Tìm thấy 2 mục

Chồng cô khi ấy chỉ là công nhân trong công ty nơi bố cô làm Phó giám đốc. Vì mến bản tính cần cù thật thà, ông đã tác hợp cho đôi bạn trẻ, tạo điều kiện cho chú đi học lái xe, rồi làm tài xế cho ông.

 
Topics tagged under chồng on Diễn đàn Tuổi trẻ Việt Nam | 2TVN Forum Vang-bac-la-vat-ngoai-than

Bố cô còn tạo điều kiện cho #ông thông gia nhận các công trình, nên bố mẹ chồng cô cũng có của ăn của để. Đất ông cha để lại bố chồng cô chia cho các con mỗi người một mảnh, của vợ chồng cô thì được rộng hơn chút vì còn làm nơi thờ cúng tổ tiên.
Được sự giúp đỡ của bố #mẹ và các anh chị đằng ngoại, vợ chồng cô dựng căn nhà khang trang trên đó, trong khi mấy bà chị chồng hầu như đã đem bán đi lấy tiền tiêu pha hết.

Đến khi bố cô về hưu thì ông bà theo con trưởng về Hà Nội. Cô ở lại, tiếp tục công việc của mình. Không lâu sau thì bố chồng cô bị cảm, chết. Lại chưa đầy một năm tiếp theo chồng cô cũng đột tử, qua đời.

Cô mất đi người chồng hiền lành nhất mực, các con cô mất người cha tận tụy luôn là tấm gương sáng, soi lối dẫn đường. Mẹ con cô đã như mất đến nửa con người, vậy mà ba bà chị #chồng lại càng khiến họ thêm cực nhọc, khi quay ra tranh giành đất cát. Họ muốn “băm” nốt đám đất của nhà cô ra để chia bôi tiếp, trong khi bà cụ mẹ chồng thì đã lẫn cẫn.
Các chị chồng liên tục đến viện cớ thăm mẹ, để hòng soi mói, dò xét xem cô sơ hở cái gì, họ làm um thiên địa lên. Có khi cô vừa tắm, hoặc vừa cho bà cụ ăn xong, con gái sang đã thấy cụ thều thào: “Nó đã cho tôi ăn cái gì đâu, thật là cực kỳ”, khiến cô vô cùng khổ tâm.
Anh chị cô bèn khuyên: “Có mảnh đất giành dụm được, thôi rẻ, đắt cũng cứ bán đi. Cô xin về hưu non, về Hà Nội thiếu gì việc làm. Đoạn bố mẹ anh chị cho thêm tiền mua lấy cái chung cư, sớm muộn thể nào bọn trẻ chả về đây học đại học”.
Ai biết cũng động viên cô đi, suy nghĩ hết nhẽ, cô trả lời: “Đời con thôi cũng coi như là xong, nhưng còn #con con, không thể vì mẹ nó hèn hạ mà lại khiến chúng phải rời bỏ quê hương, mất đi gốc rễ. Dù sao nó cũng là trưởng, sau này lớn, về quê có biết ai vào ai.Có ai còn nhớ đến mà chấp nhận nó không?”.

Nghe thế mọi người cũng cho là phải, hóng được những lời gan ruột của cô mấy bà chị chồng như biết ngượng, không hầm hè tranh giành gì nữa.

Cô vẫn tần tảo chịu khó nuôi con, một mình chăm mẹ chồng đang ngày một lẩm cẩm. Mấy bà chị chồng lúc có việc cứ dài miệng ra kêu: “A, chúng tôi là gái, phải đi lo việc nhà chồng. Mợ là dâu con, được hưởng lộc, phúc của nhà chồng thì phải nỏ nom mọi việc là đúng rồi”. Cô chẳng nề hà gì, vẫn cố nhịn trong khi các chị không làm nhưng cứ thích bài bác, kiếm cớ này khác, chê các kiểu.
Nghe đồn mẹ chồng cô cất rất nhiều vàng, có ai mà cho tiền bà thường cất kỹ. Sợ mang tiếng, cô cũng không bao giờ hỏi han, động đến, chỉ mấy bà chị chồng thi thoảng lại qua “nắn bóp” xem bà hở ra đồng nào thì để “cầm hộ”.

Ngày #bà mất các bà chị chồng xô đến, hăm hở mở chiếc hòm sắt bà vẫn giữ khư khư. Nghe đâu nhìn thấy những cây vàng  đứng xếp hàng, có kẻ sáng lóa mắt, có người lại tối mắt vào. Họ lập tức im lặng, cẩn thận gói lại rồi vênh mặt bảo cô: “Mợ cứ lo việc cắt đặt thợ thuyền đám xá đi, để chúng tôi liệu tắm rửa cho cụ, cỗ bàn cũng để chúng tôi làm hết cho”.

Mấy bà trẻ, cô của chồng cô, biết tin liền sang chỉ thẳng mấy bà chị chồng, nhiếc: “Các cô lo việc nhà chồng ấy. Anh chúng tôi mất rồi, có theo thì tôi theo cháu nối dõi của ông ấy, chứ tôi không theo các cô đâu mà hới mưng. Chắc không phải tự dưng đâu nhỉ?” Mấy bà chị chồng tẽn tò: “Thì vâng, để nhà mợ ấy lo tất lại tốt quá”. Bà cô chồng sấn sổ: “Tao vừa nghe thằng Tốt nói là nhìn thấy rất nhiều vàng từ thời bố mày để lại đâu”, thì mấy bà chị đã tót đi đằng nào.

Cô không buồn đả động gì đến chỗ vàng “bạc” ấy, chết có mang đi được đâu. Cô lo liệu đám tang chu đáo tươm tất cho vẹn nghĩa, trọn tình. Cô tin, người thân đang ở nơi xa xôi cách trở kia, đều đang hướng nhìn mình.Cô tự thấy không hổ thẹn, thế là đủ!

Nguồn: TSL

Hãy vứt danh hiệu "gái ngoan" đi để mà "hư hỏng". Bởi khi người đàn ông chấp nhận bạn đã “hư” thì sẽ không bao giờ đòi hỏi bạn phải “ngoan” nữa.

Topics tagged under chồng on Diễn đàn Tuổi trẻ Việt Nam | 2TVN Forum Gai-hu-2_1440730212
Đó là phương châm sống của tôi, tôi biết có thể nhiều người sẽ cho rằng tôi đang có suy nghĩ quá thoáng, nhưng là con người, ai chẳng muốn mưu cầu hạnh phúc. Bạn chỉ #hạnh-phúc khi bạn sống thoải mái, dễ chịu và đúng như những gì bạn muốn.

Tôi 28 tuổi, và hiện vẫn #độc-thân. Tôi độc thân bởi vì tôi chưa chọn được người hợp với mình để kết hôn. Tôi không cuống quít, không vội vã cưới một ai đó chỉ vì số tuổi của mình đang đi về đầu 3, cũng không vì bố mẹ giục giã mà “lấy cho có chồng”. 
Vì sao mà tôi đi đến quyết tâm này không phải là không có nguyên nhân. Tôi xin kể ra đây trường hợp của 2 người bạn của tôi, 2 minh chứng cho thấy #phụ-nữ đôi khi phải “hư” thì mới sống thoải mái, dễ chịu. Bởi khi người đàn ông chấp nhận bạn “hư” thì sẽ không bao giờ đòi hỏi bạn phải “ngoan” nữa.

Tôi có 2 cô bạn, một người đúng tiêu chuẩn “vợ ngoan, mẹ hiền”, một người được coi như là “gái hư” đã qua một đời chồng. Tôi sẽ nói về cô bạn “hư” của tôi trước, vì tôi có cảm tình với cách sống của cô ấy hơn. 

Cô bạn này lấy chồng đầu tiên vào năm 24 tuổi, chồng là một giảng viên đại học. Cuộc sống của hai vợ chồng vừa vượt qua kỳ tân hôn thì bắt đầu có mâu thuẫn. Nguyên nhân là ông chồng quá bảo thủ, gia trưởng, luôn ép buộc #vợ phải ở nhà nội trợ và nếu có làm việc thì cũng phải có giờ giấc, 8 tiếng hành chính. 

Trong khi bạn tôi là nhà thiết kế thời trang, cô ấy không thể chịu đựng được cảnh suốt ngày bị giam cầm trong nhà để làm những việc không tên. Cô ấy cần có cảm hứng bằng cách đi chơi, đi dạo ở các trung tâm thương mại hoặc ngồi lỳ ở một con phố đông đúc nào đó ngắm mọi người qua lại. Hai vợ chồng thường xuyên cãi cọ, và cuối cùng quyết định đường ai nấy đi sau một năm hôn nhân. 

Khi được hỏi về lý do chia tay, anh chồng còn “chém đinh chặt sắt” nói: “Tôi không thể chịu được một người vợ hư hỏng, cãi chỗng nhem nhẻm, suốt ngày chỉ hí hoáy với mẫu vẽ, vải, phụ kiện rồi lo đi dạo phố với đi chơi. Phụ nữ là phải biết hy sinh vì chồng #con, trong khi người chồng bận rộn lo sự nghiệp bên ngoài thì người vợ phải cáng đáng việc bếp núc, vun vén nội ngoại là lẽ đương nhiên…”.

Chính tư tưởng đó của chồng nên cô ấy đã từ bỏ. Cô bạn tâm sự với tôi rằng, cô ấy không bao giờ có ý nghĩa từ từ thay đổi chồng, thay vì chờ đợi anh ta mang hạnh phúc cho mình, chi bằng tự đi tìm. 

Sau khi ly hôn, ai cũng nói bạn tôi ngốc, bỏ người chồng đó thì khó mà tìm được người tốt hơn anh ta. Thế nhưng, bạn tôi phớt lờ tất cả, cô ấy vẫn đi chơi, đi bar và làm công việc thiết kế mà cô ấy yêu thích. Cô ấy vẫn tự cho mình được quyền lười biếng, dọn dẹp phòng ốc nhà cửa lúc nào cô ấy thích, vẫn vụng về nấu ăn nên đi ăn ngoài hàng. Cô ấy nói “Việc gì phải sống vì ánh mắt người khác, họ đâu cho mình cái gì mà đòi mình phải thế này thế nọ”. 

Một năm sau, bạn tôi tái hôn với phó giám đốc một công ty nhập khẩu thời trang hàng hiệu. Cưới nhau về, cô ấy sống trong ngôi biệt thự 3 tầng, cuộc sống vật chất thoải mái. Cô ấy tự bỏ tiền riêng của mình, mở một cửa hàng kinh doanh quần áo do chính mình thiết kế, chứ không hề đụng tới tiền của #chồng

Trước khi kết hôn với anh chồng thứ 2 này, cô ấy đã “mặc cả” rằng: “Em chỉ sống với anh bằng tình yêu và sự tôn trọng, nếu một ngày nào đó anh không yêu và chiều em nữa, chúng ta sẽ ly hôn. Em không cần anh nuôi em, nhưng nếu anh có tiền thì thuê người giúp việc, chứ đừng bao giờ bắt vợ phải vào bếp, phải cọ #toilet, phải giặt quần áo…”. Kết quả, anh chàng đồng ý và hai người sống với nhau đến nay đã 2 năm nhưng vẫn như hồi mới cưới. 

Có thể nhiều người cho rằng bạn tôi may mắn, nhưng họ không biết rằng, nếu anh chồng này không đồng ý, cô ấy vẫn sẽ tiếp tục tìm người chịu đựng được điều kiện của cô ấy để cưới.

Còn cô bạn thứ hai, cô bạn khiến mỗi khi nghĩ tới tôi lại phát bực vì sự cam chịu, thì có hoàn cảnh hoàn toàn khác. Cô ấy là một cô gái nổi tiếng ngoan ngoãn, học giỏi, chịu khó ngay từ khi còn là thiếu nữ. Rất nhiều người khen ngợi và đặt kỳ vọng vào cô ấy, vì vậy mà cô ấy luôn chịu áp lực phải trở thành “tấm gương sáng”. 

26 tuổi, sau khi tốt nghiệp Thạc sĩ và có việc làm đàng hoàng, lương cao ở một viện khoa học, cô ấy lên xe hoa với một vị trưởng phòng của một doanh nghiệp. Cuộc sống hôn nhân của cô ấy là một chuỗi ngày chịu đựng và nén nước mắt. Chồng cô ấy vô cùng gia trưởng, còn có thói quen say rượu lại hành hạ vợ, khi thì cái bạt tai, lúc lại đá vào chân... Hai người có với nhau một đứa con gái, nhưng từ khi con sinh ra, ông chồng chưa từng thay cái tã, lau cái mặt cho con.

Ngoài việc vũ phu, thích nhậu nhẹt, anh ta còn lười biếng đến mức chưa từng mó tay vào việc nhà, chưa từng gập cái áo cái quần. Hơn thế nữa 2 năm vợ chồng mà anh ta cũng chưa từng mua cho bạn tôi món quà nào. Ấy vậy nhưng lại bắt vợ ăn mặc “kín cổng cao tường” và đừng bao giờ chạm vào chiếc váy. Cô bạn sống lầm lũi trong nhà và kêu than kiểu an phận “Tại số mình nó khổ” chứ không hề nghĩ tới chuyện thay đổi số phận.

Khi bạn bè khuyên bảo ly hôn, giải thoát cho bản thân và con gái thì cô ấy lại khóc lóc “Không được đâu, bố mẹ mình mà biết thì sẽ buồn lắm, mà mình ly hôn thì sau này con cái biết nương dựa vào ai”. Chính suy nghĩ ấu trĩ đó đã khiến cuộc đời cô ấy bế tắc. Là bố mẹ, ai cũng mong muốn con mình hạnh phúc chứ ai muốn con gái vì được tiếng “phụ nữ ngoan hiền” mà phải khổ cả đời?

Nhìn thấy hai tấm gương to như vậy nên tôi quyết không lấy chồng thì thôi, đã lấy thì phải lấy người mình yêu, #yêu mình, chiều mình và cho mình không gian riêng. Có thể nhiều chị em cho rằng, việc này khó lắm, tìm được một anh chàng hội tụ đủ các điều kiện đó thì khó lên mây. Nhưng chẳng lẽ khó thì cứ lấy bừa ai đó và rồi chẹp miệng “ván đã đóng thuyền” sống lầm lũi cho qua đời người? Còn các chị em thì thấy sao?