

Chu Nhiễm cười xấu hổ, nói như thế không tốt lắm đâu. Trì Đông Chí nói chúng tôi cũng không có hỏi ý kiến của cậu nhé, cậu không cần phát biểu, đi theo ăn chực là được.

Mắt thấy Chu Nhiễm đỏ mặt, Trì Đông Chí cười đến thắt lưng cũng không thẳng lên được. Đồng nghiệp bên cạnh nói Đông Tử ngày hôm nay có chút khác thường quá rồi, cũng quá cười cợt rồi. Chu Nhiễm cũng cảm thấy cô có chút khác thường, còn nói ngược lại chỗ nào không tốt, chính là từ trước đến nay cô luôn có thái độ nghiêm túc đối với anh, vậy mà hôm nay cô cũng trêu chọc đến anh, nhưng mà thế này cũng không phải là không tốt, chẳng qua là nụ cười kia của cô rất chói mắt, như thế nào lại nghĩ một đằng nói một nẻo.

Trong bữa cơm tối, lợi dụng khi mọi người đang ầm ĩ vui mừng, Chu Nhiễm nhân lúc Trì Đông Chí đi toilet tự mình chờ ở ngoài cửa, nhìn thấy cô ra ngoài thân thể lập tức đứng ngay ngắn.

"Sư phụ."

"Thế nào? Toilet nam ở phía bên kia mà."

Trì Đông Chí vung vẩy nước trên tay, có vài giọt bắn tung tóe trên mặt Chu Nhiễm, anh rõ ràng chỉ cảm thấy lành lạnh như mưa bụi, trong nháy mắt đột nhiên kỷ niệm cuộn trào mãnh liệt, tinh thần trôi nổi rất xa.

Bay tới bao xa vậy?

Sau khi gia nhập trường cảnh sát, anh là một trong những đại diện đầu tiên được chọn vào nhóm giám sát học sinh mới. Anh còn nhớ rõ thời tiết mấy ngày đó như thế nào, nhiệt độ ban ngày rất là cao, nhưng lại mưa lớn vào ban đêm. Khi làm nhiệm vụ ban ngày thỉnh thoảng anh sẽ thấy người đàn ông kia, giống như một bức tượng đá coi giữ ở cửa chính, anh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi như vậy, không chịu nổi mềm lòng, từng một lần giúp anh ta đi tìm người phụ nữ kia.

Trì Đông Chí ở tầng năm, anh nghe được người đàn ông kia nói như vậy, trao đổi tốp thời gian nghỉ ngơi anh cũng sẽ mua chút đồ ăn lặng lẽ đặt ở bên cạnh người đàn ông kia, không thấy anh ta cảm ơn cũng không thấy anh ta từ chối.

Khi đó Chu Nhiễm suy nghĩ, là dạng phụ nữ gì mà lòng dạ ác độc như vậy.

Mấy ngày sau đó vào ban đêm, giữa lúc anh vội vã quay về đổi lại tốp phiên trực, phía trước xảy ra chuyện gì anh cũng không có nhìn thấy, đến lúc anh đụng phải một cô gái khóc im hơi lặng tiếng, ngã ngồi ở chân tường mà ôm hai chân, cắn đầu ngón tay. Anh cũng không biết là cô ấy đang lạnh hay là khóc, cơ thể run rẩy kịch liệt, nhẹ nhàng giống như bức hoạ bất cứ lúc nào cũng sẽ bị thổi bay rơi rụng.

Rất ít đàn ông có thể không mềm lòng đối với người phụ nữ như vậy, Chu Nhiễm còn là một người rất dễ mềm lòng, cho đến thời điểm đó, trong trái tim của anh, tất cả sự không án thành với cô đều biến mất, chỉ còn lại người đàn ông đồng cảm đối với người phụ nữ nhỏ bé yếu ớt.

"Cô đừng khóc."

Từ đầu tới đuôi chỉ nói một câu như vậy, anh đã từng thấy bạn của mình sau khi thất tình muốn khóc từ yên lặng đến ầm ĩ ở trong phòng ngủ. Sau đó anh hiểu được một cái đạo lý: Thế giới này dường như nguy hiểm cũng núp ở phía sau yên bình, mềm mại dường như vô dụng, phụ nữ thất tình cũng có thể cất giấu ám khí Bạo Vũ Lê Hoa, anh sợ rằng đến gần sẽ gặp phải hai quyền.

Nhất là khi cô ngẩng lên, cặp mắt giống như là con nai lạc đường nén nước mắt, chạy ở bên vách núi sâu như vậy lại không có ai giúp đỡ, giống như sự hấp dẫn làm cho anh tự nhiên sinh ra xung động muốn lấy tay gạt bỏ tối tăm.

Nếu sinh ra một đôi mắt như vậy, thì không nên tùy tiện nhìn người khác.

Anh mở ra cây dù che ở trên đầu cô, suốt cả đêm không rời đi, sau khi bầu trời trắng bệch mới nhìn cô động đậy thân thể muốn lên lầu, cuối cùng vẫn còn không nhịn được hỏi cô một câu.

"Chị thất tình sao?"

"Không, không có thất tình, tôi vĩnh viễn sẽ không thất tình, tình yêu của tôi, đau đến chết cũng không buông tay..."

Sau đó, không còn có tìm được cô, cho đến ngày thực tập đó... Sư tỷ trở thành sư phụ.

Lúc này, Trì Đông Chí nhìn người trước mặt hồn vía bay mất thật sự có hơi quá, gọi cậu ta vài tiếng cũng không có phản ứng, không chút suy nghĩ liền nhấc chân đá cậu ta một cước.

"Tương tư à?"

Sắc mặt Chu Nhiễm đỏ lên, nhìn bốn phía thấy không có người, cúi đầu len lén trừng mắt nhìn cô.

"Ơ, còn muốn trợn mắt nhìn người khác? Nhưng mà, đứa bé lớn rồi cũng nên để lại cho cậu chút mặt mũi."

"Em không phải là đứa bé."

Chu Nhiễm nhỏ giọng phản bác một câu.

"Em thật sự không phải là đứa bé, em so với chị chỉ mới nhỏ hơn ba tuổi." ♪diễn♪đàn♪lê♪qúy♪đôn♪com♪

"Như thế nào chị lại nhớ là bốn tuổi nha."

"Năm là trên ba tuổi, mười tháng kia có thể không tính là nhiều hơn."

Trì Đông Chí chỉ sợ tiếp xúc với loại người giống như con nít này, liền tự tay lau khô nước trên quần áo của Chu Nhiễm, đi tới chỗ rẽ hành lang, quay người lại thì không còn bóng người. Chu Nhiễm nhìn nước thấm trên quần áo mà dở khóc dở cười, cô chính là như vậy, còn không biết ngượng nói rằng ai đó là một đứa bé trẻ tuổi.

Vừa vào phòng bao đã có người trêu ghẹo anh, chao ôi Chu Nhiễm cậu đây là làm cho người ta tập kích ngực à, nhìn vết hai cái móng vuốt này.

Chu Nhiễm nhìn xung quanh một vòng mà không có nhìn thấy Trì Đông Chí, thăm dò một chút mới biết được cô còn chưa có trở lại.

Trì Đông Chí giữa đường gặp được Tần Thanh, từ sau khi gặp mặt lần trước cũng đã lâu không có gặp lại, tính tình tiểu tử này vẫn còn là giương nanh múa vuốt, nhìn thấy Trì Đông Chí đầu tiên là cực kỳ nhiệt tình ôm chầm lấy.

"Nhìn anh như vậy, còn tưởng rằng anh nhìn thấy mẹ ruột rồi đó."

Trì Đông Chí trêu ghẹo anh ta.

"Nhìn thấy mẹ anh cũng không được thân thiết như vậy mà, thừa dịp Hạ Mạt không có ở đây, hai anh em ta dễ dàng thân mật gần gũi."

Nói xong Tần Thanh tiện thể đưa Trì Đông Chí tới quầy rượu nhỏ không xa phía trước, yêu cầu hai ly rượu đỏ.

Đều là từ nhỏ lớn lên cùng nhau, người nào mà không biết người nào chứ, anh ta đây chính là có lời muốn nói. Mười ngón tay thon dài của Trì Đông Chí đan chéo nhau, dù bận vẫn ung dung nhìn anh ta.

"Có chuyện gì thì nói đi, hôm nay không phải là trùng hợp chạm mặt chứ?"

"Theo phương thức liên hệ không được, vì chúa Giê-xu anh thề, tối nay tình cờ gặp tuyệt đối là trùng hợp."

Tần Thanh cười nói.

"Bất quá cho dù nếu tối nay không có chạm mặt, anh cũng dự định tìm em để hàn huyên một chút."

"Nói về Lương Hạ Mạt?"

" Ô, cô nhóc này làm sao lại thông minh như vậy nhỉ."

Trì Đông Chí bị chọc cười.

" Được rồi được rồi, hãy bớt lời nói nhảm đi, cùng lắm thì em nói cho anh biết nhé, em và Hạ Mạt đã hoà thuận."

"Hoà thuận nha."

Tần Thanh mở to mắt phóng đại, giả vờ rất thất vọng.

"!@#$%$@, trước kia tiểu tử này nói em muốn ly hôn cùng cậu ta, để cho anh khuyên nhủ em."

Hai tay Trì Đông Chí mở ra một lát.

"Nếu như mà có chuyện không giải quyết được thì anh có khuyên giải cũng vậy thôi. Hiện tại thì bọn em tốt lắm, chắc anh không cần phải khuyên nhủ nữa đâu nhỉ?"

"Không khuyên nhủ anh không khuyên nhủ nữa."

Tần Thanh cười hì hì rồi yêu cầu người phục vụ lấy 2 chén nhỏ để uống rượu và một nậm rượu trắng nhỏ, gần như rót đầy giống nhau.

"Anh đây là ý gì, một nửa cái ly cao cổ kia cũng tương đương với vài cái chén nhỏ này."

"Thú vị đó."

Cằm của Tần Thanh ngẩng thẳng.

" Giống tính cách và tình yêu hay không."

Trì Đông Chí không hiểu, ngoáy ngoáy lỗ tai tỏ vẻ chăm chú lắng nghe.

Tần Thanh đem một cái chén nhỏ qua.

"Cái chén nhỏ này đại diện Hạ Mạt."

Tiếp đó lại đem ly cao cổ tới đặt song song ở cùng một chỗ.

"Cái này là ly cao cổ cỡ lớn... Đại diện cho tuyệt đại đa số đàn ông ở bên ngoài ngoại trừ Hạ Mạt ra."

Trì Đông Chí vẫn như cũ không hiểu, cho nên hất cằm ra hiệu anh ta tiếp tục.

"Rượu trong này, là đại diện cho vật sở hữu cá nhân, và có khả năng bỏ ra các loại tình yêu khác nhau."

Chương 22.2 :

Trì Đông Chí vẫn như cũ không hiểu, cho nên hất cằm ra hiệu anh ta tiếp tục.

"Rượu trong này, là đại diện cho vật sở hữu cá nhân, và có khả năng bỏ ra các loại tình yêu khác nhau."

Sau khi nói xong những lời này, Tần Thanh trở nên nghiêm túc còn Trì Đông Chí biến thành yên lặng.

"Ly cao cổ rót đầy chính là 100% tình yêu, thường thì lúc ấy người đang uống rượu đỏ cũng không rót đầy ly, mà theo thói quen thì nhiều lắm cũng chỉ rót một nửa, cho nên cái mà em nắm chắc trong tầm tay chính là một ly thoạt nhìn thì là 100% dung lượng, nhưng trong bụng thì nhiều lắm chỉ uống được có 50% tình yêu mà thôi."

Tần Thanh lại đem cái chén nhỏ đựng rượu trắng bưng đến trước mặt Trì Đông Chí.

"Cái chén nhỏ này thì không giống như vậy, bản thân nó chỉ có một lượng chứa tình yêu nhất định mà thôi, nhưng đối với nó mà nói thì cũng là toàn bộ."

"Tần Thanh anh muốn nói cái gì?"

"Anh muốn nói, tình yêu của Hạ Mạt chỉ làm được có thế nhưng đó là tất cả tình yêu của cậu ấy, tình yêu của người khác có thể dùng đủ loại cách thức để biểu hiện ra, mang đến trong tay em thì hơn thật nhiều lần so với Hạ Mạt dành cho em, họ cũng có thể cho em nhiều hơn nữa, nhưng đó cũng không phải là tất cả của họ."

Trì Đông Chí nắm chặt tay lại, móng tay đâm vào trong lòng bàn tay thì đau, ngay cả đầu nhọn móng tay không bén mà cũng đau nhức.

"Anh nói người khác, là chỉ người nào?"

"Tô Nhượng, anh biết cậu ta đã trở lại, nhất định sẽ đi tìm em, đồng thời anh cũng biết rõ em sẽ không để ý đến cậu ta."

Trì Đông Chí chỉ có hoảng hốt một chút xíu, tiếp đó cười một tiến, lười biếng lôi kéo thắt lưng

"Làm sao anh biết?"

Tô Nhượng đối với em thế nào thì ở trong đám trẻ con chúng ta, ngoại trừ nha đầu ngốc Thẩm Linh kia thì người khác đều nhìn thấy rõ ràng."

"Lương Hạ Mạt có biết không?"

"Có lẽ cũng không biết, dù sao so với Thẩm Linh thì cậu ấy cũng không thông minh hơn được bao nhiêu."

Trì Đông Chí cười một lát, đứng lên, đem tất cả rượu trắng và rượu đỏ đều rót vào trong ly cao cổ cỡ lớn, suýt nữa tràn đầy cả ra.

"Anh nói mọi người theo thói quen lúc uống rượu đỏ thì không rót đầy mà nhiều lắm là hơn nửa, em dĩ nhiên biết. Nhưng mà em đụng phải Lương Hạ Mạt từ trước đến nay sẽ không quá tuân theo khuôn phép. Đỏ cũng tốt, trắng cũng tốt, em cướp đoạt tất cả các loại tình yêu, những thứ này đều là của em đấy, ly cao cổ cỡ lớn không chứa nổi cuối cùng sẽ tràn ra, vĩnh viễn còn có thể nhiều hơn mấy phần so với 100%."

Nói xong ngẩng đầu lên, Tần Thanh trơ mắt nhìn cô đem toàn bộ ly rượu đỏ và rượu trắng trộn lẫn với nhau uống cạn sạch mà không có ngăn lại.

"Người địa cầu cũng biết em đem nó cho người nào, Tần Thanh, hiện tại em muốn thu hồi lại."

Tần Thanh cho là mình nghe lầm.

"Anh không hiểu em nói lời này là có ý gì."

"Anh không cần phải hiểu, thật sự là không cần."

Quay trở lại trong phòng bao, Trì Đông Chí vẫn một bộ lười biếng hàng năm không thay đổi như cũ, nhưng mà sắc mặt bạc hơn so với lúc mới vừa đi ra ngoài. Chu Nhiễm nhìn thấy thì lo lắng không yên, múc chén canh nóng đưa cho cô, cái gì cũng không có nói, chỉ là dùng ánh mắt nhìn chằm chằm cô uống hết. Cốc Tử uống cực kỳ nhiều, ngồi vào giữa hai người, mỗi tay khoác bả vai một người, trong lòng gắng sức bao quát tất cả.

"Em nói này sư phụ, có phải chị ở sau lưng em bắt đầu thiên vị cho Chu Nhiễm hay không, tại sao chị vừa rời đi thì anh ta cũng ra ngoài, khi anh ta quay lại chị cũng lập tức quay về thế?"

Trì Đông Chí bộ dạng uể oải lại điềm đạm dịu dàng nhìn cô ấy mà cười, một khăn tay nhỏ che trên mặt cô.

"Chị nói đầu óc em lộ ra sáng loáng, quả nhiên là vừa nhiều chuyện lại vừa lo lắng cho số phận nhỉ."

Mọi người cười sằng sặc, Cốc Tử cảm thấy bị người làm lộ khuyết điểm ở trước mặt anh cảnh sát nhỏ, cố ý hướng tới đám đông còn lại mà lôi kéo.

Trì Đông Chí cũng là mạnh mẽ chống đỡ, vừa mới đem một ly rượu quá lớn đốt trong bao tử, lại e ngại mình tại sao lại mang theo hai tiểu đồ đệ bất hảo này, cũng quá mất thể diện mà. Dù sao cũng bố trí một người khác không uống say giúp đỡ anh cảnh sát nhỏ đưa Cốc Tử về nhà, sau đó cũng có chút không chịu nổi, loạng choạng lui lại mấy bước, được người đỡ từ phía sau.

"Chị say rồi."

Trì Đông Chí quay đầu nhìn lại, là Chu Nhiễm, vừa vặn dựa sát vào tiểu tử này.

"Cậu không có uống rượu?"

"Không có uống."

"Vậy cậu đưa tôi đi bệnh viện nhé."

Chu Nhiễm sửng sốt.

"... Được."

Vừa lên xe taxi Trì Đông Chí đã không chịu nổi, dùng nắm đấm sít chặt vào bao tử, đau đến mức mồ hôi lạnh toát ra trên trán, đang lúc mơ mơ màng màng cảm giác có người quay đầu của cô qua ổn định ở một nơi rất ấm áp, cảm thấy rằng không tệ.

Đây là một thói quen ăn uống không có khuôn phép dẫn đến dạ dày không tốt của người phụ nữ này. Chu Nhiễm biết mình có chút lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, có thể không bàn về tình cảm nhưng không ngờ lý trí cũng yếu ớt đến có thể xem nhẹ. Anh đau lòng nhất chính là người phụ nữ này uống say, không thoải mái vậy mà vẫn có thể lý trí đến mức tìm người đưa mình đi bệnh viện. Dường như tất cả mọi chuyện cô cũng có thể dựa vào bản thân, không cần người khác quan tâm chút nào.

Khi Trì Đông Chí tỉnh lại nằm trên giường bệnh ở bệnh viện, trên tay vẫn còn truyền nước biển, toàn thân cô không có sức, muốn tháo xuống mà lại làm không được, động tác cứ như vậy lại làm người bên cạnh thức dậy.

Chu Nhiễm khẩn trương đứng lên.

"Chị tỉnh rồi, có khá hơn chút nào không?"

"Được rồi được rồi, em nhanh chóng gọi y tá vào đây, lập tức tháo xuống, một lát thì máu sẽ lưu thông thôi."

Sau khi rút hết kim tiêm ra, Chu Nhiễm giúp cô đem góc chăn nhét vào ổn thỏa, bản thân ngồi ở trên ghế nhìn cô, hoàn toàn không có buồn ngủ. Trời còn mờ tối, Trì Đông Chí buồn ngủ nhưng mà chạy tới cười hì hì hỏi.

"Này, đệ tử, chị vừa mới uống nhiều quá không có làm trò cười chứ hả."

Chu Nhiễm rất nghiêm túc rất thành thật nói.

"Không có, chính là liên tục khóc lóc đến đây."

"Nói chuyện vớ vẩn."

Vậy mà Trì Đông Chí không tin một chút nào. Chu Nhiễm cười khổ, chính xác là nói chuyện vớ vẩn, cô thật đúng là không có, chính là đau đến mức cắn nát đôi môi cũng không lên tiếng. Duy nhất nói mấy chữ đứt quãng chính là tên của người khác, anh đang còn không bằng khóc đây.

"Aiz, Chu Nhiễm, cho chị điếu thuốc."

"Dạ dày của chị không tốt."

"Hai hơi thôi mà."

Chu Nhiễm đưa cho cô một điếu Thất Tinh, thuốc sợi màu trắng cũng được xem là mùi vị êm dịu, nhưng mà Trì Đông Chí hít một hơi vẫn bị sặc chảy nước mắt, vẫn vừa cười vừa trêu ghẹo anh.

"Không được nha Chu Nhiễm, chị không tiếp thụ nổi loại hàng ngoại quốc này, còn không bằng em cho chị cây ngọc khê đây."

"Không có."

Chu Nhiễm có chút ** nói.

"Chị cũng sẽ không hút thuốc lá, còn muốn để làm chi?"

"Thưởng thức thôi."

Hai tay Trì Đông Chí gối lên sau đầu, cặp mắt cong cong nhìn trần nhà.

"Đã là anh ấy thì cái gì cũng muốn học."

Lần đầu cô nếm thử mùi thuốc lá là ở lúc cô mười bốn tuổi, khi đó là ngày thứ hai Lương Hạ Mạt học hút thuốc lá. Cô không chịu nổi mùi thuốc lá nhưng hết lần này tới lần khác muốn anh ấy hút trôi qua đầu lọc, cũng bởi vì chuyện này cô bị anh ấy trừng phạt không chỉ một hai lần, về sau thì cô biến mất ý nghĩ đó.

Lần thứ hai là ở thời gian cô lên đại học, cô đi thăm anh ấy, bọn họ ở trong khách sạn ân ái một ngày một đêm. Sau đó cô phát hiện Lương Hạ Mạt sau khi làm xong thường hút một điếu thuốc, lúc ấy cô đang quá mê muội hưởng thụ giữa tình yêu lại thỏa mãn hưởng thụ mùi thuốc lá của anh, thỉnh thoảng cũng sẽ cướp để hút một hai hơi, anh ấy chỉ nghiêm cấm cô không được hút thuốc lúc ở một mình, cũng không phản đối cô cùng hút chung một điếu thuốc với anh ấy.

Khi đó, hai người hút chung mộ điếu thuốc,mùi thuốc lá lây sang người cũng dược gọi là bằng chứng của tình yêu.

Bất luận một câu nói ngốc nghếch cô cũng không có nói tiếp, anh cũng không có tiếp tục hỏi nữa. Cô quẳng đi điếu thuốc vẫn còn cháy ở trong tay mình, chỉ còn dư một hơi cuối cùng, Chu Nhiễm lại lén lén lút lút dè dặt đưa tới khóe miệng của mình, môi anh phủ lên dấu môi son của cô, sợ cô phát hiện ra anh lặng lẽ xoay người, hít sâu vào một cái, khoang miệng và đầu ngón tay đều có cảm giác bị bỏng, đầy tư vị vụng trộm.
#24

on 20.09.15 11:40

avatar

Nga Hanni

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f12-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 23:
Lần này dạ dày của cô thật sự là bị tổn thương, dây dưa triền miên kéo dài mãi mà không thấy khá hơn chút nào, Lý Trường Hà cho cô nghỉ bệnh một tuần, không ít người ở đơn vị cũng gọi điện thoại gửi lời hỏi thăm cô, muốn tới thăm đều bị cô từ chối.

Ngày thứ hai ngã bệnh thì Lương Hạ Mạt gọi điện thoại tới nói rằng có huấn luyện ở bộ đội, hình như muốn tham gia một cuộc so tài gì đó của lính trinh sát mang tính chất quốc tế. Trì Đông Chí nói cho anh biết mình bị ốm, nhưng mà không có gì đáng ngại, còn tựa như chuyện giỡn chơi nói:

"Nếu như anh không trở lại, Hạ Mạt chúng ta liền ly hôn thôi."

Lương Hạ Mạt tức giận thiếu chút nữa ném điện thoại.

"Nếu em dám nói hai chữ ly hôn này, anh lập tức đào hầm mà đem em đi chôn."

Lại nghe đến cô cười hì hì, cơn tức lập tức cũng biến mất.

"Làm sao lại ngã bệnh?"

Nghe được cô nói nói là uống rượu khiến cho dạ dày bị tổn thương, thì anh rất tức giận rống cô:

"Em liền dày vò đi, chờ đến lúc anh về nhà nhất định sẽ lột da của em ra."

"Em thật sự sai rồi."

Lúc này cô một lòng cả kinh chỉ sợ gây sức ép đến Lương Hạ Mạt anh.

"Em chờ anh đi xin bọn họ nghỉ vài ngày nhé."

"Em đã nói là em không có chuyện gì, chịu không được thì em trở về nhà mẹ."

Lương Hạ Mạt không có nhắc lại chuyện về nhà, sau khi để điện thoại xuống sờ một chút thương thế bên trái cùng bên phải bản thân yếu đuối gắng gượng đau thương, trên mặt cũng phủ không ít màu. Lần này bộ đội huấn luyện, có lẽ phải đạt tới trình độ nào mới có thể bị đưa đến trong tay quân địch, làm dê con hoa lệ đợi người đến làm thịt! Anh gần đây xui xẻo bị dạy bảo đến năng lượng chống đỡ cũng cực hạn, chẳng qua là cắn răng không muốn chịu thua.

Muốn về nhà nhưng lại không dám, sợ vợ nhìn thấy thì đau lòng, quan trọng là còn mất thể diện cho nên Lương Hạ Mạt cực kỳ phiền não.

Trái lại Trì Đông Chí trôi qua khá tốt, chẳng qua là dạ dày luôn có chút đau, cũng không biết nguyên nhân là do tình cảm hay chính là do cơ thể của mình. Đang lúc cô bứt rứt ở nhà thì bạn cùng phòng ở trường cảnh sát của cô là Sắc Tịnh và Nhan Bác từ quê nhà tới đây du lịch tiện thể thăm hỏi cô.

Gần đây Trì Đông Chí cự tuyệt tất cả những suy nghĩ lung tung, chỉnh đốn bản thân rồi chạy vội tới nơi hẹn, trên đường đột nhiên nhớ tới Sắc Tịnh còn mang đến một đôi long phượng thai, lần đầu tiên gặp mặt nhất định phải mang theo chút quà tặng.

Một cây súng đồ chơi trẻ em, một con gấu Teddy, đó là món đồ chơi dụ dỗ trẻ con mà cô có thể chính thức nghĩ đến, sau khi cùng nhân viên cửa hàng hỏi thăm thì như thế không có đoán sai, trả tiền rồi ôm chiến lợi phẩm đi đến nơi hẹn.

Thời điểm đứa trẻ hai, ba tuổi thì rất là đáng yêu, đặc biệt là em trai, đôi mắt nhỏ cằm nhọn quả thực cùng bạn học cũ dáng dấp giống nhau như đúc, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh mẹ, không giống chị gái cầm lấy cây súng đồ chơi bắn càn quét khắp nơi, Nhan Bác sẽ không quá nhàn rỗi mà mệt mỏi thôi.

Trì Đông Chí bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa em trai, thằng bé nghẹo đầu cười xấu hổ với cô, làm cho ai thấy cũng phải mềm lòng.

"Dáng dấp đứa nhỏ này thật giống với cậu, tính tình cũng được, thế nào cùng chị gái của nó hoàn toàn không giống nhau thế?"

Vừa mới dứt lời thì cũng có chút hối hận, hai đứa nhỏ này xem như là mồ côi từ trong bụng mẹ, bố của chúng nó cô chỉ gặp có một lần, hiện tại đã qua đời, chỉ còn một mình Sắc Tịnh chăm sóc.

Trì Đông Chí có chút không tự nhiên, quay đầu lại nhìn con chị, tiểu nha đầu này mặt mũi rất đẹp, nhớ lại thì thấp thoáng giống như cha nó.

Lúc này Nhan Bác che cánh tay chạy trở lại trách móc.

"Tiểu Sắc, cậu còn cai quản con gái nhà cậu hay không, đây quả thực muốn mạng người mà."

Sắc Tịnh nhẹ nhàng trấn an cô ấy.

"Cậu theo nó tức giận đến chết thôi, giúp tớ ôm con trai của tớ."

Đối với việc này Trì Đông Chí giả vờ vui lòng nhưng thật ra cô rất thích tiểu nha đầu.

"Tiểu Sắc cậu có thể trông nom hai đứa bé được không?"

"Nhan Bác và ba mẹ tớ vẫn giúp tớ một tay."

Trì Đông Chí cười cười.

"Đã lâu rồi không có gặp các cậu, bao nhiêu năm không có trở về trường học cũ nhìn một chút."

Có lẽ là ở đám cưới lão đại cùng phòng Tả Tu Lập mấy năm trước, Sắc Tịnh và Nhan Bác cũng nhân dịp tới tham dự hôn lễ mọi người mới gặp mặt một lần. Nhớ lại khi đó thì hai người này cũng mang theo bạn trai, cô lúc ấy hãy còn quá tức giận bởi vì Lương Hạ Mạt ở bộ đội quá bận rộn, cô thế nào cũng không khuyên nổi được chồng cùng đi với mình.

"Đông Tử, lâu lắm rồi cậu không trở về thành phố D, rất nhiều nơi cũng thay đổi rồi."

Nhan Bác vừa ăn mì ống vừa chèn ép cô.

"Cái người này bây giờ mất gốc nhé."

Trì Đông Chí buồn cười gõ gõ đầu của cô ấy.

"Cái gì mà quên nguồn gốc hả, tớ chỉ là đi học ở thành phố D, nơi này mới thật sự là quê quán của tớ!"

"Những người có chồng đều là như vậy!"

Nhan Bác ôm đầu cảm thán, Trì Đông Chí và Sắc Tịnh liếc mắt nhìn lẫn nhau đều không nhịn được cười.

Lúc sắp sửa xa nhau Trì Đông Chí còn có chút lưu luyến không rời với hai đứa bé, Nhan Bác kinh ngạc kêu không bình thường, cái người này là loại người vô tình vậy mà thích hai vật nhỏ yếu đuối thế này ư, Sắc Tịnh cũng nói, trước kia chưa chừng thấy cậu thích trẻ con đấy.

"Cũng chính là yêu thích."

Trì Đông Chí nói.

"Các ngươi đến chết còn không có ly hôn ư?"

Quan hệ thật là tốt nên nói chuyện cũng không kiêng nể, Nhan Bác nói xong cũng bị Sắc Tịnh thọc một cái.

Trì Đông Chí cũng không có để bụng, mí mắt cũng không hạ xuống, tựa như chuyện giỡn chơi nói:

"Cũng nhanh chóng thôi."

Có thể là lúc này Nhan Bác cũng cảm thấy mình nói đùa có hơi quá, lại cười ha ha.

"Được à nha, nhà dưới chúng tôi giúp cậu chuẩn bị trước."

Trì Đông Chí không thể không thừa nhận tình thương của mẹ dâng tràn thì hậu quả rất nghiêm trọng, sau khi về nhà cảm thấy vẫn còn muốn bóp hai má mềm mại của bọn trẻ, nếu như đứa bé kia vẫn còn thì bây giờ còn lớn hơn so với bọn nó. Trì Đông Chí lật mình bật cười, nào có nhiều nếu như như vậy chứ, nếu mọi thứ mà bắt đầu lại từ đầu, với cá tính này của cô thì có lẽ chạy cũng không thoát và kết quả cũng như bây giờ.

Ngày nghỉ quốc khánh đã đến rất nhanh, bởi vì trước đó đã nghỉ ngơi không ít ngày, lần nghỉ dài hạn này Trì Đông Chí rất tự giác chủ động yêu cầu trực ban, hành động này được mọi người nhất trí tán thưởng.

Nhìn thấy Cốc Tử xách túi nhảy nhót đi hẹn hò mà Trì Đông Chí cảm thấy hoảng sợ, dường như lúc này tuổi xuân đang rời bỏ cô càng ngày càng xa, có lẽ cho tới bây giờ cô cũng chưa từng hưởng thụ, mà tâm tính mỗi ngày lại già hơn giống như cài đặt máy gia tốc.

Ngày đầu tiên bắt đầu nghỉ dài hạn, Chu Nhiễm ở trong đội cằn nhằn một buổi sáng, Trì Đông Chí ngại có người đi theo trước mặt quấy rầy, buổi chiều trực tiếp đem người ấy đá đi, lời nói một chút cũng không khách khí, nhìn thấy lòng bận rộn, cút nhanh lên. Nói trước khi tan việc lưu lại một lát, nhà ăn đơn vị không hoạt động, một người về nhà lại chẳng muốn nấu cơm, không bằng mình đi ra ngoài kiếm chỗ ăn.

Xe mới vừa xuất phát ở đại viện đơn vị, nhìn thấy Chu Nhiễm đứng ở trên đường cái cách đó không xa. Trì Đông Chí đem xe dừng lại bấm còi, Chu Nhiễm nghe thấy ngẩng đầu, im lặng nhìn cô, khiến cho Trì Đông Chí thấy lá gan mình run lên.

"Lên xe."

Chu Nhiễm lên xe, sau khi thắt chặt giây an toàn cũng không nhìn người khác, vẫn buồn bực như cũ không lên tiếng.

"Cậu đi đâu vậy? Tôi đưa cậu đi."

Chu Nhiễm vẫn còn chưa lên tiếng, nhưng mà ánh mắt dù sao cũng di chuyển về phía cô. Trì Đông Chí sửng sốt nhưng không có biện pháp với cậu ta dường như cầm cái bao tay gõ ở trên đầu cậu ta rồi khởi động xe.

"Cùng nhau ăn cơm đi, nghe nói mới mở một quán ăn món cay Tứ Xuyên, mùi vị cũng rất tuyệt."

Chu Nhiễm vẫn còn chưa lên tiếng, nhưng mà lắc đầu lần nữa, Trì Đông Chí không có kiên nhẫn.

"Đứa nhỏ này, cậu câm à, không đi với tôi thì xuống xe."

Chu Nhiễm xoa xoa lỗ mũi, chỉ về cô.

Chu Nhiễm vẫn còn chưa lên tiếng, nhưng mà lắc đầu lần nữa, Trì Đông Chí không có kiên nhẫn.♥Thiên Yết♥

"Đứa nhỏ này, cậu câm à, không đi với tôi thì xuống xe."

Chu Nhiễm xoa xoa lỗ mũi, chỉ về cô.

"Không ăn món cay Tứ Xuyên, dạ dày chị không tốt."

Trì Đông Chí sửng sốt, vết sẹo lành không nhớ được đau, cô thật đúng là quên chuyện như vậy, thân thể của mình mình không đau lòng còn có thể trông cậy vào người khác? Cho nên ham muốn ăn uống cũng tiêu tan, chán nản chọn phòng ăn gia đình, còn cố ý nhiều một chút canh dưỡng sinh.

"Cậu ăn nhiều nhé, hôm nay tôi mời."

"Tôi mời."♪dien♪dan♪le♪quy♪don♪com♪

Chu Nhiễm nói ra hai chữ, kiên quyết phản đối.

Từ lâu Trì Đông Chí đã lĩnh giáo sự cố chấp của cậu ta, giống như người này vẫn ghét người khác coi cậu ta như đứa bé.

Lúc nhận được điện thoại của Tô Nhượng thì Trì Đông Chí đang uống một chén canh, cô nhìn mã số, không biết, không hề nghĩ ngợi liền cắt đứt. Tiếp đó điện thoại liên tiếp gọi tới.

"Sư phụ điện thoại chị kêu kìa."

Trì Đông Chí liếc mắt, người nào điếc hả. Ngón tay còn dính nước đá ở trên ly thủy tinh, sau khi vẩy ra Trì Đông Chí nhận điện thoại, không có nắm chặt được sức lực đem điện thoại rơi ra ngoài, cho nên sau khi nhặt lên đường dây vẫn đang bận.

"A lô."

"Không ngờ em vẫn còn giận anh đến nỗi lấy điện thoại trút giận sao?"

Trì Đông Chí sửng sốt.♥Thiên Yết♥

"Ah, Tô Nhượng hả, có chuyện gì vậy?"

"Tìm em có chút chuyện, muốn gặp em một chút."

Giọng điệu Tô Nhượng không tốt lắm, nghe qua không hiểu là cao hứng hay là mất hứng.

"Bây giờ à, em không rảnh, đang cùng đồng nghiệp ăn cơm."

"Chỗ nào?"

"Cái gì?"

"Ăn cơm ở đâu? Anh qua đó tìm em."

Trì Đông Chí che điện thoại hỏi Chu Nhiễm.

"Chị có một người bạn muốn qua đây, có được không?"

Chu Nhiễm gật đầu một cái.

Sau khi Trì Đông Chí nói lên địa chỉ vẫn suy nghĩ lung tung, phỏng đoán bây giờ Tô Nhượng còn có chuyện gì mà tìm cô, cô không muốn một mình gặp anh ấy, đúng lúc có Chu Nhiễm ở đây, cho nên hắn mới báo địa chỉ không có phản đối Tô Nhượng tới đây.

Rất nhanh trong vòng nửa giờ Tô Nhượng đã tới, hai người đàn ông này đối mặt song song đều là sửng sốt, lại đồng thời đưa ánh mắt chuyển sang cô, trong ánh mắt kia bày tỏ một vấn đề giống nhau: Đàn ông nha!?

Trì Đông Chí cũng không có giới thiệu bọn họ, sau khi Tô Nhượng ngồi xuống, cô liền đi thẳng vào vấn đề hỏi:

"Có chuyện gì mà tìm em.♥Thiên Yết♥

Tô Nhượng không mở miệng, rất không lễ phép nhìn Chu Nhiễm, vậy mà Chu Nhiễm ghế ngồi cũng chưa hề đụng tới, thật là rất không biết điều.

Trong lòng Trì Đông Chí vui lên.

"Đây là ta đồ đệ của em, anh có chuyện gì cứ nói đi, đừng ngại."

Tô Nhượng giật mình cái trán nổi gân xanh, đè nén tức giận hỏi:

"Gần đây Lương Hạ Mạt đang làm cái gì?"

"Huấn luyện ở bộ đội."

Trì Đông Chí nhướng mày.

"Anh không có điện thoại với anh ấy sao?"

Ý tứ này lại hết mức trực tiếp, có chuyện xảy ra vì sao không trực tiếp tìm anh ấy.

"Cháu trai này làm chuyện trái với lương tâm không dám nhận điện thoại của ta."

Chiếc đũa trong tay Trì Đông Chí liền quăng tới,

"Nói người nào là cháu trai đấy?"

Tô Nhượng nhịn không được cười,

"Đi đâu? Nói cho anh biết địa chỉ, anh đi tìm cậu ta."

"Đại đội đặc chủng, anh không vào được."

Tô Nhượng nắm quả đấm thật chặt.♥Thiên Yết♥

"Anh biết độc tử này từ nhỏ đã một bụng đầy ý nghĩ xấu, khi còn bé ám hại anh không đủ, bây giờ còn tính xấu không đổi."

Trì Đông Chí muốn nói anh hiểu lầm, không phải là anh ấy còn bởi vì người khác làm biếng ám hại anh sao. Nhưng lời nói này cô còn chưa nói, cho dù như thế nào, thật sự Lương Hạ Mạt là một bụng đầy ý nghĩ xấu mà sự thật này vẫn là không sai.

Cho đến cuối cùng Tô Nhượng cũng chưa nói rốt cuộc bị ám hại thế nào, nửa đêm Lương Hạ Mạt cũng trở lại, cỡi bỏ trần truồng chui vào trong chăn, Trì Đông Chí cũng không có phản kháng, ngược lại rất phối hợp, gần như là có chút đòi hỏi quá đáng.

Làm nhiều lần Lương Hạ Mạt mới cảm thấy thỏa mãn, đem thân thể của cô lật qua đưa lưng về phía mình, tinh tế tỉ mỉ nồng nhiệt gặm cổ cô.

"Làm sao hôm nay lại nhiệt tình như vậy?"

"Không phải là muốn có đứa nhỏ sao, thử lại lần nữa đi."

"Em nói cái gì?"

Lương Hạ Mạt không có nghe rõ ràng.

"Không có gì."♪dien♪dan♪le♪quy♪don♪com♪

Trì Đông Chí giả bộ ngớ ngẩn.

"Anh thế nào lại đắc tội với Tô Nhượng?"

"Em gặp cậu ta?"

Lương Hạ Mạt lập tức lật người ngồi dậy.

"Không phải là không cho em gặp cậu ta sao, em thế nào lại không nghe lời vậy?"

"Chúng ta đều là cùng lớn lên, em với cậu ấy còn là bạn học cũ, nói cho cùng thì cậu ấy với em còn thân thiết hơn so với anh mấy phần đấy."

Trì Đông Chí đem nguyên xi lời nói đưa trả lại cho anh, khiến cho Lương Hạ Mạt tức giận trợn mắt mà nhìn thẳng cô.

"Cậu ta không có nói gì với em hả?"

"Chỉ nói anh đắc tội cậu ấy."

"Ừm...".♥Thiên Yết♥

Lương giống như thở dài ra một hơi.

"Mặc kệ nó, lập tức liền tỉnh táo."

Anh không muốn nói, cho dù như thế nào cũng cạy không ra cái miệng của anh, Trì Đông Chí hiểu cũng không tiếp tục hỏi nữa, suy nghĩ một chút trịnh trọng nói.

"Hạ Mạt, không cho phép anh gặp lại Thẩm Linh, một lần cũng không được, nếu như để cho em biết anh gặp lại cô ấy, nhất định sẽ không tha thứ cho anh nữa."

"Thật sự là anh cùng cô ấy không có gì?"

Vậy cũng không gặp, được không?"

Bàn tay của Lương Hạ Mạt bóp tới bóp lui ở trên người cô, vụng về lên tiếng.

"Ừ..ừ..ừ."

Cho dù cô tin tưởng anh đối với Thẩm Linh không có gì, nhưng khúc mắc nhiều năm như vậy không phải là trong khoảng thời gian ngắn là có thể loại bỏ, huống chi rất nhiều chuyện vẫn không giải thích được, nói thí dụ như Lương Hạ Mạt tại sao vẫn ghét Tô Nhượng, chẳng lẽ không phải bởi vì Thẩm Linh?

Trì Đông Chí cũng nghĩ tới có lẽ Lương Hạ Mạt biết ý định của Tô Nhượng đối với cô, nhưng theo tính cách của anh tự tin mạnh mẽ như vậy, biết chuyện này là sẽ không giấu ở trong lòng không nói ra.

Không để cho anh gặp Thẩm Linh cũng có nguyên nhân khác, cô thật ra không muốn thấy anh bị liên lụy đến hôn nhân phức tạp của hai người kia, huống chi ý định của Tô Nhượng đối với cô, nếu như có có thể, cô tình nguyện lừa gạt cả đời.
#25

on 10.03.17 23:41

avatar

uknown5

Thành viên Danh Giá

Thành viên Danh Giá
#26

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Đợi xíu...