#21

on 15.08.15 9:48

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 20: Đừng bỏ anh, Lacoste!:

Chuyện xảy ra quá nhanh, em như bay hết cả hồn phách, đến khi định thần lại rồi em vẫn chưa tin vào những gì em đang thấy trước mặt, thằng chạy su xì po cũng mất lái mà trượt té lê một đoạn hơn 3 mét dưới lề đường, chiếc xe đạp nằm lăn lốc trên đường, cái khung xe gập hẵn sang một bên, dòng người đằng sau thắng gấp lại, những người ở gần thì hoang mang, những người ở sau thì bấm còi inh ỏi. Lúc này tim em như ngừng đập, tai em như bị ù, em cuống cuồng xuống xe, quên cả gác chống, chiếc 67 ngã nhào... rồi chạy đến chỗ Lacoste. Nó nằm bất động dưới đất, Lúc này trong đầu em chỉ lặp đi lặp lại một câu duy nhất “Đừng chết!, đừng chết!...”. Em vội vàng quỳ xuống trở mình nó lại, hai mắt nó nhắm tịt, cái mắt kính văng đi đâu mất rồi, mặt mũi trầy trụa ghê lắm, rách cả trán và môi, máu chảy chảy ra bết vào cả tóc. Em sợ lắm, em vuốt tóc nó tóc nó lên, em lay nhẹ nó.
- B.N, B.N ơi!
Rồi em nghẹn cả cổ họng mấy thím ạ.
- B.N ƠI!!!!!
Nó không nhúc nhích gì cả. Bấy giờ em mới nhìn lên, không biết từ bao giờ mà người dân đã bu đầy xung quanh, đa số là người đi đường ,họ ngồi trên xe máy mà tò mò dòm dòm, họ chỉ biết đứng nhìn thôi mấy thím ạ. Lúc đó em nghĩ nó chết rồi mấy thím ạ, em sợ lắm, em sang thằng chó đẻ kia, nó đang lom khom dựng xe lên, em tức mà khóc luôn mấy thím ạ, em đứng dậy chạy thẳng đến chỗ nó rồi tháo nón bảo hiểm đập tới tấp vào đầu nó mà nát hết cả cái nón, nó ngã nhào xuống đất, em vừa khóc vừa đạp mấy cái liên tục vào mặt nó, rồi 3 4 người kéo em ra can, một bà thím ngồi trên chiếc Lead màu bạc nói với em.
- Chở con nhỏ tới bệnh viện Gia Định nhanh đi, ngay ngã tư đây nè
Đúng rồi, bệnh viện, lúc này em mới bình tĩnh lại. Em dùng vừa chạy lại chỗ Lacoste vừa hét to:
- AI BẮT DÙM CHIẾC TAXI HAY XE ÔM DÙM ĐI.
Đoạn rồi có một bác vào giúp em, bác trung niên để tay vào cổ Lacoste rồi nói với em:
- Không sao, còn sống!
Em mừng lắm, em nhìn bác ấy mà đầu gật gật không ngừng.
- Tránh ra, taxi tới rồi!
Một bác trung niên khác đến lùa mọi người ra.
- Ẵm nó lên xe nhanh!
Em lật đật bế Lacoste dậy, bác ấy theo em ra mở cửa giúp. Bệnh viện rất gần đó mấy thím ợ, chạy một tý đã đến, em vội lấy bóp, thấy tờ 100k đầu tiên thì liền lấy ra đưa bác tài luôn rồi mở cửa đi thẳng vào bệnh viện. Em hối hả vừa ẵm Lacoste, vừa la hét:
- Cứu người, cứu người dùm đi!
Ai cũng nhìn em mấy thím ạ, đoạn rồi vào trong sảnh, mấy bà y tá thấy em thì liền vội vàng chạy đến em
- Cô ơi, cứu con với!
- Đụng xe hả!
Em gật đầu lia lịa. Rồi một bà vội dẫn em đến một phòng cấp cứu, giúp đặt Lacoste nằm lên giường. Rồi đuổi em ra ngoài ngồi. Em ngồi đấy, thấy mấy bà hồi nãy cùng 2 ông bác sĩ khác hối hả chạy đến chỗ Lacoste. Em lo mà tái mặt cả đi, mồ hôi đầm đìa trên người. Từ lúc tai nạn xảy ra đến giờ, nó không nhúc nhích chút nào, em sợ nó chết lắm.
Lúc xem phim có mấy cảnh tương tự vậy thì thấy bình thường, giờ đây trãi nghiệm nó lần đầu thì mới biết cảm giác của người trong cuộc. Em từ từ bình tĩnh lại rồi lấy điện thoại gọi báo cho anh K để anh K gọi cho mẹ Lacoste, em không biết số mẹ nó.
Rồi khoảng 30p sau anh K chở mẹ Lacoste đến bệnh viện gặp em, mẹ nó khóc quá trời luôn, nhưng nó đang trong phòng cấp cứu, chưa được vào gặp, mẹ nó cứ xỉu lên xỉu xuống, em với anh K dỗ mãi mới dịu được phần nào.
….
Hồi sau thì mấy bà y tá gọi em, mẹ Lacoste vội đứng dậy đến chỗ y tá hỏi han liên tục. Y tá nói không sao, chấn thương không đến nỗi nghiêm trọng, do con bé bị shock bất ngờ nên ngất xỉu. Lacoste được băng cái đầu, may mấy mũi trên trán, em nhìn mà nhớ lại hồi em nằm viện. Hồi nữa mẹ nó cám ơn em rối rít rồi khuyên em về nghỉ ngơi, còn bác ở lại chăm sóc nó.
Em với anh K ra về, anh K hỏi chuyện rồi em kể cho nghe. Ảnh nói em:
- Em có duyên với B.N đấy. Cái đó gọi là giác quan thứ 6.
Em cũng chả tin vào mấy cái đó, anh nói thì cứ ầm ừ thôi, mà thấy cũng đúng, tự dưng đúng hôm nay em lại muốn quay lại quán ngắm gái. Có lẽ em với nó có duyên thật, duyên đến nỗi lụm được nguyên cái quần sịp thần thánh, chuyện đó hi hữu đấy.
Đoạn rồi em chào anh K, rồi bắt đầu thấy thiếu thiếu cái gì đó. Đệt, chiếc 67 của em, em bắt xe ôm chạy lại hiện trường, vừa đi vừa cấu nguyện nó sẽ còn nguyên ở đó. Rồi đến nơi, chiếc xe đã bốc hơi. Em buồn lắm, rồi thì cũng kệ, coi như của đi thay người. Đang loay hoay lấy điếu 3 số ra hút thì có một bác xe ôm bên đường hú em, em nhìn qua thì thấy cái bác bắt mạch cho con Lacoste khi nãy, bác ấy chạy xe ôm, em càng mừng hơn khi thấy chiếc 67 của em đậu kế chiếc dream của bác, em mừng lắm mấy thím ợ, em vội chạy sang cám ơn bác, rồi bác hỏi han con Lacoste, hai bác cháu ngồi chém gió một hồi thì em về. Nhờ những người như bác xe ôm ấy mà trong mắt em xã hội mình còn rất đẹp, nhất là cái quận Bình Thạnh này, đúng với cái tên của nó “Bình Thạnh”.
Tối hôm ấy em về ngủ một giấc say mèm vì quá mệt.

Sáng hôm sau em trốn học, trên đường em ghé mua một con gấu bông to rồi đến bệnh viện thăm Lacoste. Em vi vu trên chiếc 67 huyền thoại cùng con gấu bông to được đặt nằm trên bình xăng xe mà thẳng tiến đếnh bệnh viện…
Đến bệnh viện, em chầm chầm cùng con gấu bông trên tay bước vào phòng, Lacoste đang ngồi một mình buồn hiu trên giường bệnh, nó đeo cặp kính mới, nhìn dễ thương hơn hẵn, mặc dù bị băng bó nguyên cả cái đầu.
- B.N ơi!
Nó quay sang nhìn em, em bước đến bên giường, nhẹ nhàng để con gấu lên người nó.
- Anh tặng em nè!
Nó tròn xoe mắt nhìn em một hồi rồi bắt đầu mếu, rưng rưng nước mắt
#22

on 15.08.15 9:48

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 21: Sau cơn mưa trời lại sáng:

Nó bắt đầu hức hức, hai dòng nước mắt lăn dài trên má, chắc nó vẫn còn sợ.
- Thôi, thôi, sao vậy, anh có mua gấu tặng em nè!
Rồi nó khóc lớn hơn, mấy người trong phòng nhìn em quá trời.
- Em không thích con này hả, để tý anh đem đổi con khác đẹp hơn nha!
Dỗ ngọt một hồi thì nó nín. Đoạn rồi em hỏi thăm sức khỏe nó, rồi cả hai nói chuyện. Nó không ghẻ lạnh em nữa.
- Mẹ em kể anh đưa em vào bệnh viện đúng không?
Em cười rồi nhìn nó gật đầu
- Sao anh có mặt đúng lúc vậy?
-Um…Thì anh là thần hộ mạng của em mà.
Nó nhìn em cười
- Em cám ơn anh…
Em xoa đầu nó.
- Ái da!
- Ấy chết, Anh xin lỗi, anh quên.
- Bắt đền đi!
- Đền gì giờ?
Nó suy nghĩ một hồi…
- Giờ anh phải nghe lời em, em hỏi gì phải nói thật, nói xạo ba má chết chùm, anh thề đi!
Đệt, nó bị đập đầu xong ăn nói độc địa hẵn ra…
- Uhm, anh thề…em hỏi gì hỏi đi.
Nó lại suy nghĩ một hồi thì ngại ngùng hỏi:
- Anh…lấy quần lót của em về ngửi thiệt không?
Đệt! em ngượng chín cả mặt, em còn nhìn xung quanh xem có ai nghe thấy không nữa. Em cứ ngập ngừng. Em nghĩ đến lời thề hồi nãy mà cũng sợ. Cắn rắng mà cúi mặt gật gù. Lúc đó em muốn độn thổ luôn ấy, chẳng dám nhìn nó nữa. Rồi nó hỏi tiếp:
- Anh…ngửi chi vậy?
Giọng nó cũng ngại chẳng thua gì em.
- Thì…ngửi cho thơm!
Đệt, đệt, đệt! Lúc đó bí quá nói bừa ra mấy thím ạ. Lúc này máu như dồn hết lên mặt em, chưa bao giờ em rơi vào tình trang khó xử mà xấu hổ như lúc này. Em thấy nó không hỏi nữa thì liếc mắt lên nhìn nó cái, chợt thấy ánh mắt chằm chằm của nó em vội cúi xuống lại. Em muốn đi về!
- Anh thấy thơm hả?
Móe! Nó muốn dồn em vào đường cùng mấy thím ạ.
- Ừ! …Hơi khai một chút.
Em chịu đựng hết nổi rồi mấy thím ợ , nói toẹt ra luôn. Nó cũng đỏ mặt không thua gì em, nó lại hỏi tiếp.
- Vậy anh có thích ngửi quần lót của em không?
Cái đệt cm, nó ăn nhằm cái gì thế không biết, hỏi toàn cái gì đâu không, em khó xử vãi cả con gà mái mấy thím ợ, lúc đó em nhục như con cá nục luôn. Tim em đập thình thịch, đồ hết cả mồ hôi.
- Anh có thích không?
- T...Thích!
Bỗng mẹ nó vào, em tạ ơn trời phật, em vội chào bác rồi đánh trống lãng xin về trước. Trả lời câu hỏi với nó mà đổ mồ hôi ướt hết cả nách. Trên chiếc 67 huyền thoại, hình ảnh quần lót màu trắng có ren cứ hiện lên trong đầu em. Đang đi thì chị L gọi điện rũ em đi thăm Lacoste, em bảo chỉ là vừa thăm về.
Em về đánh một giấc đến trưa rồi đi làm.

Đúng 1h45 em có mặt tại quán, vừa vào quán thì hai thằng mặt ngựa bu đến, kêu em kể lại chuyện hôm qua chúng nó nghe, đoạn rồi em đưa chị L một bịch bánh tráng trứng cút. Chỉ có vẻ thích lắm, còn mời em ăn chung. Em nhẹ nhõm hẵn, phần nào cũng làm chỉ bớt giận hơn. Vậy là sau một đêm kinh hoàng và một bịch bánh tráng trứng cút đã giúp em hàn gắn được với Lacoste và chị L…Giờ đây chỉ còn Công Chúa, nụ hôn vội của em đã tạo nên một bức tường ngăn cách em và nó, em không biết làm cách nào để Công Chúa lại vui vẻ lại với em, họa chăng em một lần nữa làm “anh hùng cứu mỹ nhân” thì may ra, hơi hi hữu nhỉ mấy thím.

Lúc này Công Chúa xuống nhà dưới đi vệ sinh, em thì đang làm việc, bỗng Công Chúa chạy lên với vẻ mặt sợ hãi, Công Chúa chạy tới chỗ hai thằng mặt ngựa. Em nghe loáng thoáng Công Chúa nói:
- Hai anh vô toilet bắt con thằn lằn ra dùm em, nó cứ nằm trên vách bồn cầu mãi không chịu đi.
Hai thằng mặt ngựa thì cứ đùn đẩy cho nhau, đệt mẹ, hai thằng đàn ông đi sợ thằn lằn. Em đi đến.
- Đâu, chỗ nào anh xuống bắt cho.
Công Chúa dẫn em xuống toilet, quả nhiên có một con thằn lằn rất to đang nằm đấy, em hù mãi nó không chịu đi.
- Anh bắt nó ra luôn đi, không tý nó lại bò vào.
Em dùng hai ngón tay bắt nó lên, Công Chúa sợ xanh cả mặt, nép mình đằng sau em, em đi lên quán, thấy hai thằng mặt ngựa, em lấy con thằn lằn hù một cái, chúng nó tái hết cả mặt, chị L cũng sợ nữa. Đoạn rồi em đem con thằn lằn ra ngoài thả lên cây cột điện. Em trở lại quán, nhìn Công Chúa cười rồi nói:
- Khi nào thấy thằn lằn thì kêu anh bắt cho!
Công Chúa gật đầu rồi cám ơn em. Nhờ con thằn lằn ấy mà Công Chúa đã nói chuyện với em sau bao tháng ngày lạnh nhạt.

Cả ngày hôm ấy, em vui lắm, đúng như câu “Sau cơn mưa trời lại sáng”. Chỉ tiếc là không có Lacoste, em thấy thiếu vắng lắm, cô bé pha café lạnh lùng đâu rồi…Đến chiều chiều, quán vắng bớt, Công Chúa ngồi ghế salon lướt iPhone, hai mặt ngựa quét nhà, em thì đứng trong quầy với chị L xếp ly, dọn vệ sinh quầy. Mỗi lần em đứng gần chị L em lâng lâng lắm mấy thím ạ, người chỉ thơm lắm, mái tóc dài bồng bềnh như trong quảng cáo vậy. Em đang xếp ly thì chị L bỗng thò tay xuống sờ tờ rym em… em phê lắm nhưng sợ mọi người để ý nên cứ gạt tay chị ra, càng gạt chỉ càng sờ mạnh, làm em chào cờ luôn, chỉ cứ soa đều dọc theo đường thẳng của thằng nhỏ, em mê mẫn luôn mấy thím ợ, đang phê thì chị nắm tay em cho vào váy, ướt hết cả tay luôn, đoạn này em xin không kể chi tiết ạ. Cảm giác “ăn vụn” theo kiểu public thế này nó thích thích sao đó mấy thím ợ. Rồi đến 6h chiều em về, em vẫy tay chào Công Chúa, Công Chúa cũng chào lại em…

Trên chiếc 67 huyền thoại, em phi thẳng đến võ đường. Em gửi xe, đang dựng xe thì em nghe:
- Chào thầy dzú bự!
Em vừa nghe đã biết là ai, vâng, đó chính là con Hồ Ly không đuôi nhí nhố . Nó chào xong thì loay hoay dựng xe, em vào lớp trước.
Võ đường đa số là nam nên phòng vệ sinh nữ chúng nó lấy làm khu chứa bao cát, găng tay, áo giáp luôn các thím ạ, chiếm luôn phòng vệ sinh nữ, nên học viên nữ thường thay đồ sẵn ở nhà trước khi đi tập, hoặc vào toilet nam khóa cửa mà thay. Toilet nam khá to, bên trong có nhiều bồn tiểu và chỗ rửa tay, còn có 4 nhà cầu ngăn cách rất tiện nghi và kín đáo.
Em như thường lệ vào nhà vệ sinh thay đồ, đoạn mắc ị quá nên vào nhà cầu cuối, khóa cửa rồi xử lý, khi xử lý xong, chuẩn bị mặc quần thì em nghe có tiếng mở cửa rồi khóa cửa ở ngoài, em nghe tiếng trò chuyện, giọng con gái. Em thấy có điềm nên mở hé cửa ra nhìn thử, ra là con Hồ Ly với một con trong lớp đang nói chuyện, thấy chúng nó mặc đồ thường, em dự sẽ có chuyện hay nên cứ ở trỏng rình, đúng như em dự đoán, chúng nó thay đồ, con kia nhan sắc cũng thuộc hạng ma chê quỷ hờn nên em không quan tâm…Đoạn rồi con Hồ Ly cởi quần ra…
#23

on 15.08.15 9:49

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 22: Nỗi lòng Hồ Ly:

Nó bắt đầu cởi nút quần, tiếng kéo phẹc-mơ-tuya “xoẹt” một cái làm em ngưng thở một nhịp. Nó bắt đầu kéo chiếc quàn jeans xuống…Em rao rực hết cả người, nó mặc quần lót hình Pikachu, cặp mông săn chắc, tròn như hai trái banh, nhìn mà muốn cắn một miếng mấy thím ợ … Rồi nó cởi áo ra, nó không mặc áo ngực, nhưng em không thể thấy được phần trước được. nó còn giơ tay lên ngửi nách, rồi gãi mông nữa mấy thím ạ, bọn con gái khi ở không gian riêng tư thì chúng nó cũng có những hành động thô thiển y như con trai tụi mình vậy, xong nó lấy áo nịt ngực thể thao mặc vào, cái áo khá bó, sau đó mặc đồng phục vào, con kia cũng thay xong, đoạn nó cùng nhỏ bạn mở cửa ra ngoài. Em như nhặt được vàng mấy thím ợ, rồi em dự sẽ lên sớm và rình ở đây mỗi ngày.

Cả lớp đóng thùng, nghiêm trang gập người chào em. Như thường lệ, cả lớp khởi động, căng cơ rồi tập đánh gió, em rất nghiêm khắc nên cả lớp tập rất nghiêm túc và hăng say, em để ý con Hồ Ly, nó tập đổ hết cả mồ hôi ra, em lại nhớ đến cái mông căng tròn của nó.
Sau giờ giải lao, cả lớp tập họp lại chia theo cặp tập đánh đối kháng, lớp bị lẻ một người, thế là em kêu con Hồ Ly ra em tập riêng với em để lớp đủ cặp. Em với Hồ Ly tập đối kháng với nhau. Nhân đây cũng kể mấy thím nghe, trong lớp võ có hai con thích em ra mặt, nhưng vì tụi nó cũng thuộc dạng quỷ khóc thần sầu nên em không đề cập đến chi tiết.
Quay lại với Hồ Ly, tập với em nó thích thú lắm mấy thím ạ, nó cứ thủ thế nhảy nhót rồi đấm vào bụng em.
- Bụng thầy cứng dữ, thầy có múi bụng không thầy.
Em chưa kịp nói gì thì nó kéo liền áo em lên. Tuy bụng em không còn rõ múi như xưa nhưng cũng gọi là tạm chấp nhận được, cộng với việc mồ hôi làm nó bóng lên nhìn cũng rõ hơn bình thường. Nó “Ồ” lên một tiếng rồi hỏi:
- Thầy tập bao lâu mới được dzậy thầy?
Em bực mình
- Lo tập đi, nói nhiều quá!
Rồi em với nó tập đối kháng, em đánh nó đỡ, rồi em đỡ nó đánh. Mỗi lần như vậy là cơ thể cả hai cứ va chạm vào nhau, nhiều khi tay em chạm vào ngực nó nữa cơ, thích lắm mấy thím ợ. Con Hồ Ly tuy đổ mồ hôi nhiều nhưng vẫn rất thơm tho, nhìn nó ở cự ly gần em mới nhận ra gương mặt nó rất sắc sảo, nhất là cặp mắt, to tròn, long lanh, lông mi dày, cặp mắt của nó theo em là đẹp nhất trong 4 người.
Tập một hồi lâu thì nó mệt lã, ngồi phịch xuống sàn, em la:
- Đang tập không được ngồi.
- Em mệt quá thầy ơi! Đứng không nổi nữa…
Rồi nó nằm bẹp ngửa xuống sàn, hai chân thì để hỏm. Lúc này em đứng đối diện nó, cái quần đùi rộng thùng thình nên thấy hết cả bên trong, em thấy cả cái ngấn chính giữa trên cái quần lót luôn.

Tám giờ, hết giờ tập, cả lớp về, em cởi áo cho mát rồi tu nước ực ực, con Hồ Ly bỗng xuất hiện, nó cầm điện thoại giơ về phía em.
- Thầy cho em chụp tấm hình khoe mấy nhỏ bạn.
Chưa kịp nói gì nó đã chụp rồi chạy đi mất.
- Cám ơn thầy!

Em hí hững lắm mấy thím ạ, không ngờ em được nó hâm mộ thế. Thế nên em khuyên mấy thím có rỗi thì đi tập tạ để cơ thể cường tráng, ít nhiều cũng được mấy gái chú ý hơn.

Thế là tối ấy, em bị cặp mông của Hồ Ly ám ảnh, em bắt đầu mơ tưởng về nó, khăn giấy, gel bôi trơn đã chuẩn bị.

Hôm sau đi làm, một ngày làm việc bình thường như cân đường hộp sữa. Quán lúc bấy giờ đang vắng khách, em đang ở sau quầy dọn dẹp, Công Chúa thì đang ngồi trước quầy lướt iPhone. Kể từ ngày em bị Công Chúa tát đến giờ đã hơn 2 tuần rồi, hôm trước em còn giúp Công Chúa bắt thằn lằn nữa, nên giờ cũng cảm thấy dễ chịu hơn, không còn sợ đụng mặt nhau như lúc trước nữa.
Đang dọn thì em liếc nhìn Công Chúa, cái đuôi ngựa ngoe ngoảy nhìn đáng yêu lắm. Đoạn rồi em vô tình thấy hình nền trên iPhone của Công Chúa là hình một con husky con rất đẹp, em liền hỏi:
- Em mua chó rồi đó hả?
Công Chúa quay lại nhìn em, rồi chỉ vào điện thoại.
- Con nay hả, em nuôi được hơn 2 tuần rồi.
- Đẹp quá ha!
- Đẹp thì mới mua chớ!
Công Chúa hết ác cảm với em thật rồi các thím ạ. Em vui lắm, rồi hai đứa bàn về chó mèo suốt.
- Em yêu động vật lắm! chó nè, mèo nè, gấu nè…
- Thế à! Thế em có yêu con thằn lằn không?
- Gớm! em sợ con đó nhất, người nó mềm mềm, bò lõm ngõm thấy mà ghê. Em chỉ thích con gì to to mà nhiều lông thôi.
Nghe nó nói đến đoạn này thì buồn cười éo chịu được, em cười khằng khặc.
- Anh cười gì thế?
- Không, không có gì!
Lúc bấy giờ em chợt thấy chị L nhìn em chằm chằm từ lúc nào, nhìn xong chỉ lại lơ đi, em cảm thấy có gì đó bất an . Em vờ đến mượn laptop của chỉ.
- Chị L! Cho em mượn laptop lên mạng tý nhé!
- Mượn iPhone của con P kìa!
Đệt, em linh cảm quả không sai.
Sáu giờ chiều, em lấy balo rồi ra cửa
- Anh về nha P!
- Bye anh!
- Em về nha chị!
chị L chả thèm nhìn lại em. Em lủi thủi ra lấy xe.

Và bây giờ, em trên chiếc 67 huyền thoại chạy bạt mạng đến võ đường nhằm đến sớm để rình Hồ Ly thay đồ. Vâng, em đã đến rất nhanh, em vội gửi xe rồi đi thẳng vào võ đường, ghé ngay vào nhà vệ sinh nam và cố thủ trong nhà cầu thứ tư.
Em sốt ruột đợi mãi chả thấy ai vào, em bắt đầu mất kiên nhẫn, rồi em bỗng nghe tiếng mở cửa.
- Có ai ở trong này không?
Là giọng con Hồ Ly , em mừng vãi ra các thím ạ, em nhẹ nhàng hé cánh cửa ra để nhìn trộm. Nó không thấy ai trả lời liền đóng cửa lại rồi bấm khóa. Nó đứng vào bồn rửa mặt một hồi lại trở ra cửa kiểm tra kỹ xem đã khóa chưa, rồi nó lại quay vào, nó bật điện thoại xem cái gì đó rất lâu, rồi nó đặt điện thoại xuống đất, em bắt đầu khó hiểu.

Rồi cái gì đến thì nó đến, nó bắt đầu cởi quần ra, cặp mông căng tròn lại hiện ra, em rạo rực cả lên các thím ợ. Bỗng dưng nó cởi cả quần lót …Em hoảng hồn luôn, rồi nó quay người lại, em giật mình khép cửa hẹp lại đề phòng nó phát hiện. Lúc này cả phần dưới của nó phơi hết ra trước mắt cả mấy thím ạ, thằng em của em bắt đầu tỉnh giấc. Nó quay lại rồi ngồi phịch xuống sàn dang chân ra , rồi một tay cầm điện thoại lên rồi nhìn chằm chằm vào, còn tay kia…
#24

on 15.08.15 9:50

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 23: Khó xử:

Nó đang chuẩn bị thủ d** mấy thím ạ…Nó vừa nhìn điện thoại vừa xoa xoa cô bé, em nghĩ nó đang xem phim xxx. Lúc này chắc mấy thím cũng biết cảm giác của em thế nào, em lặng như tượng, còn thằng em của em thì căng thẳng vô cùng. Không ngờ con Hồ Ly này tà dâm như vậy, em tự hỏi không biết Lacoste với Công Chúa có hay thủ d** như thế này không? Nhìn nó xoa xoa mà em rạo rực cả lên, vừa xoa vừa cắn môi nhìn điện thoai, không hề làm những động tác khiêu gợi giống như trên phim, cơ mà em thích lắm. Em đang xem thì bỗng có tiếng vặn cửa rồi đập cửa.
- Ai ở trong này vậy?
Con Hồ Ly giật cả mình, luống cuống đứng dậy.
- Chờ chút!
Nó cất điện thoại vô giỏ rồi mặc đồng phục vào. Xong xuôi nó mở cửa ra ngoài, đoạn rồi em thấy hai thằng ngoài cửa vào đi vệ sinh, đợi chúng nó xong thì em lén ra ngoài.

Cả lớp đang nhảy dây tập thể lực, con Hồ Ly nhảy mà ngực với mông cứ tưng tưng, em nhìn mà thèm thuồng. Đoạn rồi nghỉ giải lao, em ngồi uống vào ngụm nước, hai con thị nở đến gặp em, hỏi về các kỹ năng đánh rồi em đang học trường nào, có bạn gái chưa, hai con này không được đẹp lắm mấy thím ợ, em không hứng thú, cứ trả lời cho xong. Hai con thị nở đi thì Hồ Ly xuất hiện, nó nhìn em cười toe toét:
- Thầy làm thêm ở quán café hả thầy?
- Ờ đúng rồi! Sao em biết?
- Dzậy mới hay!
Nói xong thì nó lại chạy đến chỗ bao cát. Chắc là nó thấy em mặc đồng phục của quán khi đến gửi xe. Em có cảm giác con Hồ Ly này thích em mấy thím ợ, nó lúc nào cũng cười toe toét khi nói chuyện với em, rồi còn hay giỡn nhây với em nữa.

Tối hôm ấy lớp tập rất tốt, 7h45 em cho cả lớp giãn cơ đến 8h thì về. Em đang mặc thay áo thì con Hồ Ly lại xuất hiện, nó vẫn mặc cái áo Hoodie cam lè có tai cáo, tay nó cầm cái nón bảo hiểm.
- Thầy chở em về được không thầy?
- Xe em đâu?
- Hôm nay em không đi xe, bạn em chở đến.
- Thế kêu nó chở về đi!
- Nó bận rồi thầy.
Em suy nghĩ một hồi…
- Nhà em ở đâu
- Nhà em ở Tân Bình đó thầy!
Đệt, hơi xa, rồi nó năn nỉ dữ quá, em bị gương mặt nũng nịu của nó làm siêu lòng. Em gật đầu đông ý, nó mừng ra mặt.
- Yeah! Cám ơn thầy!

Đoạn rồi em chở nó trên chiếc 67 huyền thoại. Trên xe nó cứ hỏi tùm lum chuyện, nào là quán café em làm ở đâu, em có bạn gái chưa, nhà em ở đâu, đang học trường gì, nó còn khen 67 huyền thoại của em là hàng độc nữa. Đang vi vu thì nó nói:
- Lạnh quá! Em ôm thầy được không thầy?
Em chưa kịp trả lời thì nó đã vòng tay lên ôm em.
- Ôm thầy ấm ghê!
Em chỉ biết im lặng mà chạy cho nhanh.

Khoảng 20 phút sau thì đến nhà nó, căn nhà nằm trong hẻm, có 3 tầng lâu, ngoài cửa nhà có hai cái cột, trên cột có bóng đèn tròn màu vàng rất đẹp. Nó xuống xe rồi quay sang em cười toe toét:
- Cám ơn thầy! Thầy đẹp chai mà còn ga lăng nữa.
Nó khen thế em nghe thích lắm, em thích nhất là được khen đẹp trai mấy thím ợ, cơ mà em nhìn gương thì thấy mình cũng bình thường, không hiểu sao mấy gái lại hay khen.
- Sao thầy ít nói quá dzậy, mặt lạnh như băng á!
Em cười mỉm một cái rồi chào nó
- Thôi thầy về!
- Bye thầy!

Thế là em cùng 67 huyền thoại phi thẳng về nhà. Tối hôm ấy, em nằm nhớ đến cảnh con Hồ Ly thủ d** thì không chịu được, thể là khăn giấy và gel đã chuẩn bị sẵn.

Sáng hôm sau thằng mặt mụn gọi điện rũ em cùng mọi người đi thăm Lacoste, em vẫn còn quê vụ “tra khảo quần sịp” nên từ chối, nói là bận đi học.
Trưa hôm ấy đi làm bình thường, Chị L thì còn giận em vụ nói chuyện thân thiết với Công Chúa, còn Công Chúa thì đang rửa ly. Nhìn Công Chúa rửa ly mà em nhớ đến lần Công Chúa chạy ra ôm em vì con thằn lằn bò lên người…Em ngồi ngắm Công Chúa mãi, nhìn cái tóc đuôi ngựa, nhìn bộ ngực phập phồng…Em chợt tưởng tượng đến cảnh Công Chúa ngồi thủ d** giống con Hồ Ly, nghĩ đến mà nóng hết cả người.

Đã lâu rồi em và chị L không vụng trộm nữa, kể từ ngày em nghỉ ca tối thì chỉ hay giận hờn vu vơ lắm, hở tý là giận, hiện đang giận em vì việc nói chuyện thân mật với Công Chúa. Em bắt đầu nghĩ đến gia đình chỉ, chồng con của chỉ, nếu lỡ mà việc vụng trộm bị lộ ra thì gia đình chỉ tan nát mất, chỉ yêu chồng con lắm, và cũng yêu em nữa, em nghĩ đến mà lo, em sợ rồi vì em mà gia đình nhỏ bé của chỉ sẽ banh chành, em không thích làm kẻ đốt nhà như vậy, chắc em nên sẵn dịp này ngừng vụng trộm với chỉ, tất cả cũng vì tốt cho chỉ thôi.

Lúc đó khoảng 5h chiều, còn một tiếng nữa là em hết ca rồi. Đang ngồi đọc báo thì có khách vào…
- Thầy ơi!
Em giật mình, nhìn ra cửa, con Hồ Ly xuất hiện, nó lần mò đến đây để gặp em chăng. Chị L, Công Chúa, hai mặt lừa đều nhìn về phía Hồ Ly. Em ngớ người ra, lấp bấp
- Ủ…Ủa! đi đâu đây?
- Đi uống café chứ đi đâu.
Nó liền chạy đến chỗ em rồi ngồi xuống. Chị L nhìn nó chằm chằm, còn Công Chúa liền đến tiếp nó:
- Em uống gì?
- Cho em một ly Bạch-Sữu (Café sữa nhiều sữa)
Rồi Công Chúa lại hỏi nó:
- Em quen anh N hả?
Con Hồ Ly nhìn sang em
- Anh N là bạn trai em mà! Hi hi
#25

on 15.08.15 9:50

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 24: Hồ Ly tấn công:

Em ngớ người luôn mấy thím ạ, nó nói mà tỉnh như thật vậy. Nó nói to lắm, cả quán đều có thể nghe được, em chỉ biết nhìn Công Chúa rồi quay sang nhìn chị L mà không biết nói gì cả, cũng tại con Hồ Ly đang rất là hớn hở, em lại sợ sẽ làm nó quê với mọi người nên không dám mở miệng bát bỏ. Chị L từ quầy nhìn em mỉm cười hỏi:
- Bạn gái em hả N?
Chị L hỏi mà cặp mắt nhìn kinh sợ lắm mấy thím ợ, như muốn ăn tươi nuốt sống em vậy. Công Chúa nhìn em cười rồi vào pha Café, em thì xoắn cả trứng cút lên không biết trả lời chị L thế nào thì con Hồ Ly đáp:
- Hi hi em giỡn thôi chị, anh N là thầy dạy võ của em.
Em như từ địa ngục trở về mấy thím ạ, em thở phào một cái thật mạnh rồi nhìn chị L cười
- Học trò của em!
Chị L chả nói gì, nhìn em chằm chằm rồi mở laptop chơi. Em quay sang con Hồ Ly.
- Sao kiếm được chỗ thầy làm hay vậy?
- Dzậy mới hay!
Lại cái giọng điệu đó. Con Hồ Ly lúc mặc đồ thường nhìn dễ thương lắm mấy thím ợ, hôm ấy nó xõa tóc, mái tóc dài chấm ngang vai, cái mái thì cột lên càng làm gương mặt nó càng sáng và đẹp hơn rất nhiều, hai con mắt to và long lanh vẫn khiến em ngất ngây, nó mặc áo tay dài, lưng đeo balo, ởduới thì quần short jeans, để lộ cặp đùi láng mịn và săn chắc. Đoạn rồi nó hỏi:
- Cái chị trên quầy là ai vậy thầy?
- Chị L, quản lý của thầy đấy!
- Chỉ đẹp quá thầy ha! Chắc thầy mê chỉ lắm?
Em nhột cả người
- Làm gì có, chỉ có chồng rồi.
- Vậy còn chị xinh xinh hồi nãy đem menu ra là ai?
- Chị P, nhân viên giống thầy.
- Chị P cũng xinh nữa, chắc thầy mê chị P lắm!
- Bậy bạ!
Rồi nó cười toe toét lên. Em cũng chỉ ngồi thừ ra đó mà cho nó châm chọc. Rồi nó làm mặt tội nghiệp
- Chút sẵn thầy chở em đi tập luôn nha thầy!
- Chứ em lên đây bằng gì?
- Bạn em chở lên.
- Thế tý kêu nó chở đi luôn.
- Nó bận rồi, tý thầy cũng lên dạy mà, sẵn chở em đi luôn đi thầy…
Em sợ tý chở nó đi thì chị L thấy lại phiền nên cứ chần chừ…
- Đi mà thầy……..Đi mà……..
Nó ôm lấy tay lay lay rồi nhõng nhẽo đòi em chở đi mãi, cả quán ai cũng nhìn, chị L bây giờ có vẻ giận lắm rồi mấy thím ợ, mặt chỉ hầm hầm ghê lắm. Công Chúa cũng nhìn em, em sợ Công Chúa hiểu lầm lắm, nên ráng rút tay về nhưng con Hồ Ly lại níu lại rồi năn nỉ tiếp…Đoạn rồi em đành phải đồng ý, nó mừng lắm.
- Yeahhhh! Yêu thầy nhứt!
Đệt! lúc đó em khó xử lắm, nó cứ quấn lấy em đùa giỡn….Đoạn em vào quầy lấy trà đá cho nó, chị L nói châm chọc em:
- Xướng quá ha! Toàn chơi dzới mấy em gái dễ thương…
- Có đâu chị…
Em gãi đầu, biết chị L giận thật rồi nên lủi thủi đem trà ra nhanh để tránh mặt.
Ở chơi được khoảng 30 phút thì con Hồ Ly hối.
- Thầy ơi đi thôi.
Em vào lấy balo rồi dẫn nó ra cửa, nó quay vào chào mọi người:
- Thưa chị L em về, chị P em về!
- Bye em! – Công Chúa đáp lại
Chị L chả nói gì. Em nói đỡ
- Em chở bé này lên lớp luôn…
- Thì đi đi!
Đoạn rồi em chở Hồ Ly đi, nó còn đem theo sẵn nón bảo hiểm trong balo. Thế là em lại một lần nữa cùng Hồ Ly vi vu trên chiếc 67 huyền thoại.
- Thầy ơi! Hay thầy chở em đi tập luôn nha.
- Cái gì?
- Thì chiều chiều bạn chở em ghé quán rồi thầy chở em đi tập, tối chở em về.
- Vậy chi cho cực vậy, em tự đi cho tiện.
- Hong! đi dzới thầy mới dzui!
Rồi nó ôm hông em.
- Ờm...............
- Đi mà thầyyyyyyyyyyyyyyy
Nó làm mình làm mẫy quá nên em đành chịu. Nó mừng ra mặt, còn ôm em thật chặt nữa. Em cũng công nhận trong thời gian đó em được nhiều gái thích lắm, lúc ấy ở trường còn có một con tỏ tình với em nữa, nhưng vì nhan sắc của nó không bì được với 4 baby kia, và em cũng không hứng thú với nó nên khỏi kể cho mấy thím nghe làm gì.
Trở lại với Hồ Ly, nó ngày càng tỏ ra tự nhiên và thân thiện với em, tính cách nó rất mạnh dạng và thẳng thắn, ngồi trên xe mà cứ lấy tay sờ ngực, sờ bụng em mãi.
- Bụng thầy cứng quá thầy!
- Muốn coi chỗ cứng hơn không?
Em trêu nó, nó liền đánh vào lưng em liên hồi
- Thầy bậy quá à!!!!
Em với nó đùa vui trên xe, cứ như cặp tình nhân vậy. Vi vu một hồi thì đến võ đường. Khi đến nơi em mới nhận ra một sự thật đau lòng, nếu chở nó đi chung như vậy thì không thể rình trộm nó thay đồ được nữa. Em đau lòng lắm, rồi gửi xe, cùng nó vào lớp. Nó vào thay đồ trước, em tự hỏi không biết hôm nay nó có thủ d** không. Khoảng 5 phút sau nó ra, chắc là không thủ d** rồi. Đoạn rồi em vào trong thay đồ rồi ra dạy.

Thế là kể từ hôm ấy, con Hồ Ly cứ 5h30 là đến quán rồi cùng em đi tập, chị L ngày càng gắt gỏng với em vì nghĩ em đang hẹn hò với Hồ Ly, còn Công Chúa thấy em ngày nào cũng cùng Hồ Ly chở nhau đi thì cũng lạnh nhạt với em hẵn. Càng ngày quán càng đông khách, nhất là ca chiều, nếu có thêm Lacoste thì cũng đỡ.

Em với Hồ Ly ngày một thân thiết hơn, tuy không chính thức bồ bịch nhưng người ngoài nhìn vào sẽ thấy như tụi em đang quen nhau.

Tối hôm ấy, như thường lệ, em chở Hồ Ly về nhà, nó xuống xe
- Thầy về nha!
Em vòng đầu xe lại, chuẩn bị nổ máy.
- Dzô nhà em chơi hong thầy?
#26

on 15.08.15 9:50

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 25: Chị Quản Lý Dễ Thương, Cá Sấu, Công Chúa và Hồ Ly.:

Em có nghe nhầm không? Nó mời em vô nhà chơi…Em bắt đầu nghĩ đến tình huống “xấu nhất” khi em vào, em đắn đo, nhục dục trong em bắt đầu trỗi dậy.
- Thầy ơi!
Em giả nai
- Sao, em nói gì?
- Thầy…vô nhà em chơi hong?
Em lại đắn đo, em bắt đầu nghĩ đến chị L, Công Chúa và Lacoste. Thiết nghĩ chị L thì có chồng rồi, Công Chúa và Lacoste vẫn chưa rõ ràng tình cảm với em, em hoàn toàn tự do, em có quyền làm việc này. Bản chất đàn ông đã lên tiếng, em quyết định:
- Ừ cũng được! Vào nghĩ tí rồi về…
- Dắt xe vô nhà đi thầy!
Nó mở cửa, em từ từ dắt chiếc 67 huyền thoại vào, gạc chống, cởi mũ bảo hiểm treo lên. Em và Hồ Ly cởi giày rồi vào trong nhà, căn nhà khá rộng, tiện nghi và…yên lặng.
- Ba mẹ em đâu?
- Ba mẹ em đi đám cưới rồi, 12h khuya mới về.
Lạy chúa, chỉ mình em và nó ở nhà thôi, em linh cảm tình huống “xấu” có tỉ lệ xảy ra khá cao. Em ngồi xuống cái ghế Salon trước sảnh, Hồ Ly thì xuống bếp. Ngồi trên ghế mà em bồi hồi, rạo rực, rồi tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?

Hồ Ly từ bếp đi lên, nó đem bánh trái và nước cam ngọt đãi em. Nó để đồ lên bàn rồi ngồi phịch xuống sát bên em, đi tập về mà nó không tắm, mùi hôi trên cơ thển nó tỏa ra xung quanh em, mùi hôi của con gái làm em kích thích lắm mấy thím ợ.
- Thầy ăn bánh đi thầy!
Em ầm ừ rồi bóc bánh ăn.
- Thầy! Sao thầy ít nói vậy, lúc nào cũng lạnh lùng.
- T..Thì tính thầy vậy mà!
- Mặt thầy lúc nào cũng lạnh như băng vậy đó.
- Vậy hả?
- Em thích con trai lạnh lùng giống thầy lắm.
Nghe nó nói thế em lại rạo rực hơn.
- Sao vậy?
- Con trai mà nói nhiều giống đàn bà lắm, im im lạnh lùng giống thầy mới men.
Em lại được khen rồi, nghe mà thích lắm mấy thím ợ.
- Dưới này nóng quá, hay lên phòng em chơi đi, có máy lạnh.
Ối giồi ôi! Tim em lúc ấy như ngừng đập, nó rũ em lên phòng chơi. Theo bản năng của một thằng đàn ông, em đáp:
- Ừ……cũng được!
Rồi cả hai lên lầu, em bước từng bước lên cầu thang mà lòng bồi hồi, tim em bắt đầu đập loạn nhịp, em hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh. Đi lên đến lầu hai, có một căn phòng, Hồ Ly vừa mở cửa thì mộ mùi hương thơm ngất ngây xộc vào mũi em, em hít lấy hít để, phòng con gái lúc nào cũng có mùi thơm như thế thì phải. Hồ Ly bước vào trước, ngồi phịch xuống giường, với tay lấy remote máy lạnh bấm, em thì vẫn còn đứng ngoài cửa.
- Dzô chơi thầy! có máy lạnh mát lắm.
Hic, dù có mát cỡ nào cũng không xoa dịu được cái nóng rạo rực trong người em lúc này đâu.
- Dzô đi thầy!
Em chậm rãi bước vào phòng
- Ngồi đây êm nè thầy!
Nó đập tay vào giường ra hiệu cho em vào ngồi. Em chậm rãi đi đến cái giường, ngồi xuống cạnh nó.
- Thầy thấy phòng em đẹp không?
- Ờ…Đ…Đẹp!
- Thầy xem hình em hồi nhỏ không?
- Ừ…cũng được!
Nó liền đứng dậy, đi đến bàn học lấy cuốn Album. Em thấy lạ, sao nó còn chưa “hành động”, cứ kéo dài thời gian, hay nó không có “ý” đó, không thể nào, em nghĩ nó khá “dăm”, chính mắt em thấy nó thủ d** mà. Em bắt đầu rối trí. Nó mang Album đến rồi cả hai cùng xem. Mùi cơ thể nó làm em muốn mất tự chủ, lúc này em chỉ muốn đè nó xuống và…nhưng em vẫn chưa dám manh động…
Em bắt đầu băn khoăn, nó rũ em vào nhà, rồi rũ lên phòng, rồi lại lấy hình ra xem, không lẽ nó rũ em vào nhà chỉ để vậy thôi sao, hay là nó muốn em chủ động, đúng rồi! con gái luôn muốn con trai chủ động trước. Em hít một hơi thật sâu…
- T !
- Sao thầy?
Hai ánh mắt nhìn nhau, gương mặt Hồ Ly nhìn gần thật đẹp, em chỉ muốn hôn ngay vào bờ môi ấy… Nó nhìn em đắm đuối rồi lại hỏi
- Sao thầy?
-K..Không! không có gì!
Không khí bắt đầu yên lặng đi, chỉ còn tiếng ù ù của máy lạnh, em cảm nhận được hơi thở của nó, cảm nhận được nhịp tim của nó, em vẫn ngồi im, chưa dám manh động.
- Thầy!
Nó vừa dứt lời thì ôm lấy em, rồi kề môi vào môi em, nó hôn ngày càng mạnh bạo, môi em ướt đẫm…Em ôm lại, đè nó ngã xuống giường rồi nằm lên người nó hôn lấy hôn để. Cảm giác đê mê lắm, tiếng nhóp nhép, hơi thở gấp, bờ môi ướt át, cảm giác mềm mại của hai cơ thể chạm vào nhau…Bỗng có tiếng điện thoại reo, con Hồ Ly dừng lại, lấy điện thoại túi ra.
- Mẹ em gọi.
Cả hai ngồi dậy, Hồ Ly bắt máy, tiếng điện thoại khá to, phòng thì im lặng nên em có thể nghe hết cuộc đối thoại.
- Alo! Con nghe nè mẹ.
- T hả con, ba mẹ đang trên đường về, con có muốn ăn gì không mẹ mua?
- T…Thôi con ăn rồi, khi nào mẹ về?
- Mẹ đang về đây, gần về rồi.
Em nghe đến đó thì xoắn cả tờ rym…
- Mẹ ghé mua dùm con tô phở đi, tự nhiên con thèm phở.
- Ừ! Mẹ biết rồi, thôi mẹ cúp máy nhé!
- Dạ!
Hồ Ly cúp máy, nó vội bảo em:
- Ba mẹ em sắp về rồi!
- Ừ! Thôi anh về.
Đoạn rồi nó tiễn em ra cửa.
- Bye thầy!
- Bye em!
Em nổ máy, chạy đi. Đi được một đoạn, em nhìn vào kính chiếu hậu, Hồ Ly vẫn đứng đó trông em rồi từ từ khuất đi.

Đêm đó, em nhớ mãi ánh mắt ấy, nụ hôn ấy, mùi hương ấy…Em đã yêu Hồ Ly rồi chăng? Rồi chợt em có tín nhắn:
‘Em iu thay’
Hồ Ly nhắn, nó tỏ tình với em? Em không biết có nên nhắn lại hay không, em băn khoăn một hồi thì quyết định không nhắn lại, em chưa sẵn sang để yêu lúc này.

Hôm sau, như thường lệ, dậy sớm tập thể dục, đi học, ăn trưa, ngủ trưa rồi đi làm. Trên chiếc 67 huyền thoại, em vi vu trên đường, ánh nắng chói chang, dòng người tấp nập, em quẹo vào con hẻm quen thuộc, đến trước quán, em dựng xe, gác chống, bước vào quán…

Vừa vào đến cửa, đập vào mắt em là cô bé pha café lạnh lùng hôm nào, Lacoste đã trở lại, nó nhìn em rồi cười thẹn. Em nhìn xung quanh, chị L đang xem sổ sách, Công Chúa cùng hai mặt ngựa dọn bàn, Lacoste đang ở quầy pha café. Những ký ức tươi đẹp của ngày xưa dần trở lại trong em, em sẽ lại cùng 3 thiên thần bé nhỏ làm việc trong quán mỗi ngày. Chợt em nghe:
- THẦY!

Em giật mình quay người lại. Em bàng hoàng, ngỡ ngàng, kinh hoàng…Con Hồ Ly đang hớn hở bước vào trong bộ đồng phục của quán.
#27

on 15.08.15 9:51

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 26: Giận cá chém thớt:

Con Hồ Ly làm gì ở đây, sao nó lại mặc đồng phục quán, nó vào làm?
- Chào thầy!
- E..Em vào làm luôn hả?
- Hong được hả? Sáng nay em mới lên gặp anh K chủ tiệm, em vừa xin làm là ảnh đồng ý ngay, he he!
Cha già K dạo gần đây đi kiếm thêm nhân viên nữ mà không có ai xinh xắn vừa ý ổng cả, được con Hồ Ly đến xin việc chẳng khác gì mỡ dâng miệng mèo. Con Hồ Ly mặc đồng phục nhìn xinh gớm, nó dáng thể thao, nhìn tướng tá ngon hơn hẵn 3 baby kia. Đoạn rồi nó vào gặp chị L bàn giao công việc. Lúc trước, em và Công Chúa mới vào cũng đến gặp chỉ, chỉ vui vẻ giới thiệu công việc, nhưng con Hồ Ly thì không được chỉ chào đón lắm, chỉ có vẻ không ưa nó. Bỗng Công Chúa đến trêu em:
- Sướng nha! Có bạn gái đi làm chung luôn…
Em vội phủ nhận
- Con nhỏ đó chỉ là học trò của anh thôi.
- Học trò gì mà kè kè bên thầy suốt…
- Ờ… thì nó đi làm kiếm thêm tiền tiêu vặt đó mà, thầy trò làm chung cũng vui.
- Hai thầy trò yêu nhau dữ, đi làm có nhau, đi học có nhau.
- Anh đã nói là không có gì với nó hết mà!
- Ai biết được?
Rồi Công Chúa quay lại làm việc, em thì cũng tranh thủ xuống bếp rửa ly. Đi qua cái quầy, em chợt thấy Lacoste đang pha cafe, nó đã bình phục hẵn, có vẻ ốm đi, em vẫn còn ngại cái vụ “quần sịp” với nó nên hai người nhìn nhau cười rồi thôi. Em vào bếp thì thấy Hồ Ly đang loay hoay rửa ly, vụ hôn nhau hôm qua làm em cũng hơi ngượng nên định ra ngoài làm việc khác.
- Thầy chỉ em rửa với!
Nó nói thế em đành trở vào, em chỉ nó cách rửa, hai thầy trò loay hoay với dưới beeso. Nó thẹn thùng nói:
- Nhìn thầy im im vậy…mà hôn giỏi dữ…chắc thầy hôn nhiều người lắm rồi đúng hong?
Nó làm em ngại đỏ cả mặt…em chẳng nói gì, nó cũng không nói gì thêm. Một bầu không khí im lặng bắt đầu. Chợt chị L vào bếp
- N, ra ngoài tiếp khách đi, để đó con T rửa được rồi!
Chỉ có vẻ không muốn cho em với Hồ Ly gần nhau, đoạn rồi em ra ngoài, Hồ Ly ở lại tiếp tục rửa ly.
Hôm ấy khách đông, nhưng nhờ có thêm Hồ Ly và Lacoste nên năng suất cũng hiệu quả hơn. Thế là đội hình của quán cho ca chiều gồm 6 nhân viên và 1 quản lý.

Sáu giờ chiều hôm ấy, em chào mọi người rồi cùng Hồ Ly lên 67 huyền thoại thẳng tiến đến võ đường. Buổi tập hôm ấy cũng không có gì đặc biệt, tập xong rồi chở nó về như thường lệ, ba mẹ nó thường xuyên có nhà buổi tối nên nó không mời em vào nhà nữa.

Con Hồ Ly cứ quấn quýt bên em từ trưa đến tối, khiến cả quán café và võ đường đều nghĩ em đang hẹn hò cùng nó, em không thích như vậy, em thực sự chưa muốn yêu lúc này, em vẫn còn đang do dự giữa Lacoste, Công Chúa và cả Hồ Ly nữa…Nhưng con Hồ Ly cứ mãi như thế khiến em khó chịu lắm, em sợ Lacoste và Công Chúa hiểu lầm, còn chị L thì em nghĩ nên dừng lại vì hạnh phúc cho gia đình chỉ. Các thím nghĩ em sướng vì có 4 baby xinh xắn ở cạnh? Không, rất khó chịu và gò bó các thím ạ, thân thiết với người này thì sẽ mất lòng với người kia…

Tính đến lúc thời điểm này trong truyện thì em đã làm ở quán được 5 tháng rồi, không dài nhưng cũng không phải là quá ngắn, trong 5 tháng ấy đã thay đổi cả sinh hoạt hằng ngày cũng như đời sống sinh lý của em, mỗi ngày lại là một bất ngờ, mỗi ngày lại thêm một kỷ niệm. Em đã từng ước khoảng thời gian ấy sẽ kéo dài mãi mãi…

Hôm ấy là ngày 08 tháng 11 năm 2011, một ngày căng thẳng của em, sáng hôm ấy em gây lộn với bố ầm cả nhà, bố em có vợ bé, em đã chửi lộn với ổng rất lớn, suýt đánh nhau. Đến trưa em đi làm, trong lòng vẫn còn bực dọc, phóng xe như điên trên đường.
Đến quán, em hầm hầm bước vào, hôm ấy em rất cọc cằn, thằng nốt ruồi trêu em cặp bồ với học trò thì liền bị em chửi thẳng vào mặt mà teo hết cả tờ rym…Chị L, Công Chúa và Lacoste không ai dám đến gần em luôn. Một hồi sau thì bạn con Hồ Ly chở nó đến tiệm, nó hớn hở cầm một hộp quà trên tay, tung tăng mở cửa vào quán. Nó chạy đến ôm chằm lấy em.
- “Anh iu” ơi! anh biết hôm nay ngày gì hong?
Em đẩy nó ra, hét thẳng vào mặt nó rất lớn:
- ANH IU CÁI GÌ! ĐỪNG CÓ TỎ RA THÂN THIẾT NHƯ VẬY NỮA!
Em chửi lớn lắm mấy thím ợ, cả quán ai cũng nhìn, con Hồ Ly đứng ngớ người một hồi thì rơm rớm nước mắt.
- Người ta giỡn mà làm gì dữ vậy…
Nó bắt đầu chảy nước mắt, ném hộp quà vào người em rồi khóc òa lên chạy ra ngoài. Cả quán ai cũng nhìn em chằm chằm. Em nhặt hộp quà lên, có tấm thiệp gần đó nữa, em nhặt lên xem:
‘ Happy birthday Thầy Dzú Bự!’
Em chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật em. Em hối hận lắm mấy thím ợ, vì giận cá chém thớt mà em đã làm Hồ Ly tổn thương, em vội chạy ra ngoài xem thì không thấy nó đâu nữa, em hỏi bác giữ xe thì bác ấy nói nó chạy tuốt ra đường lớn rồi, em vội chạy ra đường, xe cộ tấp nập, không thấy nó đâu cả…

Em buồn bã trở vào quán, em đã bình tĩnh lại, em xin lỗi thằng nốt ruồi và mọi người vì đã nóng nảy, không ai nói gì, em lại lủi thủi vào bếp. Em mở hộp quà ra, một đôi giày Converse màu đen, đẹp lắm, còn có mấy mẫu giấy cắt hình trái tim rãi đầy trong hộp nữa. Lúc ấy em như muốn lấy súng tự bắn vào đầu cho rồi, Hồ Ly dễ thương thế, nhớ cả ngày sinh của em, tặng quà cho em…vậy mà em lại chửi nó ngay trước mặt mọi người....

Em bắt đầu khóc, khóc vì chuyện gia đình, khóc vì tình cảm Hồ Ly dành cho em, khóc vì đã làm tổn thương nó. Em lấy ly ra rửa, nước mắt cứ nhỏ xuống, hòa vào xà phòng.
#28

on 15.08.15 9:51

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 27: Ngày sinh nhật đáng nhớ:

Hôm ấy là một ngày khá nặng nề, cả quán không ai đùa giỡn hay nói chuyện như mọi khi, tất cả chỉ vì em. Em gọi cho Hồ Ly thì nó đã khóa máy, em nhắn một lời xin lỗi cho nó rồi trở lại làm việc. Em cảm giác thời gian trôi chậm đi, em cảm thấy nhớ Hồ Ly, em chỉ muốn gặp nó, ôm nó thật lâu…

Cả chiều hôm ấy Hồ Ly cũng không trở lại quán, chắc nó đã về nhà. Hết ca chiều, em bỏ hộp quà vào balo chuẩn bị về. Chợt Lacoste đến bên em rồi thẹn thùng đưa em một hộp quà khác.
- Chúc anh sinh nhật vui vẻ…
Em lại một lần nữa cảm động, em cầm lấy hộp quà.
- Cám ơn em!
Rồi nó thẹn thùng cúi mặt xuống mà chạy thẳng vào quầy. Em nửa buồn, nửa vui, vui vì được hai bé tặng quà, buồn vì đã lỗ mãng. Em ra cửa và cùng 67 huyền thoại phi thẳng đến võ đường, em thầm mong sẽ gặp Hồ Ly ở đó.
Đến võ đường, gửi xe, lên lớp, không thấy Hồ Ly đâu, em thất vọng, cả tối hôm ấy tập mà không có Hồ Ly, em cảm thấy thật trống vắng, còn đâu cô bé nhí nhảnh quấn quýt bên em, còn đâu tiếng gọi “Thầy ơi!”, còn đâu nụ cười toe toét trên gương mặt đáng yêu ấy. Tối hôm ấy em về một mình mà đi lộn về hướng nhà Hồ Ly…

Về đến nhà, em gọi lại cho Hồ Ly một lần nữa nhưng vẫn khóa máy, em quăng điện thoại lên giường, ngồi phịch xuống mở balo ra, em lấy hộp quà của Lacoste ra xem, cái hộp được bọc rất dễ thương, có cái nơ nhỏ nhỏ rất xinh, nhìn mà không nở xé đi, em lấy dao rọc nhẹ nhàng, giữ lại miếng giấy bọc nguyên vẹn. Mở quà xong, bên trong là một chiếc áo khoác nỉ màu đen, ở trên áo là một tấm thiệp, em mở ra đọc:
“ Chúc anh sinh nhật vui vẻ! em không biết anh thích gì nữa, sắp Noel rồi nên em mua tặng anh cái áo khoác này để anh giữ ấm, mong là anh sẽ thích. Em cám ơn anh vì tất cả những gì anh làm cho em, anh là người đầu tiên ở quán để ý đến em, trò chuyện cùng em, chở em đi làm, chữa bệnh cho em và còn cứu mạng em nữa…Đã từ lâu rồi em muốn bày tỏ tình cảm với anh nhưng không đủ can đảm, anh biết em nhút nhát mà, hi hi, anh là người con trai đầu tiên em thật sự thích. Anh tuy ít nói, ít cười nhưng bên trong rất tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, tuy nhiên cũng có một số tật xấu và khó hiểu, hi hi. Chúc anh sức khỏe và thành công trong cuốc sống – B.N”

Lacoste đã chính thức thổ lộ với em, ở ngoài nó ít nói, nhút nhát, thế mà bên trong lại tình cảm và tâm lý như thế…Đầu óc em lại quay cuồng, Chị L và 2 baby đã thổ lộ tình cảm với em, em tự hỏi không biết Công Chúa có tình cảm với em không…? Tối ấy em ngủ khá sớm, 9h30 đã lên giường, ôm đôi giầy của Hồ Ly và cái áo khoác của Lacoste mà ngủ.
Lúc ấy khoảng 10h30, em đang ngủ ngon thì điện thoại reo inh ỏi, em giật mình tỉnh giấc, chị L gọi:
- Em nghe nè chị!
- N hả, em đến quán gặp chị được không?
- E…Em đang ngủ! có gì…mai được không chị!
- Đi mà…!
Em thấy có điềm, với lại chỉ nài nĩ dữ quá nên em đành phải đồng ý:
- Dạ! khoảng 15 phút nữa em tới liền.
Em dậy thay đồ, khoác luôn cái áo Lacoste tặng lên người rồi cùng 67 huyền thoại chạy đến quán.
Em dừng xe tại quán, mọi người đã về hết, chỉ còn chị L đang ngồi bê trong uống café, em mở cửa vào quán.
- Có gì không chị?
- Ngồi xuống đây với chị!
Em bước đến ghế salon rồi ngồi kế chị L. Chị L lấy ra một cái vòng chuỗi hạt bằng đá cẩm thạch rất đẹp đưa em:
- Tặng em nè! Sinh nhật vui vẻ!
- Cám ơn chị!
- Đeo cái vòng này vào may mắn lắm đó.
- Dạ!
Rồi chỉ cầm tay em mà đeo chiếc vòng vào.
- Em thích không?
- Dạ thích!
Em với chỉ im lặng một hồi
- Vậy là em với con bé T không phải bộ bịch hả?
Em vội trả lời:
- Dạ! Em với nó chỉ là thầy trò bình thường, quý mến nhau thôi chứ không có gì hết!
Đoạn rồi chị L ngồi xích lại em, em thì cứ vờ ngắm chiếc vòng.
- Chị nhớ em lắm…
Em nghe thấy liền nổi da gà, em chẳng thốt lên được lời nào.
- Chị cứ tưởng em thích con bé T đó…mà bỏ rơi chị…
- E…Em đâu có…
Mùi hương của chị L làm em nhớ lại những phút giây mặn nồng hôm nào, nhìn chị L mà cảm giác rạo rực lan tỏa khắp cơ thể em, chị L kề sát mặt vào em, một tay để lên “thằng nhỏ” rồi xoa xoa, em cứ ngồi im cho chỉ xoa, rồi em bắt đầu “chào cờ”, chị L liền hôn em, vừa hôn vừa xoa xoa, lúc đó em bắt đầu tê tái, rồi chỉ cầm tay em mà cho vào váy…Em liền dừng hôn
- Sao vậy em?
- Chị ơi…! Hay là mình đừng thế này nữa, chị có chồng rồi mà…
- Ùm! Chị biết rồi, thôi lần này là lần cuối ha…
Nói xong chỉ tiếp tục hôn, liếm láp em rồi từ từ kéo khóa quần em và…Em xin được phép không kể chi tiết.
Đêm hôm ấy là đêm tuyệt vời nhất mà em từng trãi qua…Một ngày sinh nhật khó quên.

Hôm sau đi làm, em mang đôi Converse của Hồ Ly, khoác áo nỉ của Lacoste và đeo vòng cẩm thạch của chị L. Em đến quán, chị L đã vui vẻ trở lại, Hồ Ly vẫn chưa và chắc sẽ không đến, Lacoste thì cứ cúi mặt xuống khi em nhìn nó, em đến cám ơn nó vì cái áo, nó ngượng ngùng:
- Em lựa đại thôi, anh thích không?
- Trời! Không thích thì mặc chi?
Rồi em bóp mũi nó một cái. Nó không phản ứng gì cả, chỉ cúi mặt xuống cười thẹn. Em nhìn Công Chúa đang loay hoay dọn bàn, em cứ nhìn cái tóc đuôi ngựa đó, gương mặt đó, chỉ có Công Chúa là dường như không có tình cảm đặc biệt nào dành cho em, sự hiếu thắng của thằng người đàn ông trỗi dậy, em muốn chinh phục Công Chúa!

Rồi gần một tuần trôi qua kể từ ngày em nạt con Hồ Ly, nó không đến quán nữa, cũng không đến võ đường, em gọi điện thì không bắt máy.

Còn 1 tháng nữa là đến Noel, anh K lại cho người đến tu sữa quán cho hợp với không khí noel, cả quán được nghỉ 3 ngày. Hôm ấy cũng là chủ nhật, lớp võ cũng nghỉ, em thì đang chán chường ở nhà. Chiều hôm ấy em đang nằm trên giường xem TV, chợt thấy trên tường có con thằn lằn, em nhìn nó lại nhớ đến Công Chúa, em nghĩ đến việc rũ Công Chúa đi coi phim. Nói là làm liền, em lấy điện thoại, vào danh bạ, dò đến số Công Chúa. Em chưa dám gọi, không biết Công Chúa có đồng ý không? Em hít một hơi thật sâu rồi ấn Gọi.

Tút tút tút...
- Alo?
#29

on 15.08.15 9:51

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 28: Bất cẩn:

Công Chúa bắt máy, em hơi lúng túng.
- À, ờ…Anh N đây, tối nay em rãnh không?
Nó im lặng một hồi
- Rãnh, có gì không anh?
Em hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh hỏi:
- À! Tối nay anh định đi xem phim, mà xem một mình hơi chán, em…em đi chung với anh nhé?
Nói xong em mới thở lại được…Công Chúa vẫn im lặng, chắc đang suy nghĩ.
- Alo?
- Ùm…Mấy giờ? Em muốn coi phim Hừng Đông.
Em mừng hết lớn mấy thím ợ, em vội đáp:
- Để anh xem.
Em liền lên PC vào web Galaxycine xem suất chiếu
- Phim ấy có suất lúc 6h tối.
- Vậy 5h30 anh qua đón em nhé!
- OK!
Đoạn rồi Công Chúa cho em địa chỉ nhà rồi gác máy. Em nằm chờ, cứ nhìn đồng hồ mãi, lúc ấy cảm giác thời gian trôi chậm vãi.
Đến 5h, em thay đồ, quần jeans đen, giày Converse, áo thun trắng, khoác áo nỉ đen bên ngoài, ngầu lắm mấy thím ợ. Thiết nghĩ chở gái đi chơi mà đi chiếc 67 thì kỳ quá, em liền lấy chiếc AirBlade của bố em đi. Thế là hôm ấy, 67 huyền thoại phải ở nhà đắp chăn.

Trên chiếc AirBlade ục ịch, em vi vu trên đường, trong lòng bồi hồi, nôn nóng. Thế Công Chúa lại là người đầu tiên đi chơi riêng với em. Rồi em dừng xe tại số nhà mà Công Chúa cung cấp, ngôi nhà nằm trên một con đường nhỏ, ít xe qua lại. Nhà cũng to, tầm 3 tầng lầu, có sân vườn. Em lấy điện thoại gọi, Công Chúa bắt máy:
- Em ra liền!
Chừng 5 phút sau, Công Chúa lon ton chạy ra mở cổng, có con chó husky màu đen trắng chạy theo sau nữa, nhìn đẹp lắm mấy thím ợ.
- Lu, đi vô!
Vậy ra con chó nhà Công Chúa cũng tên Lu giống con chó mập nhà Lacoste. Đoạn rồi Công Chúa đuổi nó vô rồi đóng cổng lại.Vẫn cột tóc đuôi ngựa, Công Chúa mặc váy ngắn, áo thun cổ rộng lệch một vai, rồi còn trang điểm nữa, nhìn mà muốn chở vào nhà nghỉ liền mấy thím ợ.
- Anh chờ lâu chưa?
- Mới đến thôi à!
Rồi Công Chúa lên xe, cả hai vi vu trên đường cùng chiếc AirBlade ục ịch. Trên xe chẳng ai nói câu nào cả, xe cứ bon bon, rồi cả hai cùng đến Galaxy Tân Bình. Chủ nhật nên rạp đông lắm, các cặp đôi tay trong tay vào xem phim rất nhiều, em xếp hàng mãi mới mua được vé, các ghế giữa đều hết sạch, chỉ còn những ghế hàng đầu và hàng cuối, rồi em chọn hai ghế hàng cuối, thà coi xa một tý còn hơn ngước cổ lên xem.
Đoạn rồi em và Công Chúa vào rạp, cả rạp kín cả người, đúng là chủ nhật có khác. Kế bên em và Công Chúa là một cặp khác. Thực sự em chả hứng thú với cái phim Hừng Đông ấy, Công Chúa thì lại thích, mục đích của em chỉ là để cưa Công Chúa thôi.
Ngồi kế Công Chúa, mùi thơm cứ thoáng qua mũi em, em lo nghĩ bậy mà quên cả xem phim. Trên phim có mấy đoạn chúng nó hôn nhau rồi fap nhau nữa, em xem mà cứ tưởng tượng ra cảnh giường chiếu cùng Công Chúa. Bộ phim lãng nhách, thế mà Công Chúa thích lắm. Cặp đôi cạnh em chúng nó cứ hôn nhau thắm thiết, làm em thèm thuồng. Em dự ra về sẽ chở Công Chúa đi công viên chơi rồi đợi thời cơ mà “hành động”.
Xem phim xong, em hỏi Công Chúa:
- Em muốn đi đâu chơi nữa không?
Công Chúa nhìn đồng hồ, lúc ấy khoảng 8h tối.
- Đi đâu là đi đâu?
- Đi công viên chơi ha!
Công Chúa gật đầu, em bất ngờ lắm, rũ đi coi phim cũng đi, đi công viên cũng đi, không lẽ Công Chúa cũng có cảm tình với em chăng?
Đoạn rồi em chở Công Chúa tới công viên Lê Thị Riêng chơi. Em mua đồ ăn vặt cho Công Chúa ăn, Công Chúa ăn nhiều lắm. Đoạn em thấy có khu “Ngôi Nhà Ma”, thế là em rũ Công Chúa vào.
- Em không vô đâu! Sợ lắm!
- Có gì đâu mà sợ, vô cho biết!
Em dụ mãi thì Công Chúa mới chịu. Quả như em dự kiến, vào trỏng, Công Chúa sợ xanh cả mặt, ôm em cứng ngắt mà đi, ngực Công Chúa mềm mại lắm, em cũng thừa cơ hội mà ôm Công Chúa, Công Chúa thì cứ la hét rồi ôm em không ngừng.
Ra khỏi nhà ma, Công Chúa sợ mà khóc luôn, khóc như con nít ấy mấy thím ợ . Em dỗ mãi không nín, rồi em nắm tay Công Chúa dẫn vào khu thiếu nhi, chơi trò tô tượng, đến đó có nhạc thiếu nhi vui vẻ thì Công Chúa mới nín.
Hai con mắt sưng vù, Công Chúa ngồi tô tượng hình con cá heo với em, vẫn còn sợ nên Công Chúa ngồi sát em mà tô. Em trêu:
- Sao em nhát quá vậy?
- Tại anh kêu em vô đó, tối nay mà em ngủ không được đi!
Trời bắt đầu lạnh, em ga lăng cởi áo khoác cho Công Chúa mặc. Tô xong con cá heo, em bỏ vào bọc rồi mang đi. Em với Công Chúa đi dạo xung quanh rồi ngồi ghế đá nghỉ chân. Công Chúa hỏi em:
- Sao hôm nay anh lại rũ em đi chơi vây?
- T…Thì anh thấy em dễ thương…
Công Chúa nghe em khen dễ thương thì có vẻ ngại.
- Dễ thương…mà thương hổng dễ đâu!
- Ai thương?
- Ai biết! vô duyên!
Đoạn rồi có một đôi ngồi trên đồi hôn nhau, cả em và Công Chúa đều nhìn thấy, cả hai ngượng đỏ cả mặt. Công Chúa e thẹn hỏi em:
- Hôm đó…sao anh…lại hôn em?
Em lúng tung, không biết trả lời sao nữa, tật em lúc lúng túng lại nói bừa ra:
- T…Tại, t…tại nhìn em dễ thương quá!
- Anh…có muốn hôn lại không?
Em lại bất ngờ nữa, có lẽ không gian lãng mạn ở đây làm Công Chúa siêu lòng? Em quay lại nhìn Công Chúa, Công Chúa ngước lên nhìn em, không ai nói gì, em kề môi vào môi Công Chúa, đôi môi mềm mại ấy làm cả người em tê tái, Công Chúa không tát em nữa, mà ngồi yên cho em hôn, rồi môi Công Chúa bắt đầu cử động, hai bờ môi bắt đầu hé ra, lưỡi hai người chạm vào nhau một cách chậm rãi, nhẹ nhàng. Em với Công Chúa đắm chìm vào những chiếc hôn ngọt ngào… Công Chúa hôn đáng yêu lắm, không mạnh bạo như chị L, cũng không gấp gáp như con Hồ Ly. Đoạn rồi cả hai dừng hôn, em và Công Chúa dường như đã hiểu tình cảm của nhau, Công Chúa e thẹn rồi nói em:
- T…Trễ rồi, mình về đi anh!

Trên chiếc AirBlade ục ịch, Công Chúa ôm lấy hông em mà ngủ, em phải giữ tay Công Chúa ở bụng để khỏi ngã. Về đến nhà, tỉnh giấc, em đỡ Công Chúa xuống xe.
- Anh về nhé!
Công Chúa gật đầu nhẹ, em nhẹ nhàng ôm lấy Công Chúa rồi hôn nhẹ lên má.
- Chúc em ngủ ngon!
Em lên xe và phóng đi, nhìn vào gương chiếu hậu, Công Chúa vẫn đứng đấy trông em…
Em về nhà mà lòng phấn khởi, nằm trên giường mà cảm giác ấy cứ còn mãi trên môi. Em ngủ đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau đi học, anh K gọi điện báo là hôm nay lên làm luôn, quán trang trí nhanh hơn dự kiến. Thế là trưa hôm ấy, em về ăn cơm, ngủ trưa rồi 1h15 dậy thay đồ đi làm, lúc thay đồ em cảm thấy thiếu thiếu cái gì ấy nhưng cứ nghĩ đến Công Chúa nên cũng gạt đi.
Trên 67 huyền thoại, em phi thẳng đến quán. Em rất phấn khởi, em muốn đến thật nhanh để gặp Công Chúa…Đến quán, em bước vào, Công Chúa đang ở quầy cùng Lacoste, vừa thấy em Công Chúa liền gọi em vào rồi loay hoay lấy cái gì đó từ túi xách ra.
- Hôm qua anh quên nè!
Đệt! Là cái áo khoác nỉ của em , của Lacoste tặng em. Em quay sang Lacoste, nó đang nhìn chằm chằm vào cái áo…
#30

on 15.08.15 9:52

lovemes1

lovemes1

Thành viên Ưu Tú

Thành viên Ưu Tú
Chapter 29: Quyết tâm giảng hòa!:

Em đứng như trời trồng, em không nghĩ ra được một lý do nào để ngụy biện cả, tim em như ngừng đập, Lacoste cứ nhìn mãi vào cái áo…
- Anh N! Áo của anh nè!
Em giật mình, vội cầm cái áo. Lacoste liền hỏi:
- Hôm qua anh chị đi chơi à?
Công Chúa hớn hở đáp:
- Uhm, hôm qua anh chị đi xem phim, phim Hừng Đông hay lắm, em coi chưa?
Lacoste buồn bã đáp:
- Dạ chưa! Để rãnh em đi coi thử…
Rồi nó lủi thủi vào bếp. Không gian xung quanh em như tối sầm lại, nó vừa mới viết thiệp bày tỏ với em thì em đã làm nó tan nát trái tim rồi, em đứng thừ ra đấy, em không lường trước được việc này, một phút bất cẩn và đãng trí đã làm bại hoại hình ảnh của em trong mắt Lacoste. Em thấy khó thở lắm, em chỉ ước gì thời gian quay trở lại…

Khoảng tầm 3h chiều, chị L chở Công Chúa đi mua sữa, trong quán chỉ còn lại em, Lacoste và hai thằng lựu đạn. Lúc này Lacoste đang ở trong bếp loay hoay làm cái gì đó, em lấy hết dung khí đi vào nhằm kiểm tra xem nó có giận dỗi gì không. Em vào bếp, Lacoste ngước lên nhìn em, rồi nó nhìn em hoài luôn, em lúng túng, nó bắt đầu rưng rưng nước mắt:
- Anh thích chị P hả?
- A..Anh đâu có!
- Vậy sao anh đi coi phim với chỉ?
- À….ờ..t…tại vì…
Nó bắt đầu rưng rưng, hai dòng lệ lăn dài trên má.
- Tại vì chỉ…đẹp, hức, nhà giàu. sành. điệu. chứ gì, hức…
- Không phải…
- Còn. em. hức. nhà nghèo. xấu. xí nên. anh. khinh. không. thèm rũ. chứ gì. Hức
Rồi nó bắt đầu khóc thành tiếng, Hai thằng mặt ngựa nhiều chuyện nhìn vào.
- Hu…..hu…..hu….!
- Không phải mà, anh xin lỗi.
- Em….nhà…nghèo…..sao mà…xứng…với..anh…được!
- Anh xin lỗi mà!
Em nhìn nó khóc mà đau lòng lắm, nhìn tội nghiệp lắm, em vội đến gần ôm nó, nó liền đẩy em ra.
- Anh, hức, đi, mà gặp, chị P xinh, đẹp của, anh, đi, hức! hu hu…
Rồi nó đứng ấy mà khóc, em chỉ biết đứng nhìn.
- Cái, áo, em, tặng, anh. Hức, anh, vứt…luôn đi! Hu hu
Em lại sấn tới định ôm nó thì nó lại đẩy em ra, đánh mấy phát rất mạnh vào ngực em.
- Em, ghét..anh, lắm! anh…đi…đi! Hu hu
Rồi chị L với Công Chúa về, nó thấy thế liền chạy vào nhà vệ sinh đóng cửa lại. Đoạn rồi em lủi đi lên quầy, hai thằng mặt ngựa nhìn em chằm chằm nhưng chả dám hỏi câu nào. Em đã làm Lacoste tan nát trái tim thật rồi, em cũng làm cho Hồ Ly tổn thương, lúc ấy em thấy mình khốn nạn lắm, vì đã ong bướm, nhưng lúc đó, em thực sự vẫn chưa chọn được ai, cả 4 người em đều thương cả, nếu được một điều ước, em ước sẽ được lấy cả 4 người…
Lacoste ở mãi trong toilet đến 30 phút sau mới ra, nó cứ cúi gầm mặt xuống cho mái tóc che đi đôi mắt sưng húp sau cặp mắt kính. Vậy là em coi như đã mất đi 2 thiên thần tuổi teen, cả hai đều khóc vì em, em buồn lắm, chẳng còn tâm trí nào mà làm việc nữa.

Hôm ấy Công Chúa rất thân mật với em, cứ cười nói với em suốt, em lúc này chỉ nghĩ đến việc làm lành với Lacoste thôi. Đếnh 6h, em ra về, em đến võ đường, Hồ Ly vẫn không đi tập, mấy đứa học viên nam cứ hỏi về em với Hồ Ly, chúng nó tưởng em với Hồ Ly “chia tay”…Em nhớ Hồ Ly lắm, lâu lắm rồi em không gặp nó. Không để tình trạng này kéo dài, em dự định sẽ tìm cách làm lành với cả hai người.

Tối hôm đó em về sớm, 7h30 em đã cho lớp nghỉ, em chạy nhanh sang nhà Lacoste rồi đứng ở đầu hẻm chờ nó về để làm lành. Dưới ánh đèn mập mờ, em gậu gù ngồi trên chiếc 67 phì phèo điếu 3 số…Những phút giây này đây, em tin thuốc lá là phát minh vĩ đại nhất của con người…em rít mọi suy tư ưu phiền vào trong rồi đẩy nó bay theo làn khói trắng rồi tan biến dần đi. Chờ khoảng gần 1 tiếng sau thì Lacoste xuất hiện, nó đạp xe vào hẻm, em vội đứng lên chặn lại.
- B.N! anh xin lỗi mà!
Nó không nói gì cả, ngồi yên trên xe.
- Anh không thích chị P mà…
- Vậy sao anh lại dẫn chị ấy đi xem phim!?
- T..Tại vì, tại vì, tại vì ngày xưa anh có nặng lời với chị P, nên anh mời chỉ đi xem phim coi như thay lời xin lỗi.
Em đóng kịch hay vãi các thím ợ..
- Thế sao chị ấy lại giữ áo khoác của em tặng anh?
- T…Tại vì trời lạnh, anh cho chỉ mượn khoác cho ấm, rồi quên lấy về, chỉ vậy thôi à…
- Vậy là anh đâu có trân trọng cái áo đó đâu, nên mới quên như thế…
Nó bắt đầu mếu
- Không có mà, tại lúc đó anh…buồn ngủ quá nên chỉ vội đi về nên quên mất.
Nó bắt đầu khóc:
- Anh nói láo, anh ngủ với chị P rồi để quên áo chứ gì! Hu hu
Đệt! em không ngờ nó lại tưởng tượng phong phú đến vậy.
- Em nói bậy bạ gì vậy, anh không có mà!
- Anh nói láo, huhu...
Em liền ôm lấy Lacoste, hôn vào môi nó…Nó im bặt đi, đứng yên, môi nó không cử động gì cả, chắc đây là lần đầu tiên nó hôn nhau. Em dần dần để sát môi vào, em cảm nhận được vị mặn của nước mắt chảy trên môi nó, rồi em dần dần đưa lưỡi vào, nó không khóc nữa, cứ đứng yên đấy cho em hôn. Hôn khá lâu, em từ từ dừng lại, em mở mắt ra nhìn, con Lacoste đang phê mấy thím ợ, nó lim dim mắt, thở mạnh, mặt nó nóng hết cả lên. Rồi em ôm nó vào lòng, thì thầm bên tai nó:
- Anh chỉ yêu B.N thôi! Đừng giận anh nữa nhé.
Nó không nói gì, sụt sịt trên vai em. Rồi em hôn nó một lần nữa…
Đoạn rồi em cùng nó dẫn bộ xe đến cửa nhà rồi tạm biệt nhau. Em lên 67 huyền thoại phóng đi, trên gương chiếu hậu, Lacoste vẫn đứng đó dõi theo em…

Em phấn khởi trong người, chạy thẳng đến nhà Hồ Ly. Em đậu xe trước nhà rồi nhắn tin cho nó:
‘Anh dang dung o duoi nha em,
em ra gap anh nhe, em ko ra thi
anh ko ve’
Rồi em gác chống đứng dựng xe trước nhà nó mà đợi, em lấy điếu 3 số ra rít một hơi.

Em chờ mòn mỏi đến gần 12h khuya, hút hết hơn nửa bao thuốc, Hồ Ly vẫn chưa ra. Các thím xem phim thấy mấy cảnh chờ đợi này lạng mạn? Thưa, thực tế nó rất căng thẳng, em ngồi ấy nhiều giờ, nhiều nhà cứ ra dòm chừng em, họ tưởng em là ăn trộm hay gì mà ngồi chờ chực, có vài bác trung niên còn ra gặn hỏi em chờ ở đây làm gì mà lâu thế nữa, rồi 12h khuya, ai nấy đều dòm chừng em mà khóa cửa kỹ càng, hix.
Em mòn mỏi chờ đợi, không biết Hồ Ly có thấy cảnh em ngồi chờ nó không, nếu có chắc nó sẽ cảm động lắm…
Em đang ngáp lên ngáp xuống thì nghe tiếng cửa mở, em vội quay người lại nhìn…Đó là Hồ Ly….
#31

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết