#11

on 23.07.15 8:14

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 10: Thì ra là thầy! Thì ra là em!:

"Alô! Hôm nay cậu tới nhà tôi dạy thêm được không?"

"Dạ được bác ạ! Khoảng một tiếng nữa cháu sẽ tới ngay ạ"

Đúng lúc Minh Huy đang chuẩn bị đi tắm thì nhận được cuộc gọi đến của ba Bảo Khang. Cũng đã năm giờ mấy rồi, ánh hoàng hôn đang dần buông. Anh ta tranh thủ tắm, cơm nước, mặc đồ rồi rời khỏi nhà. Hôm nay ba mẹ anh ta đi vắng nên anh ta không cần diện lí do để được ra ngoài, bởi anh ta biết nếu nói ra chuyện này thì gia đình nhất quyết không cho đi.

Tại nhà của Bảo Khang, gia đình đang sum vầy ăn cơm tối.

-Này Khang, lát nữa có gia sư tới dạy kèm đó, con ăn xong rồi mau lo chuẩn bị đi!

Khang biểu cảm bất ngờ, trởn trắng mắt lên, miệng cứng đơ:

-Ba...vừa nói...Sao mau vậy ba?

-Mau gì? Gần tới thi rồi đó, ba không thể chậm trễ với việc học của con. Em cũng lo chuẩn bị nước trái cây mời khách đi.- Ông nhìn Khang rồi nhìn mẹ Khang.

-Em biết rồi!

Khang ăn chưa no, mà tự dưng nghe chuyện này xong không còn tâm trí để ăn. Quả thật cậu thấy mệt mỏi nhưng không muốn nói ra.

Minh Huy tay cầm địa chỉ hôm trước ba Khang đưa, bước ngắn bước dài dắt xe tìm nhà. Tự mò đường, mò không ra thì hỏi người đi đường. Cuối cùng, khoảng nửa giờ đồng hồ sau, cậu cũng tìm đến tới chỗ cần đến.

-Chào cậu! Cậu có phải gia sư ông nhà mời tới không?

Minh Huy thấy bác gái ra mở cửa, hành động trở nên lễ phép, mẫu mực:

-Dạ đúng rồi bác!

-Mời cậu vào nhà.

"Khang ơi xuống đây ba biểu này! Gia sư của con đến rồi".

Khang trên phòng nghe được thanh âm này, trong lòng rực lên ngọn lửa nóng hỏi. Tim cậu đập thình thịch: lo lắng, hồi họp. Lấy hết bao nhiêu can đảm, cậu bước từng bước chậm rãi xuống dưới nhà.

Vừa tới chỗ nói chuyện, Minh Huy và Bảo Khang mặt nhìn mặt, thật sự bất ngờ. Khang đột ngột thốt lên:

-Thầy...

Cùng lúc đó Minh Huy cũng lên tiếng, tay chỉ Khang:

-Em...

-Hai đứa quen biết nhau à?- Ba Khang không hiểu chuyện gì giữa hai người.

Minh Huy cười khẽ, giải thích:

-Dạ, chuyện cũng không có gì bác ạ! Thật ra thì cháu là thầy giáo dạy Toán của Bảo Khang ở trường, Khang là học trò của con. 

-Thật vậy sao? 

-Dạ!

-Thế thì tốt quá! Nhờ cậu giúp đỡ em nó trên lớp cũng như lúc dạy kèm. Chứ em nó còn yếu môn này lắm.

-Dạ, con sẽ cố gắng. Con cũng mới dạy em nó được vài tuần. Mà trước đó...cũng có gặp nhau do một sự cố tình cờ...

-Dạ ba ơi để con cùng thầy lên phòng học nhe ba!- Bảo Khang ngắt ngang lời thầy Minh Huy đang nói.

-Sao hôm nay con nôn dữ vậy? Thôi được rồi cậu cùng em nó lên học đi. Học sớm về sớm nha cậu!

-Dạ!

Nói xong, anh ta đi theo sau Bảo Khang. Vừa đi Bảo Khang vừa nói:

-Chuyện đó mong thầy đừng nói cho ba em biết nha thầy!

-Tại sao?

-Ba mà biết là giết em chết.

-Ờ, thầy biết rồi.- Minh Huy cười thầm.
#12

on 23.07.15 8:15

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 11: Chúng ta hãy cùng nhau hợp tác!:

"Wow! Phòng của em cũng đẹp thật đấy! Nhưng nhìn cũng hơi nữ tính quá đấy".

Lần đầu bước vào phòng của Bảo Khang, Minh Huy đã cảm thấy thú vị vì nó quá gọn gàng, sạch sẽ, trang trí thì nhã nhặn, bắt mắt. Quả thật không giống phòng của con trai chút nào.

-Chúng ta bắt đầu được chưa thầy?- Bảo Khang không còn lo lắng, trái lại còn rất háo hức.

-Được chứ em. Bắt đầu ngay thôi!

Thầy Minh Huy ngồi xuống ghế, lấy tập sách ra:

-Trước khi ôn lại kiến thức và làm bài tập thầy có một số nội quy dành cho em.

-Nội quy hả? Cũng được, em sẽ gáng nhớ.- Bảo Khang háo hức.

-Tốt lắm. Nghe cho kĩ nhé: Đầu tiên phải biết nghe lời của thầy, tôn trọng thầy, rồi phải thực hiện đúng yêu cầu của thầy, không được lười biếng, cố gắng tập trung học...

Bảo Khang nghe xong như chới với, vội cắt ngang lời:

-Được rồi thầy ơi, thầy yên tâm đi. Em sẽ không làm thầy phải thất vọng đâu.

-Đó, mới đó mà đã vô lễ rồi. Khi thầy đang nói không được chen ngang nghe chưa? Nếu còn như vậy thầy sẽ nói lại với bác đấy nhé!

Minh Huy cười khúc khích. Thầy hôm nay bị sao thế nhở? Đang đùa với Bảo Khang luôn kìa, quả thật hiếm thấy. Còn Bảo Khang vừa nghe nhắc tới ba đã tái mét mặt mày:

-Thôi...xin thầy đừng làm vậy! Em sẽ vâng lời mà.

-Thầy chỉ nói đùa thôi mà, có cần sợ như vậy không?

Minh Huy cười, nụ cười vẫn giữ nét sáng chói như thường nhật, nhưng nay lại có chút gian gian.

-Thầy nói chơi kiểu giết người hả? Em muốn rớt tim ra ngoài.

-Lần sau thầy hứa sẽ không nói giỡn nữa, nói thật nhé nhóc.

-Hả? Lần sau nói thật hả?

Minh Huy cười thế nhưng không nói gì. Bảo Khang nghiệm lại câu nói lúc nãy của thầy, trong lòng bâng khuâng:

-Hồi nãy thầy gọi em bằng gì?

-Gì là gì?- Minh Huy chẳng mấy quan tâm.

-Nhóc thầy phải?

Minh Huy mở sách dang dở, nhìn thẳng vào mắt Khang:

-Không được à?

-Tất nhiên là không! Em lớn rồi đấy, lớp mười hai rồi đấy!

-Thầy thích gọi thì sao?

-Không được là không được mà!

-Thôi bắt đầu học thôi.- Minh Huy xoa xoa đầu của Bảo Khang.

Bảo Khang không hiểu sao lúc này cậu lại bối rối đến như thế, còn đỏ ửng cả mặt nữa chứ. Vì cái xoa đầu của anh ta? Vì hơi ấm anh ta mang lại? Vì từ "nhóc"? 

Đang lúc suy nghĩ ngẩn ngơ, Minh Huy đã dùng tay gõ vào trán cậu thật mạnh:" Này! Tập trung học đi chứ!"

Bảo Khang tỉnh người lại, rồi tập trung nghe thầy giáo giảng bài rồi làm bài tập. Bảo Khang rất chăm chú học hành, Minh Huy rất nhiệt tình giảng dạy. Nhắc tới điều này, dù cậu học trò của mình là Bảo Khang rất "dốt" Toán, chậm tiêu môn này, điều mà anh ta đã nhận ra ngay tiết học đầu tiên, nhưng anh ta vẫn không hề tỏ ra bực bội, khó chịu, nổi cáo với cậu mà ngược lại còn tận tình hơn dù rất cực khổ. Bởi theo cậu nghĩ:" Có công mài sắt có ngày nên kim".

Mải miết mà quên giờ giấc, mới thế mà thời gian trôi thật nhanh, đã hết giờ dạy và học thêm rồi.

-Chúng ta kết thúc tại đây, bữa sau học tiếp.

-Dạ.

Hai người cùng dọn dẹp rồi xuống dưới nhà tạm biệt người lớn. Nhưng trước khi đi, Minh Huy có đôi lời gửi đến Bảo Khang:

-Chúng ta cùng hợp tác nha, hai bên đều cùng có lợi.

Ánh mắt đầy chân thật. Lần này thì không phải đùa đâu.

-Dạ thưa thầy! Vất vả cho thầy rồi ạ!- Bảo Khang mỉm cười, có chút ngượng ngùng vì có lẽ do lần đầu cậu nói lời như vậy trước người xa lạ.

-Mà nè, chỉ tập trung đến học thôi đấy, chứ đừng tập trung vào anh đó nha.- Cười gian xảo.

-Hớ...hớ...Ai thèm! Sao xưng anh ở đây vậy thầy?

-Ở nhà thì cứ gọi anh xưng em vậy cho tiện. Không được à? Vậy kêu thầy xưng em...

-Dạ...anh em cũng được.- Khang cắt ngang lời Huy nói nữa rồi.
#13

on 23.07.15 8:16

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 12: Mong chờ:

Bình minh vừa lên. Hôm nay có lẽ trời sẽ chuyển mưa giông tố vì Bảo Khang tự mình thức dậy sớm hơn bao giờ hết. Vừa thức dậy, cậu lại chợt nghĩ đến thầy Minh Huy, nghĩ đến tiết học tối qua. Rồi bất giác cậu lại cười thầm một mình. Chưa bao giờ Khang tràn đầy năng lượng như bây giờ.

Cậu ta chuẩn bị xong, đi xuống nhà:

-Ba ơi, hôm nay gia sư có đến nữa không ạ?

-Không con!

Bảo Khang dừng chân lại, biểu cảm kì lạ. Chẳng phải cậu đang đứng hình? Giọng thất vọng:

-Sao vậy ba?

Ông ngạc nhiên khi thấy biểu tình đó của con trai mình:

-Con sẽ học vào buổi tối các ngày thứ ba, năm, bảy. Nói để con biết luôn. Nhưng sao trông con có vẻ thất vọng quá vậy?

-À không có gì ba. Chỉ tại con...mà con cũng không biết nữa.

-Gáng học chăm vào! Ba sẽ nhờ cậu ta giám sát con thật chặt!

-Dạ...con biết rồi!

Cậu dường như mất hết năng lượng, mà nói theo kiểu "teen" là sắp hết pin, bước lại bàn ăn sáng. Cậu ăn khá ít, món nào cậu cũng cảm thấy ngán. Vẫn y như vậy cậu chạy xe đến trường trong một biểu cảm hết sức "thất thần". Thật khó hiểu.

Vào đến lớp rồi. Vẫn còn mười lăm phút nữa mới vô học. Bảo Khang như có một ma lực nào đó thúc đẩy, cậu ra khỏi lớp đến phòng giáo viên. Cái cớ là muốn gặp thầy Minh Huy. Cậu đi từng bước chậm rãi, vẻ lén la lén lút. Tiến về gần phòng giáo viên, tim cậu đập thình thịch, hồi họp. Cậu dừng chân lại, quay mặt ra sau định đi về nhưng cậu lại thở một hơi dài lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục đi. Lí trí mách bảo quay về nhưng con tim nằng nặc đòi đi nữa.

"Sao phòng giáo viên giờ này chưa có ai nữa?". Bảo Khang lấp ló vịn tay tựa người vào bản lề cánh cửa phòng giáo viên, nhìn ngó vào bên trong. Không khéo, người ta lại tưởng cậu sắp thực hiện một phi vụ "ăn cắp xuyên trường học". Tên tuổi cậu ta sẽ được ghi danh trong sách sử, được nhiều người biết đến?

Thoáng chút thất vọng nhưng cậu lại cảm thấy may mắn hơn. Nếu có thầy Minh Huy trong đó, cậu ta cũng chẳng biết nói gì, thành ra càng khó xử hơn.

"Này! Em đang làm gì vậy?"

Bảo Khang chợt giật mình trước giọng nói bất thình lình của ai đó. Cậu ôm ngực, đôi mắt mắt vẫn còn nhắm nghiền lại, miệng vẫn không quên la một tiếng "á" như một phản xạ tự nhiên của con người.

Sau khi bất ngờ qua đi được hồi, cậu mới mở mắt ra. To tròn con mắt, cậu lấy tay dụi mắt mình nhiều lần. Là thật hay đang mơ? Một người bảnh trai, ăn mặc lịch sự, nụ cười ấm áp tựa hồ như thiên thần đang đứng trước mặt cậu. Rồi cậu lại chợt giật mình lần hai khi người đó không ai khác chính là thầy Minh Huy. Cậu cúi người xuống chào anh ta rồi hai chẳng bốn cẳng tìm đường thoát khỏi nơi đây. Với vận tốc chạy còn thua xa một con rùa, cậu nhanh chóng bị đôi tay săn chắc, lực lưỡng của anh ta-thầy giáo Minh Huy giữ lại. Càng cố gắng thoát khỏi "vòng vây", Bảo Khang cậu ta càng bị siết chặt.

-Làm gì ở đây giờ này vậy?- Giọng nói vô cùng ấm áp.

-Không...không...có gì. Thưa thầy!

Anh ta nheo mắt lại, tỏ vẻ nghi ngờ:

-Lén la lén lút như vậy mà không có chuyện gì mờ ám à? Không thể tin nổi.

-Không...không...- Bảo Khang sùng hai tay ra dấu chéo để phủ nhận.

-Vậy thì nói thật đi!

Bảo Khang ngập ngừng:

-Em...lên đây để tìm thầy?

-Tìm thầy?- Minh Huy bất ngờ.

-Không có gì đâu thầy đừng hiểu lầm. Em tìm thầy là để chuyển lời của ba em là nhờ thầy giúp đỡ em thật nhiều thôi ạ!

Minh Huy cười trước lời nói dối trá hình của Khang. Cậu bỏ qua, nhưng trong lòng lại nảy ra ý giễu cợt cậu:

-Thì thầy đâu có nói gì đâu mà em phải luống cuống lên thế? Hay là em...có mục đích khác?

-Thật sự thì không!

-Vậy thì em về đi.

-Cảm ơn thầy ạ!

Bảo Khang thở phào nhẹ nhõm,nhanh chóng nhưng lặng lẽ bước về lớp. Cậu ta vẫn chưa hề biết rằng Minh Huy anh ta đã biết hành động lúc này của cậu là dối trá. Cậu càng không hiểu rõ mình tại sao lại làm như vậy? Mong chờ? Còn thầy Minh Huy vẫn dõi mắt theo cậu, đôi mắt dường như biết cười cơ đấy! Sắp được gặp lại nữa rồi...
#14

on 23.07.15 8:16

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 13: Để Em Đưa Thầy Về!:

"Hôm nay có gia sư đến dạy phải không mẹ?"

"Ờ"

Cậu ta dù không nhảy dựng lên, hay không la hét lên ầm ì, nhưng trong lòng hết sức vui sướng. Tâm can cậu đang hò hát hí hửng. Cậu nhanh chóng lên trên phòng để làm chuyện mà cậu cũng không biết mình tại sao lại làm vậy.

"Mình nên mặc bộ nào ta?"

Bảo Khang tự độc thoại một mình. Hết lấy bộ này mặc thử, tới bộ kia. Cậu dùng "đôi mắt nghệ sĩ" của mình ngắm mình trong gương. Hôm nay cậu ta thật khó tính trong việc lựa chọn đồ. Bình thường tay với ngay bộ nào thì măc bộ ấy, chẳng cần quan sát, suy tính. Cậu ta muốn mình đẹp hơn trong mắt Minh Huy? Cái vấn đề này thì có vẻ vô cùng nữ tính.

Cuối cùng cũng chọn được một bộ phù hợp, cậu nhanh chóng đi tắm. Cũng như mọi khi, khoảng nửa tiếng là thời gian cậu dùng để tắm. Có khi còn ngủ quên trong đó luôn. Vừa hát vừa tắm là một thói quen vô cùng bình thường của cậu.

Vừa bước ra, người cậu thật sáng chói tỏa nắng mặc dù trời đã gần tối. Hương thơm từ người cậu thật ngào ngạt, mái tóc còn ướt trông thật trẻ con. Cậu bưỡc xuống nhà ăn cơm với phong thái rất ư là lạc quan, ung dung, thảnh thơi.

Minh Huy ở nhà cơm nước cũng đã xong. Anh ta mau chóng thay đồ để còn kịp giờ dạy. Anh ta vẫn trung thành với phong cách lịch lãm nhưng giản dị: áo phông trắng lẻ ca rô đen, quần Jean bó sát trông thật quyến rũ. Tướng anh ta phải nói là chuẩn không cần chỉnh. Người ta thường nói người đẹp vì lụa, còn trường hợp này là lụa đẹp vì người. Trông giống như một hot boy Hàn Quốc chính hiệu!

-Con đi đâu thế?- Mẹ Minh Huy hỏi.

Anh ta dừng lại, trong lòng do dự đưa ra câu trả lời ngập ngập ngừng ngừng:

-Dạ...con...con ra ngoài có chút việc ạ!

-Giờ này mà có việc gì thế con?

Anh ta đứng hình, nhưng may mắn anh ta kịp thời nghĩ ra một lí do vô cùng thỏa đáng:

-Dạ...con đi học Ngoại ngữ ở trung tâm mẹ ạ!

Bà ngạc nhiên, nhưng chưa kịp nói gì thì ba anh từ đâu bước ra, lại gần anh ta, vỗ vai anh:

-Tốt lắm con trai! Học để nắm vững hơn!

-Dạ...

Minh Huy cười, trong lòng vừa mừng vì đã thoát được cảnh lâm nguy chết người, vừa vảm thấy day dứt vì đã nói dối ba mẹ.

Bên này, Bảo Khang cảm thấy thời gian trôi rất lâu.

"Giờ này sao anh ta chưa đến nữa?"- Bảo Khang tự hỏi mình, rồi cứ đi ra đi vô phòng, không khỏi nhìn ra xuống phía dưới trước cổng nhà. Đang coi giờ thì tiếng chuông cửa làm cậu giật mình. "Chắc là anh ta"- Cậu ta chạy một hơi xuống mở cửa cho Minh Huy.

-Sao tới trễ quá vậy?- Khang hỏi gấp.

-Tại anh có chút chuyện?

-Vào nhà đi thầy! À không...anh.

Bảo Khang lẽo đẽo đi theo sau Minh Huy vào nhà. Cậu để ý tới vẻ ngoài của anh ta, trong lòng thốt lên rằng sao anh ấy đẹp trai quá. Còn Minh Huy thì lúc nãy đã nghe được mùi nước hoa phảng phất từ cậu, đúng mùi anh ta thích.

-Ba mẹ em đâu hết rồi?

-Ba mẹ em đi chơi hết rồi.

-Chúng ta bắt đầu học thôi.

Minh Huy cùng Bảo Khang say sưa được một lúc lâu. Khang hết sức chăm chú vào bài vở nhưng có đôi lúc lại lén nhìn trộm thầy Minh Huy đang giảng bài.

-Này! Chỉ tập trung vào bài tập thôi, không được nhìn anh như thế đấy nhé! Anh biết anh đẹp trai rồi.

Bảo Khang mắt chữ o, miệng chữ o ngơ ngơ nhìn Huy:

-Vâng...thầy đẹp trai.

Xong rồi hai người tiếp tục chuyện học. Được dăm ba phút:

-Thầy...sao nhìn em chăm chăm vậy? Em biết em dễ thương, lần sau chỉ tập trung vào việc dạy thôi đấy nhé!

Bảo Khang làm một hơi khiến Minh Huy hết đường biện minh. Quả thật Khang không vừa chút nào đâu. Cậu còn biết lấy "gậy ông đập lưng ông" nữa mà. Chẳng phải vái nội dung cậu vừa nói na ná giống lời Huy nói lúc nãy sao?

Hai người cùng nhau mỉm cười rồi lại chăm chú vào việc học.

-Chúng ta dừng lại tại đây!

Lời nói bất thình lình của Huy làm Khang giật mình bất cẩn làm rơi cây viết.

"Ây...da!"

Sự cố hi hữu đã xảy ra. Một vây viết rơi hai người lượm nên "thành quả" là trán cả hai cùng sưng một cục rất ư là "nhỏ".

-Em xin lỗi anh!

-À...không sao!

Bảo Khang dùng tay xoa trán Minh Huy. Hai người nhìn nhau cười đỏ mặt luôn.

-Thôi anh về!

-Để em tiễn.

Bảo Khang đưa Minh Huy xuống dưới nhà:

-Thầy...à mà anh...Hay để em đưa anh về nha?

Minh Huy anh ta hết sức bất ngờ trước lời đề nghị của Bảo Khang.

-Khờ quá! Thôi anh về!

Bảo Khang đứng đó nhìn Minh Huy đi khỏi tầm ngắm một hồi lâu rồi mới đóng cửa trở vào nhà. Lúc này biểu cảm hết sức hạnh phúc chẳng hiểu vì sao.
#15

on 23.07.15 8:16

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 14: Nếu em cố gắng, thầy sẽ thưởng cho em!:

"Ê còn hơn một tuần nữa là thi học kì một rồi".

"Ừ! Lo quá đi mất!".

"Tao cũng vậy nhưng phải cố gắng thôi thôi.".

"Cố lên! Vì tương lai con em chúng ta!".

Bảo Khang nhếch môi cố gắng đi qua đám đông, trong lòng thầm mỉa mai bọn chúng:"Cái gì mà tương lai con em chúng ta? Đúng là xàm đáo để."

-Ê! Gần thi rồi đó, có tính ôn chưa?"

Vừa vào tới lớp, cậu đã bị nhỏ bạn "tra khảo".

-Chưa nữa!

Khang vô cùng khó chịu.

-Chưa thì chưa chứ làm gì nổi cáo với mình như vậy?

-Cho...mình xin lỗi.

-Cậu thật quá đáng! Cậu...sao mà khó hiểu quá vậy? Đúng là nắng mưa thất thường.

Nói xong liền bỏ đi. Trông Khang dường như chẳng để ý tới.

Giờ ra chơi...

"Này Khang đi chơi bóng rổ không?"

"Khang đi xuống căn tin chung nhe!"

Khang lắc đầu khước từ mọi lời rủ rê của đám bạn. Bình thường dù không rủ Khang vẫn chơi bóng rổ hoặc xuống căn tin cùng tụi bạn nhưng hôm nay Khang bỗng trở nên "đổi sắc". Gương mặt đầy vẻ tự sự. Đúng là tâm lí của tuổi mới lớn: luôn che giấu đi lòng mình.

Khang bước ra đằng sau trường. Xung quanh khá thoáng mát, khung cảnh không kém phần nên thơ với những nhành hoa mười giờ tươi thắm, rực rỡ. Hay những bãi cỏ nhân tạo xanh mướt tạo cảm giác nhẹ lòng. Đây chủ yếu là nơi dùng cho các hoạt động ngoại khóa nên bình thường hiếm có thầy cô hay học sinh nào ra đây. Khang ngồi bệt xuống bãi cỏ, vẻ trầm ngâm nhìn lên trời. Cứ thể cậu chẳng làm gì hết. Lâu lâu cậu lại ngân nga những giai điệu quen thuộc của bài Vì em cần anh, trông thật hồn nhiên, ngọt ngào nhưng không kém phần da diết, trữ tình. Đại loại lời bài hát có nội dung rằng:" Những lúc thấy nhớ anh em hay ngước lên bầu trời. Ját vang lên mấy câu khi trong con tim thật hạnh phúc...Cũng bởi vì trái tim em cần anh. Dẫu chỉ là những giấc mơ thật mỏng manh..." Hát tới đoạn này, cậu dừng lại đột ngột. Cậu chợt giật mình khi mà cậu vừa hát hình ảnh một người lại hiện ra trong tâm trí cậu, nó như hiện hữu trên bầu trời: thầy giáo Minh Huy. Cậu cũng không hiểu vì sao lại như vậy, mỉm cười xoa nhẹ đầu.

"Em đang làm gì vậy?"

Khang phản xạ rất nhanh. Cậu ta quay người lại và nhận ra đó chính là Minh Huy. Anh ta trông giống như một cái bóng ma, luôn làm vậu giật mình.

-Anh đúng là sao này chết sẽ rất là linh. Mới nhắc mà...

-Em nói gì?- Minh Huy nheo mày, bó tay, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Khang.

-À...không có gì!- Khang lấy tay che cái miệng đang len lén cười.

-Mai mốt ở trường gọi thầy, không được gọi bằng anh nghe chưa!

-Sao mà rắc rối quá vậy?

-Sao lại ở đây một mình vậy?

-Em cảm thấy áp lực trong kì thi tới quá thầy ơi.

Khang nói giọng nói vô cùng thảm hại, đầy lo lắng. Nếu nghe kĩ bạn sẽ có thể nghe được những cái run rẩy trong lời nói. Cuối cùng thì cậu cũng chịu tâm sự với người khác rồi.

Minh Huy suy nghĩ điều gì đó hồi lâu. Trong thâm tâm cậu giờ đây đang muốn làm cái gì đó để động viên tinh thần của Khang. Cậu ngồi lại gần Khang, đặt tay lên vai cậu:

-Có gì đâu mà sợ chứ? Chỉ cần cố gắng là được. Nếu có cố gắng, dù em đang thất bại với mọi người nhưng em đã chiến thắng bản thân mình rồi đó! Mọi người sẽ không chê trách khi em thất bại trên sự nỗ lực không ngừng đâu.

Bảo Khang nhìn thầy Huy, trong lòng ngưỡng mộ khôn xiết:

-Thầy quả là thánh nhân. Em sẽ ghi nhớ lời thầy.

-Được vậy là tốt rồi. Mà nè...

-Chuyện gì thầy?

Minh Huy ngập ngừng:

-Nếu mà em đạt kết quả cao thầy sẽ thưởng cho em!

Bảo Khang không tin vào tai mình. Lần đầu tiên cậu nghe được lời này đó. Cậu hí hửng reo mừng, trong phút vui sướng, cậu đã gật đầu đầu quyết tâm:

-Vậy thì tốt quá! Nhưng quà gì vậy thầy?

Thầy Minh Huy gõ đầu Bảo Khang một cái nhưng rất nhẹ nhàng:

-Bất cứ gì mà em muốn. Nhưng phải nằm trong khả năng của thầy đó!

-Yeah! Vậy thì không còn gì hơn.

Bảo Khang nhảy dựng lên, hò hét phấn khích. Trong lòng cậu đang nhen nhói niềm quyết tâm sẽ cố gắng hết mình để được món quà từ thầy Minh Huy. Còn Minh Huy thì đang lắc đầu trước sự hồn nhiên của một cậu học trò "đặc biệt" dù đang ở cái tuổi lớp mười hai.
#16

on 23.07.15 8:17

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 15: Cố Lên!!!:

"Dạ thưa ba mẹ con mới về!"

Bảo Khang chạy vô nhà, vội vã chào ba mẹ rồi nhanh chóng chạy lên phòng, mặc cho hai ông bà chẳng hiểu điều gì.

"Con bị sao vậy?"

"Con...!"

Không có người đáp. Bà cảm thấy lo lắng, lên xem con mình có bị gì không. Khi lên tới phòng, bà hết sức bất ngờ trước hành động khác thường của con mình: Khang đang làm bài tập. Khang chăm chú làm bài tập đến nỗi mẹ mình vào phòng hồi nào mà cũng không hay.

-Con! Sao mới về nhà mà lại vùi đầu vào học nữa vậy? Tắm rửa, nghỉ ngơi, ăn cơm rồi hãy học tiếp!- Bà lo lắng.

-Dạ...Con không sao đâu mẹ. Mẹ đừng lo lắng!- Miệng thì trả lời nhưng mắt thì có thèm nhòm mẹ cậu đâu, cứ chăm chăm vào sách.

-Sao học dữ vậy con?

-Sắp tới thi rồi mẹ, con phải cố gắng.

Bà thở dài, lòng vô cùng ngạc nhiên vì trước giờ dù có siêng năng, chăm chỉ thì con mình có bao giờ làm quá mức như vậy đâu. Bà cũng hết cách, phần vì lo cho sức khỏe con mình nên xuống nhà pha cho cậu một ly sữa nóng hổi.

-Ông ơi! Con bảo sắp tới thi nên nó lao đầu vào việc học suốt. Không ăn uống, nghỉ ngơi gì hết.

Cha Bảo Khang đang đọc báo:

-Cũng tốt! Nó biết lo là mừng rồi nhưng bà khuyên nó học cũng có mức thôi, không khéo lại bệnh thì khổ thân.

-Từ trước giờ nó đâu có vậy đâu.- Bà lo lắng.

Trên này Bảo Khang mải miết học mà quên mất thời gian. Nhìn lại trên bàn học của cậu ta xem, toàn sách với vở nhưng ngặt nỗi lại không gọn gàng, ngăn nắp. Đây là dấu hiệu của những người thông minh. Từng con số, từng con chữ nối đuôi nhau đi vào đầu óc cậu. Lắm lúc cậu lại vỗ vỗ đầu, chẳng mấy mươi năm nữa cậu cũng sẽ hói đầu như các nhà khoa học nổi tiếng thôi.

Đã mười giờ hai mươi rồi mà cậu vẫn chưa đi ngủ. 

Mười một giờ bốn mươi lăm rồi, gần như kiệt sức, cậu mới chịu lăn mình ra ngủ.

Mới có bốn giờ hai mươi sáng mà ánh đèn học của cậu lại sáng lên. Học nữa à? 

Hôm nay đi đến trường, sắc thái của Bảo Khang vô cùng bơ phờ, xanh xao. Có lúc cậu còn ngáp, lại còn ngủ gật nữa. Nhưng Khang vẫn cố gắng nghe thầy cô giảng bài.

-Cậu gáng khuyên cháu học hành ít lại giùm gia đình, chứ nó học nhiều bậy chắc đổ bệnh mất thôi.- Mẹ Bảo Khang lo lắng.

-Dạ, con sẽ khuyên em. Chỉ là em nhà hơi bị áp lực trước kì thi thôi ạ.

-Trông cậy hết vào cậu.

"Cốc...cốc...cốc" 

Minh Huy gõ cửa phòng Bảo Khang. Lần một không có động tĩnh gì. Lần hai cũng như vậy. Lần này anh quyết định mở cửa đi vào thẳng.

"Đùng". Minh Huy đập mạnh vào bàn:

-Này! Học hành gì mà chú tâm thế? Anh gõ cửa hai lần mà không ra mở.

Bảo Khang dừng bút, nhìn thầy Minh Huy:

-Dạ...nhưng em sẽ cố gắng hết mình. Để có được món quà từ thầy không phải chuyện dễ.

Xong rồi lại cầm bút lên, tiếp. Minh Huy không thể chịu nỗi:

-Này! Học hành cũng phải vừa thôi chứ. Cứ học, học như em sẽ chẳng có ích gì đâu, nhiều khi còn phản tác dụng nữa đó! Nhỡ, em bị bệnh trong lúc này thì sao?

Những lời xối xả như " mưa tuôn" của Minh Huy làm Bảo Khang phải sững sờ:

-Nhưng...em đang cố gắng...

Chưa để Bảo Khang nói hết, Minh Huy đã nói:

-Anh sẽ ủng hộ em! Cố lên!- Anh ta dùng tay trái để thể hiện cái quyết tâm của mình.

-Cảm ơn anh.

Khang vảm thấy nhiệt huyết hơn bao giờ hết, cười híp cả mắt. Minh Huy ngồi xuống, chuẩn bị dạy:

-Nhưng em định học thêm Toán với những cuốn sách Hóa như thế này à?

Bảo Khang sực nhớ ra, mỉm cười lần nữa, lấy tập Toán ra. Không khí học hết sức nghiêm túc.

Trước khi ra về, Minh Huy có đôi lời muốn nói với Bảo Khang:" Nhớ, không được học quá sức". Lời nói của anh ta tuy nhỏ nhẹ, ngắn gọn nhưng nó lại ẩn chứa sức mạnh phi thường. Nó giúp cho Bảo Khang nhận ra vấn đề, thực hiện đúng như vậy.
#17

on 23.07.15 8:17

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 16: Thành Công Hay Thất Bại???:

Những ngày vừa qua, Bảo Khang thật sự chú tâm vào chuyện ôn thi. Ngay cả trên lớp hay ở nhà, cậu đều  cố gắng nhưng không quá mức, như lời thầy đã dặn. Lúc nào cậu cũng ý thức rằng nếu muốn được nhận món quà từ thầy Minh Huy thì cần phải cố gắng. Cậu chợt nghĩ ra mình muốn thầy Huy tặng gì cho mình nếu mình đạt kết quả cao:" Mình sẽ nói thầy mình thích gì ta? Gấu bông? Áo khoác có biểu tượng Super Junior? Hay một cái đồng hồ cát? Không!". Cậu khẽ lắc đầu. Cậu chẳng hiểu mình đang muốn được tặng cái gì. Cậu muốn thứ đó phải thật đặc biệt, ý nghĩa. Và, cậu chợt nảy ra một ý tưởng trên cả tuyệt vời. Cậu thấy trong lòng mình rất hồi họp, muốn giấu ước muốn này với thầy đến tận phút cuối cùng, bởi lẽ Khang luôn thích cảm giác thật lãng mạng.

"Chúc em thi tốt nhe! Good luck!"

Khang chợt vui mừng khi nhận được lời chúc này từ anh ta, thầy Minh Huy, tuy chỉ là bằng tin nhắn. Có được nguồn động lực quý giá như thế này, cậu bớt run hơn bởi lẽ hôm nay cậu đi thi. Là đi thi đó! Nó quyết định xem ước muốn của cậu có thành hiện hiện thực không. Dù vậy nhưng cậu cũng có chút lo lắng.

Bên này, thầy Minh Huy anh ta đang hết sức lo lắng cho cậu học trò của mình. Cứ đi đi lại lại, không khéo chóng hết cả mặt. Vì là tuần thi với lại không được phân công làm giám thị nên anh ta ở nhà nguyên tuần. Ở nhà nên thời gian gặp Bảo Khang là con số không. Không hiểu sao anh ta cứ nghĩ về Khang hoài, cứ cầm điện thoại lên là muốn nhắn tin với cậu ta nhưng anh ta không làm thế. Anh ta cũng muốn biết được mỗi ngày thi Khang thi như thế nào, nhưng cơ bản là phải chờ cho đến cuối tuần hỏi một lần luôn. Anh ta vẫn luôn tin rằng Khang sẽ làm được, sẽ mang về những kết quả không thể tốt hơn.

Một tuần thi trôi qua, Khang dường như cảm thấy nhẹ nhõm cả người. Giờ là lúc cậu ta nên nghỉ ngơi "bù" cho những ngày ôn vất vả, cật lực, để còn chuẩn bị cho học kì tiếp theo. Khang biết trước kết quả rồi, biết được kết quả như thế nào vì cậu đã "cân đo đong đếm" rất kĩ, nhưng lại giấu đi, ba mẹ hỏi cậu ta cứ bảo hãy đợi khi có kết quả chính thức thì tốt hơn.

Chẳng thể đợi lâu hơn nữa, Minh Huy gọi cho Bảo Khang để "thăm dò tình hình".

-Alô! Em nghe thưa thầy!

Bên kia đầu dây:

-Em thi có được không?

Bảo Khang ậm ừ:

-A...thì...Bây giờ em không thể nói trước được điều gì. Hãy đợi đến khi có kết quả chính thức nhe thầy.

-Nói luôn đi. Em không thể dự đoán sao?

-Dự đoán thì có thể nhưng không chính xác bằng.

Minh Huy tỏ vẻ đầy nghi ngờ:

-Hay là...kết quả không được tốt sao? Em thi không được à?

-Em sẽ không trả lời đâu!

Giọng cười đầy nham hiểm của Bảo Khang làm cho Minh Huy rối lòng, phân vân không biết cậu đang nghĩ gì. Đầu hàng cái tính "tinh nghịch bất chợt" này của Khang, Minh Huy đành nói:

-Khi nào có kết quả chính thức thì em phải nói cho thầy liền nhe! Tạm biệt em.

-Tạm biệt thầy.

"Rốt cuộc em ấy thi có được không?  Sao cứ thích tỏ vẻ bí mật như thế này?". Đã lên giừơng, đã đắp mền, tắt đèn rồi mà những bâng khuâng cứ như được nước lấn tới quảnh quanh trong suy nghĩ anh ta.Càng suy nghĩ, anh ta càng không ngủ được, trằn trọc...Anh ta đang thấy mình dạo gần đây đang có điều gì rất khác lạ, điều đó thật vô hình.

Bảo Khang cũng thật là...Tự mang cho mình cái bí mật "khủng khiếp" mà chỉ có ba người muốn biết, làm họ ngủ không yên, mà cậu đâu ngờ rằng mình cũng không yên vì nó. Mất ngủ? Hay ngủ muộn? Nói gì thì nói nhưng cậu cũng đang lo sợ, sợ rằng dự đoán của mình sẽ sai, sẻ hỏng hết bao dự tính mà cậu đã dành hết "chất xám" vào nó.
#18

on 23.07.15 8:18

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 17: Giáng Sinh Đặc Biệt:

Những ngày se lạnh đang bắt đầu về. Mùa đông đã bắt đầu từ lâu nhưng mãi đến khoảng cuối tháng mười hai, mọi người mới bắt đầu cảm nhận được cái đúng nghĩa của nó. Bảo Khang thật sự thích mùa đông, thích một cách " nghiêm trọng". Bảo Khang từng ước mỗi buổi sáng dậy đều có thể nhìn thấy tuyết rơi, nhưng cậu cũng biết rằng điều đó không thể trở thành hiện thực tại cái đất nước này. Cậu cũng mơ ước có được một người quan tâm mình trong những ngày này, điều rất lãng mạng. Minh Huy thì cũng thích mùa đông nhưng có phần hiện thực hơn, không quá mơ hồ. Cậu thích mùa đông vì cái dịu nhẹ, lành lạnh dễ chịu của nó.

 Hôm nay rong ruổi suốt đoạn đường dài hơn hai cây số, Bảo Khang đã thấm mệt. Cậu ta đang đi mua đồ ông già nô-en trong một cửa hàng đồ khá sang trọng. Chuyện sẽ chẳng thể bàn nếu như Khang không mua những hai bộ. Một bộ dành cho cậu, còn bộ kia? Cậu định mua tặng ai hay mua giùm? Gương mặt Khang lúc này nhìn bí hiểm hơn bao giờ hết, chắc chắn đang âm mưu một kế hoạch gì đây.

 Minh Huy đang ung dung ngồi uống cà phê, đọc sách cạnh cửa sổ mà ngoài kia là một không gian vô cùng thoáng đãng, làm dịu lòng người.

-Alô! 

 Điện thoại reo đúng lúc nguồn cảm khúc dâng trào nên Minh Huy có chút khó chịu.

-Thầy đang làm gì vậy?

 Minh Huy chợt nhận ra giọng của Bảo Khang:

-Đang đọc sách thôi. Mà điện thầy có gì không?

 Giọng Bảo Khang bên kia đầu dây bắt đầu có chút e ngại. Cậu đang định làm gì mà có vẻ bí mật?

-Mai thầy có đến nhà em dạy kèm không?

-Em không muốn nghỉ xả hơi sao?

-Dạ không thưa thầy. Mai thầy nhất định phải đến, em có cái này tặng thầy!

-Thầy sẽ đến, chào em!

 Minh Huy cúp máy, trong lòng đặt chút nghi vấn về thứ mà Bảo Khang sẽ tặng mình ngày mai. Anh ta nghĩ thầm: " Bảo Khang em ấy đúng là người bí hiểm.", rồi tiếp tục đọc sách. Cuốn tiểu thuyết mà anh ta đang đọc mang tên Năm mươi sắc thái, một bộ tiểu thuyết bán chạy nhất hiện nay.

 Đúng như lời hứa, hôm nay Minh Huy đã trở lại với việc làm gia sư.  Anh ta đứng trước cổng nhà Khang bấm chuông, trong lòng tự dưng hồi họp một cách phi thường. Bảo Khang trên phòng nghe tiếng chuông sớm biết được là anh ta nên ráo riết chạy xuống mở cổng.

-Chào anh!- Bảo Khang nở một nụ cười thật tươi.

-Chào em!

 Lúc này Minh Huy muốn hỏi liền về lí do tại sao hôm nay cậu Bảo Khang lại kêu mình nhất thiết phải đến dạy, nhưng vì hiện cảnh không tiện nên anh ta lại thôi. Chào người lớn xong, anh ta mới cùng Khang lên phòng.

-Này nhóc, có chuyện gì mà bắt buộc anh phải đến vậy?

 Bảo Khang hí hửng:

-Đúng! Chuyện rất quan trọng. Hãy nhắm mắt lại, đến khi nào em nói mở thì mới được mở ra.

 Minh Huy đăm đăm nhìn thẳng vào mắt Khang:

-Tại sao lại phải làm vậy?

 Bảo Khang nhún nhún vai, dùng "con nít kế" để dụ dỗ đàn ông, không dụ dỗ thầy giáo hot boy:

-Thầy...mà không! Anh nhắm mắt lại đi. Nhắm lại đi mà! Anh sợ em làm gì anh sao?

-Được rồi! Hài lòng chưa?

Đi kèm lời nói là hành động. Minh Huy anh ta đã nhắm mắt lại đúng yêu cầu của Bảo Khang.

-Không được ăn gian đấy nhé!

-Bộ nhìn anh gian lắm à?

-Không có!

 Bảo Khang cầm trên tay một món quà, đứng trước mặt Minh Huy, tầm xa chỉ khoảng nửa mét:

-Teng..teng...teng...tèng. Mở mắt ra đi, đây là của anh!

 Minh Huy từ từ mở mắt ra, dường như anh ta cũng háo hức. Phía trước mặt anh là một bộ đồ nô-en mới toanh. 

-Dành cho anh?-Mắt mở to có lẽ vì không tin.

-Vâng!- Bảo Khang lại cười.

-Nhưng...sao lại tặng nó cho anh?

-Vì anh phải mặt nó!

-Tại sao?

-Anh chẳng phải đã hứa nếu em đạt kết quả cao sẽ dành tặng bất cứ gì mà em muốn, nằm trong khả năng của anh mà?

-Đúng là vậy nhưng...Em đã...đạt kết quả cao rồi sao?- Ánh mắt đầy hoài nghi.

 Bảo Khang không trả lời, chỉ gật đầu nhè nhẹ thôi. Hành động này của cậu càng khiến Minh Huy vỡ òa hơn nữa vì vui mừng. Kìm nén cảm xúc của mình, Minh Huy đổi giọng tựa như đang ở trong lớp:

-Chắc chắn môn Toán của thầy em lại điểm thấp rồi?

-Không! Tuy không cao nhưng cũng không quá tệ. Tám điểm cơ đấy!

 Minh Huy xoa đầu Bảo Khang, thái độ trìu mến, hài lòng:

-Làm tốt lắm!

 Bảo Khang đỏ hết cả mặt mày, biểu cảm hết sức ngượng ngạo, hành động hết sức lúng túng:

-Thế còn món quà của em, thầy có tặng được không?

-Được, tất nhiên là được! Em muốn quà gì?

-Em...muốn thầy mặc bộ đồ này cùng em đi chơi vào đêm Giáng sinh!

 Lời nói vừa rồi của Bảo Khang trôi qua thật mau, nhưng nó như một cú sấm "thất thanh" vào tai của Minh Huy. Anh ta không cử động nhưng người chết đứng, mặt mày không chút biểu cảm, duy chỉ có ánh mắt là nhìn đắm đuối vào Khang. Bảo Khang nhìn trạng thái lúc này của Minh Huy cảm thấy có chút lo ngại, sợ hãi. Cậu ta không thể đoán trước được điều gì nhưng trong lòng đang thất vọng và tự an ủi mình chấp nhận lời từ chối:

-Nếu thầy không thích thì thôi vậy!

 Nhanh như một cơn điện, cơ mặt Huy bắt đầu dãn ra, nụ cười bắt đầu xuất hiện đầy kiêu sa, tay chân thì cũng bắt đầu không thể kiểm soát mà vịn lấy tay Khang:

-Sao lại không được chứ! Thầy sẽ đi chơi cùng em!  Mặc dù thầy cũng có nhiều lời hẹn đi chơi trong đêm Giáng sinh.

 Bảo Khang nghe nói vậy, mừng vui khôn xiết, nhảy dựng cả lên. Khắp gian phòng tràn ngập tiếng cười đùa. 
#19

on 23.07.15 8:18

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 18: Bí Mật Được Chia Sẽ (Phần 1):

-Mẹ ơi, tối nay con đi chơi có lẽ tới khuya mới về nên mẹ không cần chờ con đâu nhé.

 Gia đình Minh Huy đang ăn cơm tối.

-Con đi chơi với bạn bè à?- Mẹ cậu hỏi.

 Minh Huy ngập ngừng, hình như trước giờ anh ta ít khi nói dối nên bây giờ nói dối không được "chuyên nghiệp" lắm. Anh ta quả thật không thể trở thành diễn viên nổi tiếng được!

-Dạ...con đi chơi với...bạn thời cấp ba mẹ!

-Ừ, nhớ về sớm nhe con! 

-Dạ!

 Tại nhà của Bảo Khang, cậu ta thì vô cùng sốt sắng, tựa hồ như lần đầu tiên hẹn hò không bằng. Ăn cơm mà cậu ta cũng không chú tâm nỗi, cứ mãi nghĩ đến việc đi chơi với  Minh Huy.

-Mẹ ơi tối nay con đi chơi nhe mẹ!

Mẹ cậu ngạc nhiên:

-Trước giờ Giáng sinh con có đi đâu chơi đâu?

-Thì bây giờ con đi. Mẹ muốn con ở nhà suốt luôn hả?

-Con đi với ai vậy?

-Dạ, con đi với thầy...À mà không, con đi với bạn!- Cậu thở phào vì nhém chút bị bại lộ bí mật.

-Vậy thì đi nhưng nhớ về sớm nhe!

 Cậu nhảy dựng lên, đụng trúng cái bàn, chén đũa kêu leng keng. Cậu chạy lại choàng cổ mẹ mình, giọng nói thì rất ư là "nịnh bợ":

-Mẹ con là số một! Yêu mẹ nhiều lắm!

 Vừa nói cậu vừa hôn lên má mẹ mình một cái thật sâu. Xong rồi lại chạy lên phòng tất bật chuẩn bị cho buổi đi chơi Giáng sinh đầu tiên của mình.

 "Không biết chọn bộ nào ta? Bộ này hay bộ kia? Phải đeo theo phụ kiện gì cho nó hợp đây? Kiểu tóc vậy được chưa nhỉ? Nước hoa mùi gì đây nhỉ?" Bảo Khang hết sức "địu đà" như con gái vậy. Phong cách cũng không tồi: cái quần Jean bó sát,cái áo thung trắng với họa tiết đơn giản nhưng rất thời trang. Mãi ngắm mình trong gương, cậu chợt nhận ra mình đã quên mất phải mặc cái bộ đồ nô-en hôm bữa. Cậu cười toe toét tự trách mách hay quên, rồi thay đồ. Cậu mặc đồ nô-en nhìn cũng kha khá dễ thương. 

 Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cậu lấy điện thoại gọi cho Minh Huy, trong lòng không giấu nỗi sự mong chờ, lời nói cũng đầy mùi vị của vui sướng:

-Thầy chuẩn bị xong chưa?

-Xong rồi, còn em? Chắc chưa phải không?

-Xong từ lâu rồi!

-Tốt! Lát nữa thầy qua nhà chở em đi nha!

 Bảo Khang càng bất ngờ:

-Đi xe chung với thầy?

-Sao? Không thích hả? Vậy thôi!

-Không, không phải thưa thầy! Nhưng có ba mẹ em ở nhà mà em lại nói đi chơi với bạn...Hay thầy chờ em ở đầu hẻm vào nhà em đi, em đi bộ ra.

-Vậy cũng được.

 Minh Huy cúp máy. Không hiểu sao lúc này tim anh đập thình thịch. Cũng tự dưng anh thấy mình thật sự trẻ con, tựa như đang trở về tuổi thơ: nào là đội nón ông già nô-en, nào là quần áo nô-en, rồi bộ râu của ông già nô-en nữa chứ. Anh phì cười khi thấy bộ dạng của mình trong gương. Đẹp trai thì có nhưng sao nhìn ngây ngô trẻ con sao sao ấy. Cũng vì đây là lần đầu tiên đi chơi với "học trò đặc biệt" và "bộ dạng đặc biệt" này nên Huy có cảm giác rất khác lạ.

"Giờ thì xuất phát thôi!"

Cậu chỉnh đốn lại trang phục một lần nữa, rồi cầm chìa khóa xe và đến rước Bảo Khang. Bảo Khang thì sợ Minh Huy sẽ chờ mình nên đã đi ra đầu hiểm chờ từ nãy giờ, dù còn gần một tiếng nữa mới tới giờ hẹn. 

  Đứng đợi cũng kha khá lâu nhưng Khang chẳng thấy mệt chút nào. Hay cậu đang nghĩ "đợi chờ là hạnh phúc?" Càng gần đến giờ hẹn, cậu ta càng hồi họp, náo nức, vui sướng đôi lúc còn cười mình ênh nữa.

 "Két..." 

 Tiếng xe của Minh Huy thắng gấp làm Bảo Khang chú ý.

-Này nhóc! Chờ có lâu không?

 Bảo Khang vờ như chẳng có gì to tát:

-Em mới ra tới thì anh cũng tới luôn, chứ đâu có chờ đâu.

 Minh Huy cười:

-Thật vậy không? Hay đang nói dối đó? Chờ thì nói là chờ đi, còn bày đặt giả vờ.

 Chân tướng bị bại lộ, bị Minh Huy nói trúng tim đen nên Bảo Khang bất khả phản kháng, đỏ mặt hết.

-Thôi lên xe đi!
#20

on 23.07.15 8:18

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 19: Bí Mật Được Chia Sẻ ( Phần 2 ):

 Ngồi sau lưng Minh Huy trên chiếc xe máy, những cơn gió lạnh lướt qua cũng không thể làm Bảo Khang co run người, bởi cậu đang cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Cậu rất muốn ôm eo Minh Huy vào lúc này, như thể những người yêu nhau vậy. Nhưng Khang chợt trấn tĩnh lại sự lệch lạc của trái tim và nhận thức kịp thời nếu không, không lường trước chuyện sẽ xảy ra.

 Minh Huy chạy xe nhưng hôm nay cậu cũng thấy lạ trong người. Có thứ cảm giác vô hình nào đó rất khó tả trong cậu. 

"Anh"

"Em"

 Tiếng hai người thốt ra cùng một lúc. Họ chợt bật cười vì sự trùng hợp này, rồi lại nhường cho nhau nói trước:

-Em nói trước đi!

-Anh nói đi rồi em nói!

-Nói trước đi!

-Nói đi, em tính nói gì mà em quên rồi.

 Minh Huy ngập ngừng:

-Hôm nay kẹt xe quá!

-Anh có để ý thấy gì không?

-Gì là gì?

 Bảo Khang ngồi đằng sau vỗ vai Minh Huy:

-Ai cũng nhìn chúng ta hết, kì quá à?

 Minh Huy nhìn xung quanh, rồi bật cười lần nữa:

-Không có gì hết. Cứ bình thường đi.

 Đoạn đường dài tấp nập người qua lại, Bảo Khang cảm thấy cũng hơi khó chịu. Minh Huy thì thấy cũng hơi bình thường. 

-Bây giờ em muốn đi đâu?- Minh Huy hỏi.

 Bảo Khang suy nghĩ:

-Đi đâu ta? Hay đi vào siêu thị chơi đi!

-Rồi. Siêu thị thẳng tiến.

 Chỉ khoảng một chút sau đó, Minh Huy và Bảo Khang đã có mặt tại siêu thị. Họ đi tham quan xung quanh, chơi trò chơi, mua đồ, uống trà sữa cùng nhau. Đặc biệt Minh Huy còn mua tặng cho Bảo Khang một con gấu bông cực kì dễ thương. Bảo Khang vui lắm, cứ cười tít mắt lại. Hai người họ đi cùng nhau một cách gần gũi phi thường, như từng quen từ hồi kiếp trước.

 Đi dường như giáp hết ngóc ngách trong siêu thị, họ hỏi ý nhau sẽ đi đâu tiếp theo. Họ quyết định vào trung tâm văn hóa chơi trò chơi. Ý tưởng vừa được đưa ra thì ngay lập tức đã được thực hiện. Trung tâm văn hóa đông người không kém gì ở siêu thị và trên đường phố. Minh Huy phải nắm chặt tay Bảo Khang, chen chút từng tí một để có thể mua vé chơi trò chơi. Thầy và học trò chơi hết trò này tới trò khác. Minh Huy thì không rành chơi mấy thứ này nên Bảo Khang sẵn sàng ra tay chỉ dẫn. Cười, cười và chỉ cười là những gì họ làm từ khi đến trung tâm chơi trò chơi. Sau khi "khám phá" hết các trò, ai cũng điều đã thấm mệt. Đã hơn chín giờ tối, trung tâm ngày một đông người, Minh Huy cảm thấy hơi ngột ngạt với chốn này:

-Hay là chúng ta đi dạo nhe! Xong rồi anh sẽ đưa em về, được không?

-Đi dạo sao? Ý kiến hay.

 Minh Huy không lấy xe mà chỉ muốn đi bộ thôi. Bảo Khang khó chịu vì chuyện này có lẽ vì mỏi chân nhưng lại không nói ra vì sợ Minh Huy anh ta sẽ buồn. Hai người đi dạo trên con đường đi tới công viên. Trên đường đi họ không nói chuyện với nhau. Ánh đèn khuya soi bóng họ mập mờ. Lúc này, Bảo Khang đi sau Minh Huy, trong lòng không ngừng hướng sự chú ý tới anh ta. Trong mắt cậu, anh ta quả thật là người tốt, thú vị, đẹp trai, dễ thương. Chẳng có điều gì khiến anh ta mất đi sức hút tự nhiên. 

 Minh Huy quay người lại nhìn Bảo Khang, không nói gì, tiếp tục đi. Minh Huy cũng đang nghĩ về Khang. Khang là một người rất đặc biệt, tính cách thì rất trẻ con, sớm nắng chiều mưa nhưng luôn là người dễ mến, tạo cho người ta cảm giác thoải mái, vui vẻ khi ở cạnh.

-Có mệt không nhóc?

-Không, rất vui mà.

 Minh Huy kéo tay níu Bảo Khang ngồi xuống băng ghế quen thuộc của anh ta trong công viên. Ngồi kế Minh Huy, trái tim Bảo Khang ngày càng rạo rực lên nhiều. Nhân lúc Minh Huy không để ý, cậu lại lén nhìn gương mặt anh ta. Cảm giác thật hạnh phúc! Bảo Khang gần như đã bị đánh gục bởi anh ta. 

Trời hôm nay có nhiều sao, trăng thì sáng rất rõ. Minh Huy ngồi ngước mặt lên nhìn bầu trời về đêm một cách say sưa, say sưa đến nỗi dường như quên mất sự tồn tại của Bảo Khang. Bảo Khang không thể im lặng mãi được, đoán biết Minh Huy đang có rất nhiều tâm sự, đành nghĩ cách làm cho Minh Huy hết buồn.

-Thầy! À, anh đang bị làm sao vậy? Đang buồn à? Hay chúng ta chơi trò này nhe!

 Minh Huy quay sang nhìn Bảo Khang:

-Trò gì?

-Nói cho đối phương bí mật của mình. Có nghĩa là tâm sự đấy. Em không chắc khi chơi xong thầy sẽ thấy vui, nhưng em chắc thầy sẽ vơi đi nỗi buồn nhiều lắm đấy!

 Minh Huy nhìn thẳng vào mắt Bảo Khang, làm cho cậu ta chẳng biết phải làm sao, đành quay mặt đi chỗ khác.
#21

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết