#11

on 28.08.15 8:46

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.1 - Chương 10: Tấm thẻ vàng? !:
Tám giờ tối, nhà lớn họ Viên.

"Tịnh Lưu, em rất nhớ Cổn Cổn, khi nào thì anh để em gặp con bé?" Bàng Đô Đô bĩu môi đỏ mọng làm ổ trong lòng Viên Tịnh Lưu.

"Em nghe lời, qua hai ngày nửa anh sẽ để em gặp con bé." Viên Tịnh Lưu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô.

"Em đã rất nghe lời rồi. . . . . ." Bàng Đô Đô bất mãn ngẩng đầu nhìn anh.

"Được rồi, thật ra anh muốn hưởng thụ thế giới hai người với em nhiều một chút, cái lý do này có hài lòng chứ?" Viên Tịnh Lưu hơi giật giật khóe miệng, khuôn mặt tuấn tú cương nghị lộ ra nét dịu dàng hiếm thấy.

Bàng Đô Đô sửng sốt, vui vẻ ôm cổ của anh gật đầu như giã tỏi, cười đến rất sáng lạn.

Viên Tịnh Lưu nhìn cô, con ngươi sắc bén liền mất hồn, thì ra trước kia anh đã lãng phí quá nhiều thời gian trong tình cảm lạnh lẽo cô đơn, không chịu dùng tim để cảm nhận, không chịu thừa nhận tình cảm này. . . . . . Bây giờ muốn quý trọng. . . . . . Còn kịp không. . . . . .

"Tịnh Lưu, qua hai ngày nửa em muốn gặp Cổn Cổn a...." Bàng Đô Đô chủ động hôn lên khuôn mặt tuấn tú của anh, vẻ mặt cười đến hạnh phúc, cô có thể cảm nhân được là anh thay đổi, trước kia sao anh có thể nói ra những lời này chứ. . . . . Nhưng từ ngày đó thì anh đã thay đổi, tuy không thể nói là quá dịu dàng, nhưng cô có thể cảm nhận được anh quan tâm và cưng chiều cô, trong giọng nói nhàn nhạt kia cô có thể nghe ra được anh rất để ý cô. . . . . .

Viên Tịnh Lưu ôm sát cô gái nhỏ vào trong lòng, nhàn nhạt nói: "Nếu ngày nào đó anh không còn, em phải ngoan ngoãn nghe lời, Thịnh Duệ sẽ chăm sóc em."

Bàng Đô Đô ngẩn người, "Thịnh Duệ chăm sóc em? Cậu bé mới 15 tuổi, em cũng đã 25 tuổi rồi. . . . . . Hơn nửa em không cần người khác chăm sóc, em chỉ muốn anh."

"Anh nói là nếu anh không còn." Viên Tịnh Lưu nhẹ giọng nói.

"Anh đi đâu thì em liền theo đó." Bàng Đô Đô vì cái vấn đề giả thuyết này mà nhíu mày.

"Vậy anh chết?" Viên Tịnh Lưu cười khẽ hỏi.

"Em đây cũng theo anh." Bàng Đô Đô không chút nghĩ ngợi nói ra.

"Em theo anh? Vậy Cổn Cổn phải làm sao?" Viên Tịnh Lưu buông cô ra, nhìn vào ánh mắt cô.

"Thịnh Duệ sẽ chăm sóc con bé, Cổn Cổn lại thích cậu ấy, không bằng anh gả Cổn Cổn cho cậu ấy đi." Bàng Đô Đô nhìn anh, đã bắt đầu suy nghĩ đường lui. . . . . .

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn cô, đưa tay nhéo nhéo cái mũi thon của cô: "Không phải là em muốn hãm hại Thịnh Duệ chứ. . . . . ."

Bàng Đô Đô tức giận vỗ vào trong ngực anh: "Nói cái gì chứ! Sao lại thành hãm hại chứ. . . . . . Cổn Cổn không tốt sao? Không đáng yêu sao? Không làm cho người ta thích không? Không trong sáng thuần khiết làm người ta thương yêu sao?"

Viên Tịnh Lưu bắt lấy tay cô, cười khẽ nói: "Da mặt thật dày."

"Vậy anh nói thật đi, Cổn Cổn có đáng yêu hay không?" Bàng Đô Đô vểnh đôi môi đỏ mọng nhìn anh.

"Đáng yêu." Viên Tịnh Lưu gật gật đầu.

"Vậy là được rồi!" Nghe vậy, người nào đó cười đến rất đắc ý, đối với con gái của bản thân 'tạo' ra vô cùng hài lòng.

Viên Tịnh Lưu sờ sờ đầu cô, không nói nữa.

Lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, Viên Tịnh Lưu thả cô gái nhỏ trên đùi xuống ghế sô pha, đứng dậy đi tới bàn làm việc. . . . . . Nhìn nhìn dãy số, bấm nút nghe: "Thịnh Duệ, như thế nào?"

"Tra được dấu vân tay, nhưng không ăn khớp với ai trong kho tư liệu vân tay." Tiếng nói từ tình của Na Tịch Thịnh Duệ từ trong điện thoại truyền đến.

"Vậy sao. . . . . ." Viên Lịnh Lưu nhàn nhạt trả lời.

"Nhưng giấy của tấm thẻ này rất đặc biệt, bên trong có pha trộn rất nhiều vàng, con cho rằng không giống như là những thứ bọn cướp có." Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ tấm thẻ trong tay.

"Cha đã biết, vậy 9 giờ sáng mai gặp." Viên Tịnh Lưu nhẹ nhàng nói bâng quơ .

"Dạ, con cúp máy." Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ nhàng nói xong liền cúp điện thoại.

Viên Tịnh Tưu nhìn điện thoại, không biết suy nghĩ cái gì. . . . . .

"Tịnh Lưu?" Bàng Đô Đô khẽ gọi.

"Hả?" Viên Tịnh Lưu để di động xuống, đi qua bế cô vào trong lòng lần nửa.

"Anh có tâm sự gì sao?" Bàng Đô Đô lấy tay vuốt ve trán của anh.

"Không có." Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt nói.

"Vậy là tốt rồi, nếu có chuyện không vui phải nói với em, không được gánh chịu một mình a...." Bàng Đô Đô cọ xát vào ngực của anh, meo meo làm nũng .

"Ừ." Viên Tịnh Lưu sờ sờ lưng của cô. . . . . .Tấm thẻ vàng?Chính xác là không giống như thứ mà bọn cướp có, nói như vậy, không phải vì tiền. . . . . . Vậy rốt cuộc là vì cái gì. . . . . .
#12

on 28.08.15 8:47

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.1 - Chương 11: Không phải bọn cướp? !:
Đúng 9 giờ sáng, trước cổng tập đoàn Viên thị.

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn chiếc xe ở trước mặt anh, lại nhìn nhìn Na Tịch Thịnh Duệ bên cạnh trao đổi tin tức qua ánh mắt, là một chiếc Rolls-Royce màu bạc, người mua được chiếc xe này tuyệt đối không phải bọn cướp, vậy bây giờ có thể hoàn toàn gạt bỏ mục đích của đối phương là tiền.

"Viên tiên sinh, hình như tiên sinh nhà chúng tôi chỉ mời một mình ngài." Một người đàn ông tuấn tú lễ phép nói.

"Tiên sinh nhà cậu cũng không viết rõ chỉ cho một mình tôi đi gặp." Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt nhìn anh ta, giọng điệu vẫn không hề nhấp nhô.

Người đàn ông nghĩ nghĩ, mở cửa xe, làm một cái động tác tay lễ phép : "Viên tiên sinh, mời."

Viên Tịnh Lưu và Na Tịch Thịnh Duệ một trước một sau ngồi lên.

Người đàn ông tuấn tú đóng cửa xe giúp bọn họ, ngồi vào chỗ tay lái, rất nhanh, xe liền cách xa tòa nhà lớn Viên thị.

Sau đó không lâu thì xe dừng lại ở một mảnh đất trống trải, xung quanh đất bằng đậu đầy các máy bay đủ kiểu, người đàn ông tuấn tú mở cửa xe ra vô cùng cung kình mời họ xuống xe, đưa họ ngồi lên một chiếc máy bay nhỏ, chỉ chốc lát sau máy bay liền chạm đất.

Viên Tịnh Lưu và Na Tịch Thịnh Duệ xuống máy bay, nhìn hoàn cảnh xung quanh. . . . . . Một dòng suối nước nóng tự nhiên, bốn phía đều là cây cối và hoa cỏ, thậm chí còn có nhiều động vật nhỏ vây quanh, trên cây lại còn có con trăn lớn quấn quanh. . . . . . Chỗ này là. . . . . . Bên trong rừng rậm sao? Lại có người xây biệt thự ở đây?

Người đàn ông tuấn tú dẫn bọn họ đến cửa biệt thự, ấn chuông cửa, rất nhanh cửa liền mở ra, xuất hiện trước mắt bọn họ là một người phụ nữ có mái tóc trắng bạc.

Khấu Lê Lạc nhìn nhìn bọn họ, kéo ra nụ cười ngọt ngào, nhẹ nhàng nói: "Mời vào trong."

Viên Tịnh Lưu và Na Tịch Thịnh Duệ liếc nhìn nhau một cái, đi vào.

"Cám ơn cậu, Nhã Tư, cậu có thể trở về." Khấu Lê Lạc khẽ cười, nói với người đàn ông tuấn tú.

"Dạ, phu nhân." Người đàn ông tuấn tú hơi khom lưng xoay người rời đi.

Khấu Lê Lạc đóng cửa lại, đi ở phía trước.

Viên Tịnh Lưu và Na Tịch Thịnh Duệ đi theo bước chân cô, đánh giá bày trí xung quanh một chút. . . . . . Thiết kế bày trí ở đây đều rất giống thiết kế cung đình Anh quốc, cổ xưa nhưng vẫn lộ ra nét thần bí.

Khi bọn họ đi đến phòng khách lớn, thấy bóng dáng quen thuộc. . . . . . là Cổn Cổn. . . . . .

Viên Cổn Cổn cũng thấy bọn họ, nhảy xuống sô pha, mở bước chân nh nhỏ mập mạp của mình chạy tới ôm đùi của Viên Tịnh Lưu, vui vẻ thét lên: "Cha."

Viên Tịnh Lưu ngẩn người, ngồi xổm xuống nhìn cô bé, sau khi xác định cô bé không có việc gì mới bế cô bé ôm vào trong lòng, Cổn Cổn, con gái của anh. . . . . . Hoàn hảo không xảy ra chuyện gì. . . . . . Hoàn hảo không xảy ra chuyện gì. . . . . .

"Sao bây giờ cha mới đến, con rất nhớ cha và mẹ a...." Viên Cổn Cổn ôm cổ anh meo meo kêu.

"Còn anh? Cổn Cổn không nhớ anh sao?" Na Tịch Thịnh Duệ cũng ngồi xổm xuống, cười nhẹ nhìn quả cầu thịt nhỏ trước mắt.

"Anh Duệ, ôm ôm." Viên Cổn Cổn vui vẻ vươn cánh tay mập mạp về phía cậu, cười đến ngọt ngào.

Viên Tịnh Lưu buông cô bé ra, Na Tịch Thịnh Duệ thuận tay ôm cô bé vào trong ngực, bế lên.

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn bọn họ, đứng lên, ánh mắt chống lại người đàn ông trên sô pha. . . . . . Anh. . . . . . Tuyệt đối không đơn giản.

Hắc Viêm Tước cũng đánh giá Viên Tịnh Lưu trước mắt, anh có một đôi con ngươi sắc bén không giận mà uy, toàn thân đều tản ra hơi lạnh nhàn nhạt, xem ra, cha của quả cầu thịt nhỏ kia là một núi băng a. . . . .

"Viên tiên sinh, có một số việc muốn bàn bạc với anh một chút, bên này, mời." Hắc Viêm Tước cười khẽ nói, đứng dậy đi vào phòng khách.

"Thịnh Duệ, con và Cổn Cổn ở đây chờ cha." Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt ném một câu nói, đi theo phía sau Hắc Viêm Tước.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn bóng lưng bọn họ, không nói chuyện.

"Anh Duệ, ngồi ở đó." Viên Cổn Cổn chỉ chỉ ghế sô pha cách đó không xa, cười đến vô cùng ngọt ngào.

Na Tịch Thịnh Duệ hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn, ôm cô bé ngồi xuống trên sô pha.

"Anh Duệ, kẹo, kẹo." Viên Cổn Cổn vươn thân thể nhỏ ra muốn lấy kẹo trên bàn, thân thể nhỏ cố chấp muốn chạm vào cái khay trên bàn.

Na Tịch Thịnh Duệ cười nhẹ lấy kẹo, lột một viên bỏ vào trong miệng cô bé, nhìn bộ dáng cô bé ngậm kẹo, đôi má phình ra, giống như một con chuột đồng nhỏ, rất đáng yêu.

Viên Cổn Cổn cầm lấy kẹo trong tay cậu, mở giấy gói kẹo ra, đưa kẹo trong suốt đến bên miệng cậu, cười đến vui vẻ nói: "Anh Duệ, ăn."

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn kẹo trước mắt, đấu tranh trong lòng nửa ngày, cuối cùng vẫn há mồm ăn vào, vừa vào miệng vị ngọt liền tan ra làm cậu hơi cau mày, nhìn về khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Viên Cổn Cổn, dịu dàng sờ sờ tóc đen mềm mại trơn bóng: "Cổn Cổn, mấy ngày nay có vui không?"

"Vui a, dì Lê cho em ăn rất nhiều đồ ăn ngon, còn giúp em cột tóc rất đẹp, anh xem, có xinh đẹp hay không." Viên Cổn Cổn vừa nói vừa dùng ngón tay nhỏ mập mạp non mềm chỉ chỉ con bướm trên đầu.

"Xinh đẹp, giống như một công chúa nhỏ." Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ. khích lệ nói.

"Còn có quần áo, đều là dì Lê mặc giúp em...." Viên Cổn Cổn đắc ý kéo kéo làn váy của mình, giống như con công kiêu ngạo khoe ra lông chim của mình có bao nhiêu xinh đẹp.

"Thật sự rất xinh đẹp, vậy Cổn Cổn có nhớ nhà hay không?" Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ giọng hỏi.

"Có a, em nhớ anh, nhớ mẹ, còn nhớ cha nửa." Viên Cổn Cổn thành thực gật gật đầu.

"Thật ngoan, cho anh Duệ hôn một cái." Na Tịch Thịnh Duệ cười áp sát vào mặt cô bé, hung hăng hôn một cái.

Viên Cổn Cổn chu miệng lên phát ra tiếng ‘ba ba ba’ , bộ dáng giống như hôn môi làm cho Na Tịch Thịnh Duệ cười đùa vui vẻ, hoàn toàn đã quên mục đích tới lần này. . . . . . Cũng đã quên lo lắng vị trí hoàn cảnh bây giờ, mỗi lần ở cùng với cô bé thì cậu đều có thể quên tất cả phiền não, tất cả chuyện không vui vẻ, cô bé kia thật sự là làm cho người ta vui vẻ.
#13

on 28.08.15 8:47

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.1 - Chương 12: Hai người khác nhau!:
Phòng khách.

Hắc Viêm Tước nhìn nhìn Viên Tịnh Lưu bình tĩnh ngồi ở ghế tựa, thoáng hiện nụ cười nhạt: "Viên tiên sinh, tôi nghĩ chắc chắn anh rất tò mò vì sao con gái anh lại xuất hiện ở đây, nhất định anh cũng đã biết dãy biệt thự này là ở bên trong rừng sâu."

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn anh, nhàn nhạt nói"Đúng vậy."

"Tôi không biết anh đã đắc tội với ai mà làm cho Cổn Cổn bị vứt bỏ trong rừng, cô bé xuất hiện ở đây là vì vợ của tôi cứu cô bé." Hắc Viêm Tước uống một ngụm cà phê, nhìn nhìn Khấu Lê Lạc có chút lo lắng.

"Thì ra là như vậy, tôi rất cảm ơn hai người đã cứu mạng con gái tôi, các người có điều kiện gì cũng có thể nói ra, chỉ cần trong phạm vi năng lực của tôi, tôi đều đồng ý." Viên Tịnh Lưu vẫn nhàn nhạt như cũ, giọng nói không cao không thấp.

"Như thế, chúng ta đều là người thông minh không nói vòng vo, chúng tôi chỉ có một điều kiện, đó chính là để cho Cổn Cổn làm con dâu của chúng tôi, làm vợ của con trai lớn chúng tôi." Hắc Viêm Tước cười nhẹ nhìn về phía Viên Tịnh Lưu lạnh băng, gằn từng tiếng nói.

"Cái gì?" Viên Tịnh Lưu nhếch mày rậm, có chút khó hiểu nhìn về phía Hắc Viêm Tước.

"Viên tiên sinh, chúng tôi rất thích Cổn Cổn, là rất rất thích, cho nên mới đưa ra yêu cầu quá đáng này, nhưng chúng tôi bảo đảm Cổn Cổn gả cho con trai chúng tôi sẽ không bị thiệt thòi, hai nhà chúng ta cũng có thể tính là môn đăng hộ đối, xem như là vì chúng tôi đã cứu cô bé, anh có thể đồng ý với chúng tôi không?" Khấu Lê Lạc có chút sốt ruột mở miệng nói.

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn cô, lại nhìn nhìn Hắc Viêm Tước, nhàn nhạt nói: "Việc hôn nhân của Cổn Cổn tôi không thay con bé quyết định được, hơn nửa chưa chắc là con trai hai người sẽ thích Cổn Cổn, nếu chỉ riêng hai người thích con bé thì không đủ, tôi không hi vọng lấy hạnh phúc nửa đời sau của con bé làm điều kiện báo ơn."

Khấu Lê Lạc mất mác nhìn Hắc Viêm Tước, trong đôi mắt tím tràn đầy thất vọng.

Hắc Viêm Tước nhìn nhìn anh, lộ ra nụ cười nhạt: "Vậy anh tính báo đáp ơn cứu mạng của chúng tôi như thế nào?"

Viên Tịnh Lưu cầm lấy cà phê trên bàn uống một ngụm, nhàn nhạt nói:

"Lúc Cổn Cổn 18 tuổi tôi có thể để con bé tới nhà hai người với thân phận nữ giúp việc, để cho con bé cùng con trai hai người ở chung, thời hạn quyết định là 3 năm, nếu khi đó con trai hai người yêu con bé, thương con bé, mà con bé cũng vậy, thì tôi rất hân hạnh có thể kết thông gia với hai người, nhưng nếu con trai hai người không thích Cổn Cổn, vậy thì thật đáng tiếc, tôi không thể để cho Cổn Cổn gả cho cậu ấy, đây là tính toán của tôi hai người nghĩ lại đi."

Khấu Lê Lạc nhếch lông mày, khó hiểu hỏi "Vì cái gì lại là thân phận nữ giúp việc?"

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn cô, giật giật khóe miệng: "Thuận lợi cho tôi tìm cớ."

Khấu Lê Lạc ngẩn người, nhìn về phía Hắc Viêm Tước, khẽ gật đầu.

"Vậy liền quyết định như thế, 13 năm sau tôi sẽ phái người đi đón Cổn Cổn." Hắc Viêm Tước khẽ cười nói.

"Được, nếu sau này có khả năng thành thông gia, vậy tôi phải có quyền được biết con rể mình tên là gì chứ?" Viên Tịnh Lưu nhìn Hắc Viêm Tước, khóe miệng hiện ra ý cười hiếm thấy.

"Hắc Viêm Triệt." Hắc Viêm Tước cười khẽ phun ra ba chữ.

Viên Tịnh Lưu sửng sốt, thiếu niên thiên tài mười hai tuổi, tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Hắc Viêm? Chẳng trách lại phô trương lớn như vậy. . . . . . Một lúc sau: "Ha ha, có phải hai người và con trai không hòa hợp không?"

Khấu Lê Lạc nhìn nhìn hai người đàn ông cười khẽ, có phần không thể giải thích được ý này: "Vì sao nói như vậy a?"

"Nếu không thì sao các người có thể nhìn trúng Cổn Cổn làm vợ của cậu ấy, hai người bọn họ, chỉ riêng chỉ số thông minh thì liền kém khá xa, huống chi sau này con trai hai người nhất định sẽ là người đứng trên cao nhìn xuống thế giới, mà Cổn Cổn. . . . . . Thành tựu lớn nhất chính nuôi dưỡng động vật nhỏ ở trong nhà, hoặc là ăn tủ lạnh trong nhà đến trống rỗng." Viên Tịnh Lưu không chút khách khí cũng rất thật lòng phân tích sự ‘khác nhau’ cuả hai người.

Khấu Lê Lạc ngẩn người, liền khẽ cười ra tiếng: "Tôi thích chính là Cổn Cổn đơn thuần, đáng yêu làm người ta yêu thương."

Viên Tịnh Lưu uống một ngụm cà phê, không thể phủ định, tuy con gái của anh ngốc nghếch không có tiền đồ lớn gì, nhưng cô bé vẫn là thịt trong tim anh, giống như mẹ của cô bé.

"Viên tiên sinh, Cổn Cổn chắc chắn sẽ là con dâu của tôi." Khấu Lê Lạc tràn đầy tin tưởng nói.

Viên Tịnh Lưu cười cười không nói gì, có lẽ là vậy, tuy đàn ông thông minh đều không thích phụ nữ ngốc nghếch nhưng cũng sẽ có ngoại lệ, chính mình là một ví dụ, một đời sáng suốt cuối cùng bị hủy trong tay Bàng Đô Đô, nhưng mà. . . . . . Anh vui vẻ chấp nhận.
#14

on 28.08.15 8:48

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 1: Những động vật của Viên Cổn Cổn!:
Đây là một căn phòng lớn giống như một cánh rừng nhiệt đới, có cây, có dây leo, còn có một con sông nhỏ, mắt nhìn xa một chút, khắp nơi đều là những động vật có lông mềm như nhung. . . . . . Ví dụ như mèo nhỏ, chó nhỏ, con thỏ nhỏ, con chuột nhỏ, còn có chồn tía. . . . . . Trên cây có rắn, có chim, còn có sóc nhỏ. . . . . . Trong ao có cá, có rùa, còn có uyên ương và vịt. . . . . .

Lạ nhất chính là. . . . . . Động vật ở đây đều nuôi thả, rắn không ăn chim, chim không sợ rắn, cho không gầm gừ mèo, mèo không quấy nhiễu chó. . . . . .

Tóm lại. . . . . . Động vật ở đây đều rất kỳ quái. . . . . .Vô cùng kỳ quái. . . . . .

Cửa. . . . . . Nhẹ nhàng mở ra. . . . . . Đi vào là một cô gái mũm mĩm. . . . . .

'Động vật trong rừng’ vốn đang yên lặng chợt rối loạn lên, chó sủa, mèo kêu , chim bay , rắn lay động, cá nhảy, rùa bò. . . . . . Sau một trận hỗn loạn, cô gái mập mạp kia bị đám động vật 'quật ngã' xuống mặt đất. . . . . . Trên người tất cả đều là những động vật khác nhau. . . . . . Chen lấn kêu la.

Bởi vì chó chiếm số lượng nhiều, ngươi tranh ta đoạt . . . . . . Lông cho bay đầy trời. . . . . . Trong một lúc, căn phòng liền vang lên đủ loại tiếng kêu khác nhau. . . . . . Tương đối náo nhiệt. . . . . .

"A. . . . . . Đừng liếm đừng liếm, chị vừa rửa mặt, hì hì, đừng liếm. . . . . . Rất ngứa. . . . . ." Cô gái cười ngọt ngào chống đẩy đám động vật chen lấn trên người, phát ra tiếng cười như chuông bạc. . . . . ."Hư. . . . . . Các em đừng lớn tiếng như vậy, nếu không thì chị không thể cùng ngủ với các em a."

Đám động vật hưng phấn tới gần cô, đều dùng cách riêng của mình để thể hiện yêu thích cô. . . . . .

"Hư, đừng kêu. . . . . . Các em sẽ làm cho cha và anh Duệ đến đây đó. . . . . ." Cô gái đưa tay mò mẫn con này, sờ sờ con kia, tranh thủ đụng vào từng con một, một con cũng không bỏ sót. . . . . . Cười đến rất vui vẻ. . . . . .

"Đã đến đây rồi." Một giọng nam dễ nghe truyền đến. . . . . Làm cho tươi cười của cô cứng lại trên bờ môi.

Na Tịch Thịnh Duệ nhíu mày nhìn nhìn bộ dáng chật vật của cô, lại quét mắt nhìn số lượng khổng lồ này, nhiều loài động vật phức tạp. . . . . . Chỉ chốc lát sau. . . . . . Động vật trên người cô gái kia đã nhượng bộ lui binh rồi. . . . . . Xấu hổ. . . . . . Bọn nó nhát gan a. . . . . .

Cô gái nằm trên mặt đất chớp chớp mắt to, ngơ ngác nhìn người đàn ông tuấn tú mười năm như một ngày ở trước mắt, vẫn luôn tao nhã như thế. . . . . . Che giấu xấu hổ, nhỏ giọng kêu "Anh Duệ. . . . . ."

Na Tịch Thịnh Duệ kéo cô gái từ mặt đất lên, nhìn nhìn trên đầu cô, con sóc nhỏ liều chết ôm mãi không rời. . . . . . Không khỏi kéo khóe miệng. . . . . ."Cổn Cổn, em lại không ngoan, đã nói bao nhiêu lần, không thể ngủ với bọn nó."

Không sai, cô gái mũm mĩm này chính là Viên Cổn Cổn, cô bĩu bĩu môi đỏ mọng, đưa tay ôm con sóc nhỏ trên đầu xuống, để cho nó đứng ở trên bờ vai cô: "Thật xin lỗi . . . . . Nhưng anh lại không cho em ngủ với anh, em không quen mà, hơn nửa em thích ở cùng với chúng nó."

Trong con ngươi đen của Na Tịch Thịnh Duệ hiện lên một tia sáng không rõ, đưa tay sửa lại mái tóc dài rối loạn của cô, dịu dàng nói: "Cổn Cổn, em đã trưởng thành, phải tập ngủ một mình."

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, không cam lòng không tình nguyện gật gật đầu. . . . . .

"Ngoan, đi thôi, cha nuôi tìm em." Na Tịch Thịnh Duệ không vui nhìn động vật chướng mắt đứng trên vai cô gặm hạt thông, kéo cái đuôi của nó vứt ra ngoài.

Sóc nhỏ bị đánh lén đột ngột, lúc bị vứt ra ngoài vẫn còn không quên nắm chặt hạt thông trong tay mình, nhắm mắt lại đợi chờ đau đớn, kết quả đáp xuống trên người một con chó săn lông vàng, mở mắt tròn trề miệng ra, khóe mắt rưng rưng nhìn về phía 'người đánh lén’ kia.

"A, tiểu B của em. . . . . ." Viên Cổn Cổn đau lòng thét lên, còn muốn chạy qua nhìn xem nó có bị thương hay không, lại bị người ta xách áo phía sau lên, hai chân lơ lửng trên không. . . . . .

"Em để cho cha nuôi đợi lâu, cha sẽ tức giận." Na Tịch Thịnh Duệ níu chặt áo của cô ‘xách' cô ra ngoài. . . . .
#15

on 28.08.15 8:49

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 2: Đi làm nữ giúp việc?:
Trong phòng sách.

Viên Tịnh Lưu ngồi ở trên sô pha, lẳng lặng nhìn tấm thẻ vàng, khóe miệng giật giật, thời gian qua quá nhanh nháy mắt đã 13 năm, cũng là lúc nên thực hiện lời hứa.

"Cha nuôi, con vào được chứ." Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ nhàng gõ gõ cửa, nhỏ giọng nói.

"Vào đi." Viên Tịnh Lưu để tấm thẻ vàng lên trên bàn, cầm lấy ly trà uống một ngụm.

Viên Cổn Cổn đứng ở trước bàn, nhỏ giọng kêu: "Cha. . . . . ."

"Ừ." Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt đáp.

"Cha tìm con có việc gì sao?" Viên Cổn Cổn nhìn ông có chút chột dạ.

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Bức tranh bị xé hư mà con giấu phía sau giá sách, cực kỳ ngoài ý muốn bị cha phát hiện rồi."

Viên Cổn Cổn lui về phía sau một bước, trốn ở sau người Na Tịch Thịnh Duệ, ló đầu nhỏ ra, nhỏ giọng meo meo nói: "Con. . . . . . Con sai rồi. . . . . . Con không nên dẫn bánh trôi vào đó chơi. . . . . . Cha đừng tức giận có được hay không?"

"Yên tâm, cha tìm con không phải vì chuyện này." Viên Tịnh Lưu nhấp một ngụm trà, đặt ly trà trở về trên bàn.

"Vậy vì cái gì?" Viên Cổn Cổn thở dài nhẹ nhõm một hơi, toe toét đi ra từ sau lưng Na Tịch Thịnh Duệ, chạy tới ngồi ở bên cạnh ông, ôm cánh tay ông làm nũng.

"Bắt đầu từ ngày mai, con đến nhà tổng giám độc tập đoàn Hắc Viêm làm nữ giúp việc." Viên Tịnh Lưu đưa tay lấy lông chim và lông chó trên mái tóc dài của cô xuống.

"Nữ giúp việc? Tập đoàn Hắc Viêm?" Viên Cổn Cổn không rõ tình hình lắm, chớp chớp mắt to.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn Viên Tịnh Lưu, không nói chuyện. . . . . .

"Ừ, ngày mai sẽ có người tới đón con, bắt đầu từ ngày mai con sẽ ở lại nơi đó." Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt nói.

"Không đi có được không? Con không muốn xa mọi người và anh Duệ." Viên Cổn Cổn không vui vểnh môi đỏ mọng lên, nhỏ giọng meo meo.

"Con không nghe lời cha nói?" Viên Tịnh Lưu nhếch mày kiếm, vẫn là giọng nói nhàn nhạt.

"Nhưng mà, con không biết làm nữ giúp việc a. . . . . . Hơn nửa, nếu con đi, đám bảo bối nhỏ của con phải làm sao bây giờ? Bọn nó sẽ nhớ con, con cũng không thể không có bọn nó." Viên Cổn Cổn có chút ủy khuất nói.

"Không biết thì phải học, còn bọn nó thì cha sẽ cho người chăm sóc thật tốt." Viên Tịnh Lưu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô, trong lòng có chút không muốn.

"Cha, con. . . . . ."

"Cha đã quyết định rồi." Viên Tịnh Lưu ngắt lời cô, vẻ mặt không cho từ chối.

Viên Cổn Cổn ủy khuất đến hốc mắt đỏ lên, mang theo tiếng khóc nức nở nhỏ giọng nói: "Vì sao đột nhiên muốn con đến nhà người ta ở? Cha không cần con sao?"

Lòng Viên Tịnh Lưu đau buốt, giọng nói mềm nhẹ hơn: "Con đã trưởng thành nên ra ngoài rèn luyện một chút, không thể luôn đứng ở bên cạnh mọi người, nếu không thì sau này sẽ trở thành người vô dụng."

"Làm nữ giúp việc thì sau này có thể biến thành người có ích sao?" Viên Cổn Cổn khó hiểu hỏi.

"Ít nhất con có thể học được làm sao chăm sóc chính mình, quan tâm người khác, như vậy không tốt sao" Viên Tịnh Lưu giúp cô xoa xoa nước mắt chảy xuống, nhẹ giọng nói.

"Vậy con rèn luyện bao lâu mới có thể về nhà?" Viên Cổn Cổn hít hít cái mũi, meo meo nói.

"3 năm." Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt nói.

". . . . . . . . . . . ." Viên Cổn Cổn vừa nghe, miệng mếu máo nước mắt càng rơi xuống dữ tợn hơn.

"Chờ sau khi con trở về, cha sẽ tặng con một con gấu trúc nhỏ." Viên Tịnh Lưu ‘dụ dỗ ’ nói.

Nghe vậy, Viên Cổn Cổn ngẩn người, bộ dáng rất muốn nhưng lại rất do dự. . . . . .

"Cộng thêm một con hồ ly nhỏ!" Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô, kéo ra tươi cười.

"Con muốn lông trắng. . . . . ." Viên Cổn Cổn lau nước mắt, đưa ra yêu cầu.

"Được." Viên Tịnh Lưu nhẹ nhàng véo véo cái mũi của cô, trong mắt sắc bén lạnh lùng chứa đựng đầy yêu thương. Cổn Cổn, cha hi vọng con có thể tìm được hạnh phúc cho mình, tuy không biết làm như vậy với con có tốt hay không, nhưng nếu là một loại duyên phận, như thế liền cho chính mình một cơ hội đi. . . . .
#16

on 28.08.15 8:50

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 3: Lý do?:
"Được rồi, đừng khóc nửa trở về ngủ đi, sáng ngày mai có người tới đón con, hành lý cha cũng đã chuẩn bị cho con xong rồi." Viên Tịnh Lưu sờ sờ đầu của cô, nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn Na Tịch Thịnh Duệ ngồi trên ghế sô pha bên kia, nhỏ giọng hỏi: "Đêm nay con có thể ngủ cùng anh Duệ không?"

"Không thể." Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt đáp, giọng nói không được bàn cãi.

Viên Cổn Cổn chép miệng, lại muốn mở miệng nói chuyện, lại bị Viên Tịnh Lưu ngắt lời: "Cũng không thể ngủ cùng cha và mẹ, tự mình ngủ, con đã 18 tuổi rồi."

Viên Cổn Cổn ai oán nhìn ông một cái, đứng dậy đi ra cửa.

"Cũng không được ngủ trong phòng của thú cưng." Viên Tịnh Lưu nhìn bóng lưng cô ném ra một câu.

Nghe vậy, bả vai của Viên Cổn Cổn rũ xuống hết sức, ủ rũ đi ra khỏi phòng sách.

"Cha nuôi, con có thể biết được tại sao không?" Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn hướng Viên Cổn Cổn rời đi, nhẹ nhàng hỏi.

Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn anh, thấp giọng nói: "Đây là yêu cầu của người cứu mạng Cổn Cổn, cha thực hiện lời hứa."

"Người cứu mạng? Cha đang nói. . . . . ." Na Tịch Thịnh Duệ không khẳng định lắm nhìn ông.

"Hắc Viêm Tước, là tổng giám đốc trước của tập đoàn Hắc Viêm, chính là người 13 năm trước đưa tấm thẻ vàng, cũng chính là chủ nhân ngôi biệt thự trong rừng." Viên Tịnh Lưu cầm lấy trà trên bàn nhấp một ngụm.

"Yêu cầu của ông ấy là muốn Cổn Cổn đến đó làm nữ giúp việc?" Na Tịch Thịnh Duệ nhếch đầu mày lên, nhàn nhạt hỏi.

"Không phải nhà ông ta, là nhà con ông ta." Viên Tịnh Lưu giật giật khóe miệng, thoáng lộ ra nụ cười khẽ.

"Lý do?" Na Tịch Thịnh Duệ khó hiểu hỏi.

"Ông ấy muốn Cổn Cổn làm con dâu ông ấy." Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn anh, để ly trà trong tay lại trên bàn.

Na Tịch Thịnh Duệ ngẩn người, đôi mắt sắc bén che giấu dưới mắt kín viền kim loại vàng hiện lên tia sáng không hiểu, nhưng rất nhanh liền biến mất không thấy nữa.

"Cha không đồng ý, nhưng cha đồng ý với bọn họ sẽ để cho Cổn Cổn và Hắc Viêm Triệt ở chung ba năm, ba năm sau, nếu Cổn Cổn thích cậu ta, mà cậu ta cũng yêu Cổn Cổn, cha liền đồng ý chuyện hôn nhân này." Viên Tịnh Lưu nhìn anh, nhàn nhạt nói.

"Vậy cũng không cần lấy thân phận nữ giúp việc chứ? Từ nhỏ Cổn Cổn đã đơn thuần, cái gì cũng sẽ không. . . . . ." Na Tịch Thịnh Duệ nhíu mày, vì từ nữ giúp việc này. . . . . .

"Thịnh Duệ, Cổn Cổn đơn thuần là bị chúng ta cưng chiều quá, nếu có một ngày cha và Đô Đô chết đi, thì con bé đơn thuần như vậy làm sao để sống sót trên thế giới này?" Viên Tịnh Lưu cắt ngang lời nói của anh, nhàn nhạt nói.

"Không phải vẫn còn con sao? Con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt." Na Tịch Thịnh Duệ phản bác.

"Con có thể theo con bé cả đời sao? Con dự định sau này cưới vợ lập nghiệp cũng đưa con bé cùng theo sao?" Viên Tịnh Lưu cười nhẹ lắc đầu.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn ông, cũng không nói gì thêm. . . . . .

"Ta biết con yêu thương con bé, nhưng Cổn Cổn cũng sẽ lớn lên , không thể vĩnh viễn cưng chiều con bé như trẻ con được." Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn anh, nhẹ nhàng nói.

Na Tịch Thịnh Duệ gật gật đầu, nhỏ giọng nói "Con hiểu được."

"Trở về nghỉ ngơi đi, đã khuya rồi." Viên Tịnh Lưu đứng dậy vỗ vỗ bờ vai của anh liền đi ra khỏi phòng sách, trong phòng sách chỉ còn lại một mình Na Tịch Thịnh Duệ, có chút ngây người lông chim vừa mới lấy xuống từ trên đầu cô bé nào đó. . . . . . Cổn Cổn. . . . . .
#17

on 28.08.15 8:50

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 4: Thỏa thuận?:
Nhà lớn họ Hắc, phòng sách.

Một người đàn ông có dáng người thon dài ngồi trên ghế xoay, trên tay cầm một phần tài liệu nhìn cẩn thận, đột nhiên xuất hiện hai bóng người ở trước mắt anh, anh ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ không có chút biểu cảm nào, chỉ nhàn nhạt nhìn hai người xuất hiện trước mắt.

"Triệt nhi, mẹ rất nhớ con a...." Khấu Lê Lạc vui vẻ nhìn con trai càng ngày càng đẹp trai của mình, muốn tiến lên ôm anh lại bị Hắc Viêm Tước ôm eo nhỏ nhắn đứng lại tại chỗ.

"Tìm con có việc gì?" Hắc Viêm Triệt không nể mặt nhàn nhạt hỏi.

"Nói cái gì chứ, giống như chúng ta không có việc gì thì không thể đến tìm con vậy." Khấu Lê Lạc bất mãn bĩu môi đỏ mọng, không vui nhìn anh.

"Chẳng lẽ không đúng sao?" Hắc Viêm Triệt giật giật khóe miệng châm chọc, đúng vậy… ‘tình cảm vợ chồng’ của bọn họ, hạnh phúc của bọn họ là được xây dựng trên sự tự do của anh.

Khấu Lê Lạc nhìn nhìn Hắc Viêm Tước, không thể phủ nhận. Bà cũng muốn tới gặp anh, nhưng mà. . . . . . Có người không cho phép a.

"Nói đi, chuyện gì." Hắc Viêm Triệt cúi đầu tiếp tục nhìn tài liệu trên tay.

"Ngày mai mẹ sẽ đưa một cô bé đáng yêu đến chỗ con, làm nữ giúp việc cho con." Khấu Lê Lạc vui vẻ nói, đợi 13 năm, rốt cục thì cũng đợi đến ngày này.

"Không cần" Hắc Viêm Triệt cũng không ngẩng đầu lên liền từ chối.

"Không cần cũng phải cần, cô bé chính là người con dâu mẹ chọn cho con, rất đáng yêu, mẹ nói cho con biết mẹ quyết định con dâu này rồi." Khấu Lê Lạc thành thật nói.

"Hắc Viêm Minh cũng là con của mẹ." Hắc Viêm Triệt cầm lấy bút, ký tên mình lên phía dưới tài liệu.

"Không, cô bé này chính là thích hợp với con, con nhất định phải đối xử tốt với người ta, nếu không thì mẹ sẽ không bỏ qua cho con." Khấu Lê Lạc ra khỏi vòng tay của Hắc Viêm Tước, đi qua đè hai tay lên tài liệu của anh, không cho anh bỏ qua sự tồn tại của bà.

Hắc Viêm Triệt ngẩng đầu, thoáng hiện nụ cười châm chọc: "Dựa vào cái gì mà mẹ cho rằng con sẽ đồng ý?"

"Dựa vào mẹ là mẹ con!" Khấu Lê Lạc sốt ruột thét lên.

Nghe vậy, Hắc Viêm Triệt chỉ nhàn nhạt nhìn bà, Khấu Lê Lạc nuốt nuốt nước miếng, lấy hai cái móng vuốt nhỏ đang đè trên tài liệu của anh ra lặng lẽ trốn sau lưng Hắc Viêm Tước, thì thào nói: "Dựa vào. . . . . . Dựa vào ông ấy là ba con."

Hắc Viêm Tước nhìn nhìn vợ của mình, trong con ngươi màu xám lóe lên trêu tức, Khấu Lê Lạc xoay vặn cánh tay ông, cực kỳ không vui.

"Ba năm, đổi lấy tự do cho con." Hắc Viêm tước nhìn về phía Hắc Viêm Triệt, nhàn nhạt nói.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn ông, uống một ngụm cà phê trên bàn: "Có ý gì?"

"Để cho cô bé ở lại bên con ba năm, nếu con vẫn không có cảm giác với cô bé, như thế sau ba năm, vị trí tổng giám đốc tập đoàn Hắc Viêm sẽ đổi người." Hắc Viêm Tước giải thích ngắn gọn.

"Hoàn thành giao dịch." Hắc Viêm Triệt bỏ ly cà phê xuống, gật gật đầu.

"Tốt lắm, ngược lại nếu con yêu cô bé thì vị trí tổng giám đốc tập đoàn Hắc Viêm con phải ngồi lâu hơn, mãi đến khi con có được người thừa kế mới thôi." Hắc Viêm Tước nhẹ nhàng giật giật khóe miệng, lộ ra một tươi cười mị hoặc như có như không.

Hắc Viêm Triệt nhìn ông, lộ ra nét mặt khinh thường: "Xem ra sẽ không tới ngày đó."

"Cha đã dạy con, đừng nói chuyện quá kiêu căng, mọi việc đều không có tuyệt đối." Hắc Viêm Tước sờ sờ mái tóc bạc của Khấu Lê Lạc, cười nhẹ nói.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn ông, tiếp tục tập trung tinh thần vào tài liệu.

"Cô bé tên là Viên Cổn Cổn." Sau khi Hắc Viêm Tước nói xong câu đó, vù một cái, đã không thấy bóng dáng của ông và Khấu Lê Lạc trong phòng sách nửa, chỉ còn lại một mình Hắc Viêm Triệt lẳng lặng ngồi trên ghế xoay, lẳng lặng nhìn tài liệu. . . . . . Giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Bất cứ ai. . . . . . Đều không khơi dậy được hứng thú của anh. . . . . . Chỉ là. . . . . . Cái tên Viên Cổn Cổn này, không thể không nói. . . . . . Rất có hiệu quả kịch bản . . . . . . Chính là loại kịch hài. . . . . .
#18

on 28.08.15 8:50

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 5: Loại cảm giác này, là yêu sao?:
Ban đêm. . . . . .

Viên Cổn Cổn mở mắt thật to nằm giữa một đám động vật, nghe tiếng hít thở vững vàng của bọn nó, còn có tiếng ngáy liên tục, cực kỳ ngoài ý muốn là cho tới bây giờ cô vẫn không chút buồn ngủ nào,. . . . . . Cuối cùng chép miệng, ba năm mới trở về.

Lúc này, cửa mở ra, Viên Cổn Cổn khẩn trương ngẩng đầu nhìn người tới. . . . . . Mà tất cả động vật bên người cô đều nhanh nhẹn đứng lên, bắt đầu rống to.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn về phía đám động vật đang kêu gào điên cuồng, lặng lẽ bước qua, không để ý tới đe dọa của chúng nó, phải biết rằng. . . . . . Chó kêu sẽ không cắn người. . . . . . Quả nhiên. . . . . . Những động vật này thấy anh đi tới liền vội vàng lui binh, bên cạnh Viên Cổn Cổn liền trống không.

"Hư, đừng kêu." Viên Cổn Cổn nhẹ giọng nói, sờ sờ vỗ về động vật bên cạnh.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn cô, nằm ở bên cạnh cô, ôm thân thể mềm mại đáng yêu của cô từ phía sau.

Rất nhanh, đám động vật yên tĩnh kia lại vây quanh bên người Viên Cổn Cổn lần nửa, nhưng lúc nảy là một cái vòng tròn còn bây giờ chỉ vây quanh ở bên phải cô, bởi vì bên trái cô đã có một người nằm, một người không dễ chọc.

"Không phải không cho phép em ngủ với anh sao?" Viên Cổn Cổn có chút rầu rĩ nói.

"Không phải cũng không cho phép em ngủ cùng bọn nó sao?" Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ đáp.

Viên Cổn Cổn xoay người lại làm ổ ở trong lòng anh, giống như trước đây. . . . . .

Na Tịch Thịnh Duệ vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc dài của cô, hai người đều không nói chuyện.

Một lúc sau. . . . . .

"Anh Duệ, có phải cha không thích em nửa rồi không?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng khóc nức nở hỏi.

"Làm sao có thể, cha thương em như vậy." Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng trấn an cô.

"Vậy vì sao nhất định bắt em tới nhà người khác ở? Em không muốn đi, em muốn ở lại trong nhà, em muốn ở cùng một chỗ với mọi người, em cũng muốn ở cùng một chỗ với đám bảo bối." Viên Cổn Cổn cọ xát vào ngực anh làm nũng, 18 tuổi cô vẫn có thói quen và rất đơn thuần.

"Cũng không phải không trở lại, 3 năm sẽ qua rất nhanh." Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ nhàng nói, không biết là đang trấn an cô hay là trấn an anh.

"Vậy em nhớ mọi người thì làm sao bây giờ?" Viên Cổn Cổn cầm lấy tóc dài của anh, đan bím tóc.

"Anh sẽ đến gặp em." Na Tịch Thịnh Duệ để mặc cô đùa nghịch tóc mình, dịu dàng nói.

"Vậy em nhớ đám bảo bối thì làm sao bây giờ?" Viên Cổn Cổn ngẩng đầu, đôi mắt to ngập nước nhìn anh chằm chằm.

Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, nhẹ giọng nói: "Có rảnh sẽ đưa em trở về."

Viên Cổn Cổn thở dài một hơi, rầu rĩ nói "Vậy được rồi."

"Cổn Cổn, em nhớ kỹ, đi đến đó phải cẩn thận một chút, tính tình của Hắc Viêm Triệt không tốt, nếu không có chuyện gì liền tránh xa anh ta một chút, không nên chạm mặt là tốt nhất." Na Tịch Thịnh Duệ nhìn bộ dáng ngây thơ hồn nhiên của cô, thật sự là không cách nào không lo lắng.

"Hắc Viêm Triệt là ai?" Viên Cổn Cổn khó hiểu hỏi.

"Chính là chủ nhân chỗ em phải đi." Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ đầu của cô.

"Rất hung dữ sao?" Viên Cổn Cổn có chút sợ hãi nuốt nuốt nước miếng.

"Xem như là vậy." Na Tịch Thịnh Duệ gật gật đầu.

"Sẽ đánh người sao?" Viên Cổn Cổn sốt ruột hỏi.

"Không hẳn, nhưng nếu anh ta đánh em, em liền nói cho anh biết, biết không?" Cái trán xinh đẹp của Na Tịch Thịnh Duệ nhăn lại, vì sao lại ví dụ vấn đề này.

"Dạ." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn gật gật đầu.

"Ngoan, ngủ đi." Na Tịch Thịnh Duệ ôm cô, sờ sờ đầu của cô.

"Anh ngủ ở trong này với em sao?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng hỏi, trong giọng nói có xen lẫn chút chờ mong.

"Ừ, không được sao?" Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ, nhéo nhéo cái mũi của cô.

"Không phải anh không cho phép em ngủ trong này sao?" Viên Cổn Cổn khó hiểu nhìn anh.

"Ngày mai em phải đi, em không muốn ở cùng chúng nó nhiều chút sao?" Na Tịch Thịnh Duệ ôm cô, con ngươi sắc bén không vui nhìn về phía đám động vật sau lưng cô.

"Anh Duệ, anh thật tốt, em thích anh nhất." Viên Cổn Cổn ôm cổ của anh, vui vẻ meo meo nói.

"Ừ, anh cũng thích Cổn Cổn nhỏ bé, mau ngủ đi." Na Tịch Thịnh Duệ vỗ nhẹ lưng của cô, dỗ cô đi vào giấc ngủ.

Viên Cổn Cổn nghe lời nhắm mắt lại, dưới sự vỗ về của anh, tiếng hít thở đều đều liền nhanh chóng truyền đến.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn khuôn mặt đáng yêu của cô, trong ánh mắt đều là cưng chiều. . . . . . Cổn Cổn, dường như sự tồn tại của em đã là thói quen của anh, loại cảm giác này. . . . . . Là yêu sao?
#19

on 28.08.15 8:51

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 6: Vào nhà họ Hắc!:
Sáng sớm, Viên Cổn Cổn mơ mơ màng màng tỉnh dậy, bởi vì ngủ trễ nên tinh thần mơ màng không rõ phương hướng, đợi lúc cô phản ứng kịp thì đã ngồi ở trong xe. . . . . .

"Cổn Cổn, sau này phải ngoan ngoãn, có chuyện gì phải nói với mẹ ngay...." Bàng Đô Đô ở ngoài cửa kính xe, vô cùng không muốn nhìn con gái đáng yêu trong xe.

"Dạ." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn gật gật đầu, ló đầu ra cửa kính xe hôn một cái lên khuôn mặt trắng mịn của bà.

"Cổn Cổn, hu hu, bảo bối của mẹ." Bàng Đô Đô than thở khóc lóc muốn mở cửa xe chui vào, lại bị Viên Tịnh Lưu ở phía sau ôm lấy lui về phía sau vài bước.

"Cổn Cổn, nhớ kỹ những lời cha nói với con, phải ngoan ngoãn không được gây rắc rối, phải học được làm thế nào chăm sóc bản thân mình, làm sao để quan tâm người khác, biết không?" Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt nói, trong giọng nói mang theo chút lo lắng.

"Biết rõ, vậy cha cũng đừng quên. . . . . ."

"Gấu trúc nhỏ và hồ ly nhỏ, sẽ không quên ." Viên Tịnh Lưu giật giật khóe miệng, sờ sờ đầu của cô.

"Lông trắng a...." Viên Cổn Cổn dặn dò.

"Được." Viên Tịnh Lưu gật gật đầu.

"Cha nuôi, mọi người vào đi, con đưa Cổn Cổn đi sẽ trở lại." Giọng nói từ tính của Na Tịch Thịnh Duệ truyền đến.

"Ừ, đi thôi." Viên Tịnh Lưu ôm chặt Bàng Đô Đô đang không ngừng muốn chui xuyên qua cửa xe, nhẹ giọng đáp.

Na Tịch Thịnh Duệ mở cửa xe, ngồi xuống "Bác Trương, lái xe đi."

Vì thế, người lái xe nhẹ nhàng khởi động chiếc Rolls-Royce Phantom, bắt đầu chạy đi 'phóng thích hạt giống' tình cảm.

Viên Cổn Cổn quỳ gối trên ghế ngồi, gần như là dán cả khuôn mặt nhỏ nhắn lên cửa sổ sau xe, hai cái móng vuốt nhỏ trắng mịn nắm chặt lưng ghế dựa, như vậy, nói có bao nhiêu đáng yêu liền có bấy nhiêu đáng yêu, chỉ thiếu hai cái lỗ tai và một cái đuôi, nếu không thì chính là bộ dáng của con chó nhỏ bị vứt bỏ, bóng dáng Viên Tịnh Lưu và Bàng Đô Đô nhanh chóng biến mất khỏi trước mắt cô, chỉ thấy gãi gãi lỗ tai, không đúng, là đầu, uể oải vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào giữa hai bàn tay.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn động tác đáng yêu của cô. cười khẽ ôm lấy cô đặt lại lên trên chỗ ngồi, để cho cô ngồi xong: "Cổn Cổn, nhớ rõ những lời hôm qua anh Duệ nói với em chứ?"

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, ngoan ngoãn gật gật đầu "Nhớ rõ."

"Ngoan." Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ đầu cô, nhéo nhéo mặt cô.

Thời gian sau đó, Viên Cổn Cổn gối lên trên đùi anh ngủ thiếp đi. . . . . .

Không biết qua bao lâu, cảm giác có người đẩy mình cô mở màng mở to mắt, nhìn nhìn Na Tịch Thịnh Duệ trước mắt.

"Thức dậy, chúng ta đến nơi rồi." Na Tịch Thịnh Duệ vỗ nhẹ khuôn mặt hồng hào của cô, có loại xúc động muốn cắn một cái.

Viên Cổn Cổn ngáp một cái, ngồi dậy meo meo nói: "Nhanh như vậy. . . . . ."

Na Tịch Thịnh Duệ mở cửa xe tự mình ra ngoài trước, sau đó ôm cô gái đang mơ màng ra ngoài, đặt ở trên mặt đất "Đứng vững, không được té ngã."

Viên Cổn Cổn gật gật đầu, nhìn nhìn ngôi nhà trước mắt . . . . . . Thật lớn. . . . . . Thật lộng lẫy. . . . . . Giống như một tòa thành.

Na Tịch Thịnh Duệ kéo hành lý đưa cô tới cửa lớn, ở đó đã có một đám người đang chờ bọn họ.

Dẫn đầu chính là người phụ nữ khoảng 40 tuổi, có lẽ là quản gia. . . . . ."Xin hỏi là Viên tiểu thư sao?"

Viên Cổn Cổn ngẩn người, cười ngọt ngào nói: "Dì gọi con là Cổn Cổn thì được rồi."

Quản gia ngẩn người, lập tức máy móc nói: "Tôi họ Bạch, là quản gia ở đây, cô có thể gọi tôi là Bạch quản gia, xin theo tôi vào trong."

"Cổn Cổn, anh đi đây, em phải ngoan ngoãn, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh, biết không?" Na Tịch Thịnh Duệ kéo hành lý đưa cho cô, dịu dàng nói.

"Dạ, tạm biệt anh Duệ, em sẽ nhớ anh ." Viên Cổn Cổn xem mọi người như không tồn tại, hôn một cái kêu vang trên mặt anh.

"Ngoan." Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ đầu của cô, xoay người rời khỏi.

"Thực xin lỗi..., Dì Bạch,để dì đợii lâu." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào nhìn Bạch quản gia, xấu hổ gãi gãi đầu.

"Đi thôi." Bạch quản gia nhàn nhạt nói, đưa cô đi vào ngôi nhà khổng lồ họ Hắc, Viên Cổn Cổn chính là bắt đầu từ đây . . . . . Đã định trước là nơi mà cô bị ức hiếp thê thảm nhất trong đời. . . . . .
#20

on 28.08.15 8:52

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 7: Bạch quản gia kỳ lạ?:
Viên Cổn Cổn đi theo sau lưng Bạch quản gia vào căn nhà khổng lồ họ Hắc, bản thân mình cũng sinh ra trong gia đình tiếng tăm cho nên ngoài mấy câu cảm thán thật lớn thật lộng lẫy ra thì cũng không có kinh ngạc quá lớn, sau khi đến phòng khách lớn, Bạch quản gia trầm giọng nói với một đám nữ giúp việc ở phía sau lưng : "Các cô lui xuống đi."

"Dạ, Bạch quản gia." Sau khi trả lời đều đặn, đám người bắt đầu ‘sơ tán’.

"Cô đi theo tôi." Bạch quản gia nhìn nhìn Viên Cổn Cổn ngọt ngào đáng yêu trước mắt, nhỏ giọng nói.

Viên Cổn Cổn nghe lời tiếp tục đi theo, Bạch quản gia đưa cô vào một căn phòng ngủ màu hồng, căn phòng rất lớn, vật trang trí khắp nơi đều là viền tơ, bức màn, ga trải giường, màn lụa, bàn trang điểm, cho dù nhìn xa một chút, chỉ cần là đồ vật thì mặt trên đều trang trí bằng viền tơ, đây là một căn phòng vô cùng ngọt ngào. . . . . .

Bạch quản gia không thay đổi nét mặt đóng cửa lại, cẩn thận đánh giá cô bé mới tới trước mắt, dáng người. . . . . . tròn , dáng mông không tệ, sau này có thể sinh nở tốt, bộ ngực rất đầy đặn, đoán chừng đều là thịt béo, eo không đủ nhỏ nhưng cũng không quá lớn, vòng chân không nhỏ nhưng cũng chưa đạt tới mức chân voi, cánh tay không thon dài nhưng rất thẳng tắp, khoảng cách giữa củ sen ở cánh tay vẫn còn một khoảng, hai cái móng vuốt trắng nõn nà, rất đáng yêu, móng tay không có sơn cũng không để móng dài.

Nói tóm lại, bộ phận trên thân thể của cô đáng yêu nhất chính là tay của cô, tiếp theo là khuôn mặt của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa như trứng ngỗng, một đôi mi dài khiến người ta yêu thương, lông mi dài mà cong vểnh lên, đôi mắt to lanh lợi, cái mũi nhỏ vểnh cao, môi trái tim hoàn mỹ, hé mở ra thì rất xinh đẹp, kỳ quái chính là cùng kết hợp lại tất cả thì có một cảm giác rất vô tội, giống như người khác đang ức hiếp cô vậy, khiến người ta thương tiếc, vừa thấy liền biết một cô bé ngây thơ, ok, đánh giá xong.

Viên Cổn Cổn lẳng lặng trừng mắt to nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Bạch quản gia, nuốt nước miếng một cái, có phải . . . . . .có phải bà thích cô hay không. . . . . . Không đợi cô mở miệng hỏi, chỉ thấy Bạch quản gia vừa mới có nét mặt lạnh lùng không đổi đột nhiên biến đổi nét mặt lộ ra tươi cười gần gũi, lôi kéo tay cô, kéo cô đến bên giường: "Được rồi, con là kiểu hình mà ta thích, sau này ở trước mặt người khác thì con gọi ta là Bạch quản gia, lúc không có ai liền gọi ta là vú Bạch."

Viên Cổn Cổn chính là thuộc loại người người ta cho cô khuôn mặt tươi cười thì cô sẽ lập tức quên hết tất cả những chuyện trước đó, rất nhanh liền thân thiết thét lên: "Vú Bạch."

"Thật ngoan, thật ngọt ngào, thật đáng yêu, kêu lại một tiếng nửa." Bạch quản gia hưng phấn kêu to.

"Vú Bạch." Viên Cổn Cổn nghe lời lại gọi một tiếng.

"Đáng yêu chết người, rất muốn khi dễ con a, làm sao bây giờ?" Bạch quản gia vừa hỏi, vừa không chút khách khí lấy tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của cô, còn lên tiếng cảm thán: "Cảm giác thật tốt, mềm mịn , thật đáng yêu a."

Viên Cổn Cổn nhìn bà cười ngây ngô, cũng không ngăn cản động tác của bà.

Phu nhân a, tôi thích bé gái này, tôi rất rất thích a, giao cho đại thiếu gia tốt sao, Bạch quản gia vừa nhéo nhéo mặt cô, vừa cảm thán ở trong lòng, đến một lúc sau bà chơi đùa chán mới buông tay ra.

"Vú Bạch, vú là quản gia ở đây, vậy có phải sau này con theo vú làm việc hay không?" Viên Cổn Cổn vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn bị nhéo đến hồng, cười ngọt ngào hỏi.

"Đúng vậy a, sau này con đi theo vú, vú bảo đảm con sẽ một bước lên trời ." Bạch quản gia vỗ vỗ bộ ngực vốn không lớn của mình.

"Vậy mỗi ngày con cần làm cái gì a?" Viên Cổn Cổn hỏi đến vấn đề cần học.

"Cái này, sau này hãy nói, con sắp xếp hành lý trước đi, lát nửa hầu hạ thiếu gia dùng cơm." Bạch quản gia nhịn không được lại nhéo mặt cô, nét mặt khi hỏi cũng thật đáng yêu.

"Hầu hạ?" Viên Cổn Cổn khó hiểu nhìn bà.

"Lát nửa con liền biết, đi sắp xếp hành lý trước, con tự làm có được không?" Bạch quản gia kéo cô đến phía trước rương.

Viên Cổn Cổn gật gật đầu, ngồi xổm người xuống, mở rương hành lý của mình ra.

"Vậy con ngoan ngoãn sắp xếp, lát nửa vú gọi người đi lấy quần áo cho con." Bạch quản gia sờ sờ đầu của cô, nhẹ cười nói.

"Quần áo?" Viên Cổn Cổn khó hiểu ngẩng đầu nhìn bà.

"Ừ, ở trong họ Hắc, mỗi loại thân phận đều có mỗi loại quần áo đặc trưng, đều là quần áo thống nhất, lát nửa con thay quần áo xong vú sẽ gọi người đưa con tới phòng thiếu gia, con gọi cậu ấy thức dậy." Bạch quản gia lộ ra tươi cười kỳ quái. . . . . .

"Được." Viên Cổn Cổn bắt đầu ngoãn ngoãn sắp xếp hành lý của mình.

"Cổn Cổn, nhớ rõ..., ngàn vạn lần không thể chạm vào người của thiếu gia, cậu ấy có bệnh lạ không thích người khác chạm vào, nếu con chạm tới cậu ấy thì con sẽ bị đánh ra ngoài như đánh Golf, mà con chính là ‘bóng’ bay." Bạch quản gia nghiêm túc dặn dò.

Viên Cổn Cổn nghĩ nghĩ tới cảnh kia, khẩn trương gật gật đầu.

"Còn nửa, trước mặt người ngoài con phải gọi vú là Bạch quản gia, vú Bạch chỉ có thể gọi trong đáy lòng, biết không?" Bạch quản gia nhìn bộ dáng cô ngồi chồm hỗm sắp xếp đồ trên mặt đất, không nhịn được vỗ vỗ đầu của cô, ngây thơ, thật sự rất ngây thơ.

"Biết." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào với bà.

"Tốt lắm, con làm nhanh lên a..., vú Bạch đi ra ngoài trước."

"Được, tạm biệt vú Bạch." Viên Cổn Cổn ngọt ngào nói.

"Tạm biệt, ngoan a...." Bạch quản gia xoa xoa tóc của cô, xoay người đi ra ngoài.

Viên Cổn Cổn ngồi chồm hỗm trên mặt đất, ngẩn người nhìn rương hành lý đã mở ra, không khỏi nhớ tới lời bà vừa nói, ( nếu con đụng tới cậu ấy thì con sẽ bị đánh ra ngoài như đánh Golf, mà con chính là ‘bóng’ bay) run một cái, anh Duệ nói không sai, cái người họ Hắc gì gì đó, nhất định cô phải cách khỏi anh thật xa
#21

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết