#31

on 23.07.15 8:27

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 30: Kết Thúc Chuyến Đi Đầy Thú Vị:

Lần đầu tiên ngủ cùng nhau, như đã nói không được tự nhiên. Minh Huy cũng vốn không quen ngủ xa nhà như thế này nên có chút khó khăn. Tự dưng anh cảm thấy nhớ nhà nên ngủ không được. Anh thức. Trời đêm tĩnh mịch, dưới ánh sáng nhạt nhòa, anh lén nhìn Bảo Khang. Cậu ta đã chìm say trong giấc ngủ từ lâu rồi. Anh khẽ cười khi nhìn thấy bộ dạng của Khang: Ngay cả khi em ấy ngủ mà cũng dễ thương như thế đấy, chẳng trách gì mình luôn có cái gì đó đặc biệt với em ấy. Đôi mắt quan sát kĩ càng, Minh Huy vô tình ngắm ngay phần "nhạy cảm" của Bảo Khang. Thân nhiệt tăng nhanh chóng, anh vội vàng quay mặt đi chỗ khác nhưng dù kìm chế mức nào, nhục dục cũng không thể không nổi lên. Anh tự trách mình đã suy nghĩ lung tung.

Trời đã sáng. Bảo Khang thức dậy thấy Minh Huy vẫn còn mơ màng, liền phát thúc giục anh ta dậy. Minh Huy chịu tác động của Bảo Khang nửa tỉnh nửa mơ.

-Sáng rồi sao?

-Không lẽ tối? Thầy làm mất hình tượng quá. Đêm qua ngủ ngáy, rồi còn gác chân lung tung nữa chứ. Nếu không nể tình thầy trò, em đã tống cho thầy một cước.

Minh Huy hơi mắc cỡ trước tật xấu này:

-Là người đâu ai hoàn hảo. Được cái này mất cái kia.

-Mới sáng sớm mà đã giảng đạo. Thầy đi rửa mặt rồi ăn sáng. Hôm nay bửa cuối nên thầy muốn đi đâu chơi không?

Minh Huy suy nghĩ hồi lâu:

-A..hay em dẫn thầy đi làm những công việc mà dưới quê thường làm đi.

-Thầy không sợ nó khó khăn à?

-Không.

-Vậy thì được.

Bữa sáng đã xong xuôi, Minh Huy thúc giục Bảo Khang thợc hiện lời hứa lúc sáng. Bảo Khang dẫn Minh Huy ra ruộng.

-Khung cảnh ở đây thật đẹp!- Minh Huy ngưỡng mộ.

-Xem ra thầy cũng có mắt thẩm mỹ.- Bảo Khang châm chọc

Minh Huy bỏ ngoài tai lời Khang vừa nói, đơn giản vì không muốn mới sáng mà đã đấu khẩu:

-Những người nông dân kia trông vất vả quá! Mới sáng, trời lạnh thế này mà đã lặn lội bùn sình rồi.

Bảo Khang nhìn những người nông dân, lòng khâm phục:

-Họ rất tốt bụng. À...mà thầy có muốn thử làm nông dân một lần không?

Minh Huy mở to mắt, hai tay chéo lại:

-Sao? Thôi...thôi. Cho thầy xin.

Bảo Khang liếc mắt đưa...tình:

-Vậy sao lúc sáng còn kêu em dẫn thầy đi làm những điều mà người miền quê thường làm? Đúng là chỉ được mỗi cái miệng!

Minh Huy tức:

-Em vô lễ quá rồi đấy! Còn chuyện gì đơn giản hơn không? Thầy...nhất định sẽ làm được mà.- khẩu khí ngày một nhỏ lại.

Bảo Khang suy nghĩ hồi lâu, chạy lại bước nông dân đằng xa mượn cái gì đó, rồi quay lại:

-Đây! Cầm đi!

-Cần...câu sao? Em tính cùng thầy câu cá?

Bảo Khang gật đầu:

-Đoán đúng rồi.

Nói xong, Bảo Khang dẫn Minh Huy đến một cái mương nhỏ:

-Chúng ta sẽ câu cá ở đây!

-Ở đây làm gì có cá mà câu?- Minh Huy ngạc nhiên.

-Thầy cứ tin em.

Minh Huy tạm tin Bảo Khang, nhưng hoài nghi vẫn còn đó.

-Ở miền quê người ta thường câu cá thư giãn như thế này à? Cũng rãnh thật.

-Không biết thật sao thầy? Em tưởng vốn sống của thầy phong phú lắm...ai ngờ...Người ta câu cá để ăn đó thưa thầy!

Minh Huy cảm thấy xấu hổ:

-Vậy à! Lần đầu ở dưới quê nên không biết. 

-Chắc phải đặc biệt danh cho thầy là thầy ngốc mới được. Thầy ngốc!- Bảo Khang ôm bụng cười sặc, thiếu điều muốn lăn đùng ra cười luôn.

-Em muốn chết hả? - bản tính ôn nhu đã không còn, tức nước thì vỡ bờ thôi.

"Cá cắn câu rồi kìa"

"Cá rô phi to quá"

"Thầy được ba con rồi đó"

"Em được bốn con mà chẳng thèm nói nữa là..."

"Hơn nhau mỗi một con thôi"

Họ đã cùng nhau câu cá như thế đó. Thật trẻ con hết mức. Sau khi câu cá rồi đem về nhà, Bảo Khang tiếp tục dẫn Minh Huy đi tham quan làng quê. Người ta nói đúng: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn" 

Buổi chiều, bữa cơm cuối cùng của chuyến đi.

-Ngoại ơi! Đúng là cá mình bắt được nên ăn cũng cảm thấy ngon hơn!

Ngoại Bảo Khang cười:

-Tổ cha mày! Khéo ăn khéo nói dễ sợ.

-Thầy thôi cái trò nịnh bợ này được không?- Bảo Khang khó chịu.

-Nịnh hót gì chứ? Thầy nghĩ sao nói vậy thôi à.

Bảo Khang hết muốn nói với anh ta. Không hiểu vì sao từ khi về đây Bảo Khang suốt ngày luôn tìm cớ đấu khẩu với Minh Huy, chắc tại ghen tị do anh ta được bà quan tâm hơn cả mình.

Buổi tối hôm nay hai người đi ngủ sớm để mai còn đi về nữa. Chắc tại cả ngày đi nhiều nơi, làm nhiều thứ nên cả hai mệt hay sao mà mới vừa ngả lưng đã...ngủ say rồi.
#32

on 23.07.15 8:28

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 32: Minh Huy Bị Khống Chế:

Trường học vốn là nơi đông người. Bảo Khang bước tới trường trong tâm trạng hết mức hạnh phúc, vui sướng. Cậu ta đêm hôm qua sau những phút gọi là trăn trở, đã nghĩ ra một ý tưởng không hề tồi đối với bản thân: Sao mình không lấy độc trị độc nhỉ? Minh Huy ơi, anh nhất định sẽ vì em mà tức đến phát điên thôi. Hãy đợi đấy!

Nụ cười trên môi Bảo Khang đầy giả tâm, chắc định làm chuyện hại người hả gì đây mà.

Minh Huy cầm đống tài liệu bằng tay phải, tay trái cầm cặp đi về phòng giáo viên, trông cực mệt nhọc. Thấy Bảo Khang đang la cà đi phía trước cách mình không xa, anh ta liền muốn đứng trước mặt mà chỉnh Bảo Khang lại. Theo anh nghĩ, Bảo Khang đang có những dấu hiệu "nguy hiểm", trong tương lai sẽ không còn coi trọng mình ra gì, cần phải chỉnh ngay, trước khi quá muộn.

-Này, Bảo Khang! Em đứng lại ngay!

Bảo Khang dừng lại:

-Có chuyện gì không thầy?

Minh Huy lên giọng:

-Thấy thầy mà không chào sao? Em quả thật cần được dạy bảo lại.

Bảo Khang chỉ tay vào mặt mình:

-Em? Thầy...khéo bắt lỗi quá!

-Đi lên phòng giáo viên ngay, viết kiểm điểm cho thầy!

Bảo Khang chẳng hiểu sao mình lại bị vậy. Đầu óc của cậu hoạt động hết công sức, cậu nghĩ rằng thời cơ đã đến cho kế hoạch thực hiện.

-Dạ, em sẽ đi!- giọng nói hơi muốn khinh người.

Minh Huy đắc ý, xem ra đã chỉnh được Bảo Khang rồi.

-Tốt! Đi theo thầy!

-Nhưng...

-Nhưng gì?

-Em không chắc rằng mấy tấm hình sẽ không được phát tán đi khắp trường.

Minh Huy đã bị Bảo Khang đưa điểm yếu ra khống chế mình, bất động:

-Em...em dám sao?

-Cùng lắm chỉ bị khiển trách chứ đâu có gì.

Minh Huy trợn mắt:

-Em không có quyền đó.

-Em tự cho mình cái quyền đó.

Minh Huy lo lắng, sợ mất hình tượng trong đám nữ sinh của trường. Trước tình trạng tiến thoái lưỡng nan này, anh quyết định nhường Bảo Khang thì tốt hơn.

-Thôi được rồi, thầy chịu thua em đấy! Em không lên phòng giáo viên đâu. 

Bảo Khang tự mãn:

-Cảm ơn thầy! Xem ra thầy còn biết giữ gìn hình tượng. Chào thầy em về ạ!

-Khoan đã! Trước khi đi, thầy muốn nói cho em biết rằng em càng ngày càng giống một kẻ tiểu nhân rồi đấy. Thầy không biết em bị ảnh hưởng bởi ai nhưng hay mau bỏ tính đó đi. 

Bảo Khang nghe những lời này, như nước đổ lá môn, liền không nhớ:

-Hẹn gặp thầy tối nay! Nếu đến trễ em không chắc mọi chuyện bình thường đâu, thưa thầy.

Minh Huy tức muốn nôn ra máu nhưng đành tiết chế cảm xúc, cương quá thì dễ gãy.

Đúng giờ học, Minh Huy đã có mặt tại nhà Bảo Khang. Anh ta muốn thưa chuyện với người lớn vồ sự thay đổi của Bảo Khang, nhưng nghĩ tình nghĩa nên không nói mà hy vọng sẽ chỉnh được em ấy.

-Thầy cũng đúng lúc đấy! So good!

Minh Huy hơi khó chịu:

-Thầy không ngang hàng với em đâu nhé!

Bảo Khang thấy vậy nên chuyển sang chuyện khác:

-Thầy ơi em khát nước. Thầy xuống nhà rót cho em được không?- Bảo Khang cười thầm trong dạ.

Minh Huy cáo gắt:

-Em có tay chân thì tự đi rót mà uống đi!

-Mấy tấm ảnh...

-Thôi, thôi để thầy đi rước.

Minh Huy "bằng mặt nhưng không bằng lòng" đi rót nước cho Bảo Khang. Xem ra việc dùng mấy tấm ảnh để bắt Minh Huy cung phụng cho cậu ta thật hiệu quả. Bảo Khang có chút đắc ý, thỏa mãn.

"Thầy ơi, em muốn ăn cái bánh"

"Thầy ơi, lấy cho em cuốn tập trên kia"

"Thầy ơi, tính giùm em cái này..."

"Thầy ơi, em đau vai quá, thầy có thể xoa bóp..."

"Viết chì tà rồi, sao giờ? Thầy..."

Hàng loạt yêu cầu bắt Minh Huy phải làm. Bảo Khang càng sai vặt càng hăng, được nước làm tới, sai Minh Huy từ việc nhỏ nhất. Minh Huy có chút tức giận, bất mãn, nếu không có mấy tấm ảnh đó chắc anh ta đã dạy cho Bảo Khang bài học để đời. Bảo Khang thật là làm cho người ta muốn chửi thề.

-Thầy ơi...

Bảo Khang chưa kịp nói gì hết Minh Huy đã nóng giận đập bàn một cái rõ to và mạnh:

-Em đủ rồi đấy! 

Tiếng đập bàn cùng tiếng la lớn của Minh Huy làm kinh động ba mẹ Bảo Khang dưới này.

Bảo Khang thấy tình thế như vậy, liền sợ:

-Th...ầy...

-Không thầy trò gì hết á. Em còn biết thầy là thầy của em nữa à? Thầy là ôsin để em sai vặt à? Bây giờ thầy không chịu nổi nữa rồi, mấy tấm ảnh đó em thích làm gì thì tùy em.

Bảo Khang muốn khóc trước những lời tức giận của Minh Huy:

-Thầy...em chỉ muốn nói là...hết giờ rồi mà.

Đoạn, có tiếng mở cửa...
#33

on 23.07.15 8:29

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 33: Gia Có Gia Quy:

Có tiếng gõ cửa...

-Có chuyện gì vậy?

Ba Bảo Khang bên ngoài mở cửa vào, khuôn mặt đầy sát khí, quả thật muốn giết người mà. Giọng nói đầy giận dữ, mặc dù chưa biết chuyện gì.

Minh Huy và Bảo Khang hơi bất ngờ trước tình huống này, không biết phải nói sao và nói như thế nào. 

-Hai đứa theo ta đi xuống đây!

Giọng nói vẫn không ngừng dọa chết người. Hai người nhanh chóng tuân theo mệnh lệnh.

Theo yêu cầu, Minh Huy đã trình bày hết những nỗi uất ức của mình, kể cả việc cho rằng Bảo Khang ngày càng không biết trên dưới. Bảo Khang lúc này thấp thỏm lo sợ, thoáng vẽ ra tương lai đầy mịt mù cho mình. 

Ba Bảo Khang nhập tâm nghe từng lời từng lời của Minh Huy. Đợi anh ta nói xong, ông lập tức xử chuyện này.

-Bảo Khang! Mau quỳ xuống cho ba!

Bảo Khang nhanh chóng quỳ xuống, gương mặt tái mét.

-Con có muốn nói gì để biện hộ chưa mình không? Nói!

Tiếng cuối cùng lớn làm Bảo Khang giật mình, không thể kìm nước mắt, giọng ngắt quãng:

-Dạ...đúng là như...vậy...ba...à!

Ông tức tưởi không ngờ đứa con ngoan hiền biết phải trái lúc trước bây giờ là một đứa ăn nghĩ không kĩ như vậy. Trong lúc tức giận ông tiện tay cầm chiếc roi đã lâu không sử dụng quất vào người Bảo Khang một cái thật mạnh lên tiếng rõ đau, có thể để lại sẹo.

-Á...! Đau quá...mẹ ơi. Ba ơi con biết lỗi rồi.

Bảo Khang khóc như mưa, trông cực kì đau khổ, tiếng nấc ngày một lớn. Tay cậu ôm một bên cánh tay, chỗ bị quất trúng. Mẹ Bảo Khang thấy cảnh tượng này liền đau lòng, mẹ nào mà không thương con:

-Ông ơi, tha cho con một lần đi, nó biết lối của nó rồi mà.

Yêu cầu của bà tuyệt đối bị cự tuyệt:

-Không được! Phải dạy nó một lần cho đúng nghĩa để nó lấy đây mà không dám tái phạm.

Nói xong, ông quay sang Bảo Khang. Ông cũng rất đau lòng nhưng ở cương vị một người cha ông không cho phép mình mềm lòng bởi một phút mềm lòng có thể hại tiền đồ con mình.

-Roi thứ nhất vì tội không xem thầy ngang hàng với mình. Còn roi thứ hai vì cái tội dám dùng thủ đoạn để uy hiếp thầy của mình.

Nói xong, ông liền quất một roi. Lực của roi này còn mạnh hơn roi trước. Bảo Khang dùng tay đỡ nên roi đã trúng vào tay. Đau nhứt thấu xương, cậu khóc không thành lời, ôm tay mà chịu đựng. Minh Huy ngoài này, thấy cảnh tượng này cũng cảm thấy có lỗi:

-Như vậy là được rồi, bác không cần phải đánh thêm. Bảo Khang đã biết lỗi rồi. Hãy để cháu từ từ dạy lại em ấy.

-Không được! Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Cháu không cần phải xin giúp nó. Roi thứ ba cho tội phụ lại lòng tốt của thầy!

Roi thứ ba còn mạnh hơn roi thứ hai, trúng vào lưng sống. Trên người Bảo Khang đầy vết thương rướm máu. Cậu đau đớn đến tê dại, không ngừng khóc.

Ba Bảo Khang nói lần cuối:

-Qua chuyện này, con hãy tự kiểm điểm bản thân mình đi. Nếu không sửa đổi, lần sau lập tức dọn đồ ra khỏi nhà.

Đợi ba Bảo Khang rời khỏi, mẹ cậu và Minh Huy lại gần đỡ Bảo Khang dậy. Bảo Khang gần như kiệt sức đi không nổi. Minh Huy tự dưng cảm giác như đang có vết dao khứa vào trái tim mình, giọng ân cần:

-Em có đau lắm không?

Bảo Khang hất cánh tay Minh Huy ra, không trả lời câu hỏi của anh ấy, bộ mặt không thèm quan tâm mà òa vào lòng mẹ cậu khóc thật lớn:

-Mẹ...ơi...con đau quá.

Mẹ Bảo Khang xoa đầu Bảo Khang:

-Đừng khóc nữa, mẹ cũng đau lòng lắm. Cha con cũng thiệc máu lạnh, dù gì cũng là con mình. Lên lầu mẹ thoa thuốc giảm đam nhe con.

Bà dìu Bảo Khang lên lầu, Minh Huy muốn giúp đỡ nhưng phần vì thấy mình bị cô lập, phần vì không biết đối mặt ra sao nên nhanh chóng rời khỏi nhà. 

Về nhà nhưng trong lòng còn bất an, lo lắng lắm: Không biết em ấy đã ngủ chưa? Có còn đau không? Có bị sẹo không? Có còn giận mình không? Nghĩ tới đó thôi, Minh Huy lại tự trách mình đã quá nỏng nảy nên mới để xảy ra chuyện này.
#34

on 23.07.15 8:29

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 34: Giận:

Bảo Khang suốt đêm đó đau đớn không ngủ được. Từng vết sẹo dày xé tâm can cậu. Cậu khóc thầm, khóc không cho ai biết, nghe thấy. Cậu cảm thấy cả thế giới như đã bỏ rơi mình, cảm thấy cả thế giới như đang sập xuống. Cậu giận Minh Huy nhiều lắm, nhưng cũng không một lời oán trách vì nguyên nhân cốt lõi không nằm ở anh ta.

Hôm nay Bảo Khang đến trường trong tình trạng vô cùng mệt nhọc. Cơn đau tuy có dịu đi, nhưng nó vẫn còn âm ỉ. Đi tới đâu, ai cũng chú ý cậu. Tựa như miếng băng trên người cậu như là một thứ gì đó rất lạ vậy. Hổ thẹn vô cùng, Bảo Khang nhanh bước vào lớp.

Vào đến lớp nào ngờ đâu yên phận, Bảo Khang không ngờ rằng bạn bè lại chơi tốt đến độ chọc cậu ra mặt luôn. Cậu có chút suy nghĩ bi quan, nghĩ rằng người tốt trên đời này chỉ có mẹ của cậu.

Cậu không thèm nói chuyện với ai, chỉ lặng thinh ngồi đó như khúc gỗ khô.

"Bảo Khang! Lên phòng giáo viên có việc kìa!"

Lớp trưởng thông báo với Bảo Khang. Cậu ta nghe vậy, có chút phiền hà. Đang giữa lúc này mà thầy cô nào muốn gặp mình vậy?

Bảo Khang lê từng bước lượm thượm, cuối cùng cũng xách mông đến trước phòng giáo viên. Không ngờ, người muốn gặp Bảo Khang lại là Minh Huy. Đang lúc này, Bảo Khang có ý bỏ chạy nhưng đã bị Minh Huy níu áo lại.

-Này! Sao lại tính bỏ chạy như vậy?

Bảo Khang đẩy nhẹ tay Minh Huy ra:

-Thầy tìm em có việc gì không?

-À...Chuyện tối qua...

-Chuyện tối qua thầy đừng nhắc tới nữa. Em không muốn nghe. Nếu thầy gặp em chỉ vì chuyện này thì em xin phép được về lớp.

Minh Huy hiểu được tâm lí của Bảo Khang lúc này:

-Cho thầy xin lỗi! Nếu thầy không nóng nảy thì đâu có...

-Không phải tại thầy đâu ạ! Thưa thầy em về!

Bảo Khang vừa dứt lời, nhanh chóng gật đầu rồi định về lớp.

"Á..."

Bảo Khang ôm tay la một cách đầy đớn đau. Chưa kịp bước bước đầu tiên, cậu đã bị Minh Huy anh ta kéo lại. Nhưng không may, Minh Huy lại nắm ngay tay bị đánh trúng của Bảo Khang với sức kéo kha khá mạnh. Minh Huy lo lắng ra mặt:

-Em...vẫn còn đau à?

Bảo Khang rươm rướm nước mắt:

-Không...sao...đâu...ạ!

Tiếng nói chịu ảnh hưởng của tiếng nấc, nên không được suôn sẻ mà đứt khúc, gập ghềnh.

-Đừng có giấu thầy! Lại đây, cho thầy xem nào!

Bảo Khang lau giấu nước mắt, vội vã đi về lớp mặc cho thầy Minh Huy anh ta đang mải miết nhìn theo.

Thấy như vậy, Minh Huy lại càng trách mình hơn, nhận tất cả lỗi là của mình: Tất cả là lỗi tại thầy. Thầy xin lỗi em Bảo Khang à! Hãy hiểu cho thầy. 

Minh Huy thở ngắn thở dài chán trường...

Bảo Khang tình trạng ngày càng tồi tệ hơn. Cậu không muốn về lớp nữa, bởi vì trong mắt cậu lúc này đều rất chán. Nơi mà cậu có thể đi ngay lúc này, không nơi nào khác ngoài khuôn viên sau trường. Cậu ngồi đó, lại trầm ngâm. Đôi lúc lại sờ vào vết thương trên người mình, rồi há miệng đau đớn, trong rất đáng thương.

Minh Huy đứng ở đằng xa đi lại gần:

-Sao lại ngồi ở đây? Xem kìa, trông em còn đau lắm! 

Bảo Khang nhìn thấy mặt Minh Huy, như gặp phải thú lạ, tìm cách tránh xa. Bảo Khang không màn đến hậu quả, bỏ qua lời nói của Minh Huy, đi thật nhanh về lớp. Minh Huy hiểu nên cũng không đuổi theo, chỉ làm mọi chuyện trở nên phức tạp mà thôi.
#35

on 23.07.15 8:30

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 35: Định Giận Anh Tới Bao Giờ?:

Minh Huy biết rằng Bảo Khang đang thật sự giận mình, có điều không nói ra. Minh Huy thoáng nghĩ rằng nội tâm Bảo Khang đang có sự giằng xé giữa "ghét ra mặt" hay không mà thôi. Đến ngần ấy suy nghĩ thôi, Minh Huy đã cảm thấy hữu khí vô lực rồi.

Hôm nay, trong dự định của Minh Huy, anh ta phải đến nhà Bảo Khang thật sớm. 

"Sao mình lại phải làm như vậy? Xin lỗi em ấy à? Chung quy lại, lỗi cũng đâu phải của riêng mình? Nhưng em ấy cần sự xin lỗi... Cái gì thế? Suy nghĩ cái gì thế này?" Minh Huy hươ tay hươ chân làm rối cả tóc. Đứng nhìn hình hài của chính mình trước gương, anh ta khẽ lắc đầu: Sao lại bối rối thế này?

Nhất nhất anh không biết sao lại làm như vậy, bây giờ anh đang đứng trước cổng nhà Bảo Khang. Còn tận hai mươi phút nữa mới tới giờ dạy. Sau hồi quyết định khó khăn, dù gì cũng đã tới rồi, sớm thì có sớm nhưng không hối hận, tay anh dứt khoát nhấn chuông.

Bảo Khang trên này nghe thấy tiếng chuông, lướt nhìn từ cửa sổ. Anh ta đã đến rồi sao? Sớm vậy? Lần này Bảo Khang quyết định không xuống mở cửa. Minh Huy thấy mẹ cậu ra mở cửa có đôi chút bất ngờ cùng lạ lẫm, bởi thường khi Bảo Khang là người đón tiếp mình đầu tiên.

Giữ nguyên nét mặt ấy, anh bước vào phòng Bảo Khang. Giọng trầm:

-Chào em!

Bảo Khang đã ngồi ở bàn học, tập vở đã sẵn sàng, chỉ gật gật đầu như vậy thôi. Thái độ vừa rồi làm Minh Huy tuyệt đối thất vọng.

-Sao vậy? Thường ngày em rất nồng nhiệt đón anh mà?

Bảo Khang nhạt giọng:

-À...tại hôm nay em không được khỏe.

Lời vừa nói ra, trong lòng Minh Huy đã biết đó chỉ là cái cớ mà thôi.

-Mệt sao? Thôi, bắt đầu thôi.

Minh Huy đã thật sự buồn, cho rằng không khí hôm nay thật ảm đạm, tẻ nhạt. Ý nghĩ là sẽ mở lời xin lỗi trước, lập tức "tự trọng" dập tắt ngay. 

Bảo Khang mang một bộ mặt nạ hoàn toàn mới: Lạnh lùng và nghiêm nghị. Bộ mặt nạ này sử dụng trong bao lâu đây? Câu hỏi giản đơn được đặt ra.

Thời gian cứ trôi qua như vậy. Bảo Khang tiết kiệm lời một cách tối đa, ngay cả cái nhìn, cái cười cũng không thèm dành cho anh ta. Minh Huy hôm nay không được tập trung, đầu óc đang tìm đáp án để giải quyết nút thắt này. Anh nhận định rằng nó còn khó hơn chứng minh một định lí Toán học.

Ngày chủ nhật, cũng vậy thôi. Minh Huy lại ra công viên thư giãn. Nếu lúc này không gặp Bảo Khang, mọi chuyện anh đã tạm quên.

-Này! Bảo Khang. Đi đâu thế?

Bảo Khang dừng lại trên lối dẫn, nhẹ nghiêng đầu nhìn về cánh tay đang giơ về phía mình. Khoảng cách không xa lắm. Cậu gật đầu nhanh rồi thản nhiên bước tiếp. Minh Huy như có ma lực hấp dẫn, chạy đuổi theo Bảo Khang:

-Định giận anh tới bao giờ đây?

Câu hỏi làm cậu ta khựng người lại. Dường như chết lâm sàng, Bảo Khang nghẹn thốn tìm đáp án: Tại sao mình lại giận như thế?

Minh Huy dần tiến về gần Bảo Khang, mặt đối mặt, đặt hai tay lên vai Khang:

-Hãy dừng lại đi! Như thế là đủ rồi. 

Bảo Khang ngơ người lắng nghe thật kĩ lời nói này, cảm thấy có lí nhưng vẫn biện chứng cho sự mù quáng của mình:

-Em đâu có giận đâu. Chỉ tại lúc này trong em không được khỏe.

-Em nói dối! 

Minh Huy kích động, lực đè lên vai mạnh đột ngột khiến Bảo Khang nhăn mày nhíu mặt vì cái đau của vết thương lại trỗi lên. Nó cứ âm ỉ kéo dài. Nhận ra được điều này, anh ta buông tay ra. 

-Thầy mong là qua hôm nay, ngày mai chúng ta sẽ trở lại như ngày trước.

Nói xong lẳng lặng bước đi. Gương mặt anh ta lộ rõ muộn phiền, âu lo.
#36

on 09.08.15 22:13

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 36: Quy Cũ:

Bảo Khang thức dậy, tinh thần rất rất là tốt. Bước dậy, cậu đón ngày mới trong cái rạo rực khó tả.

Con đường đến trường hôm nay, cậu cho nó rất ngắn. Hàng cây bên đường, cậu cho nó rất gần gũi. Dòng người tấp nặp, cậu cho nó là nguồn gốc của phấn khích. Và, vướng mắc ngày hôm qua, cậu xem tựa như là gió: thoáng đến rồi lại lướt qua để lại nhiều dư vị đến tận cùng cuộc đời.

Phải kể đến tối đêm qua, Bảo Khang đã trăn trở suốt đêm. Cậu tự mình nhìn nhận lại mình, xem lại một lượt tất cả những gì đã xảy ra. Cậu cảm thấy rằng mình đang có lỗi cần được sửa. Quyết định cậu sẽ là Bảo Khang như hôm nào và sẽ không giận thầy Minh Huy nữa.

Minh Huy anh không thuộc dạng người quá tốt nhưng không tồi khi nói anh ta là người tốt hiếm có. Đại loại như bây giờ anh ta không chấp nhất chuyện cũ với Bảo Khang.

Bảo Khang kết thúc một ngày học tập. Tuy có mệt cũng không quên tới thầy Minh Huy. Cậu cảm thấy cần xin lỗi, gọi điện sao, nhấn tin sao, cậu quả thật như thằng ngốc chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Vậu bắt đầu lên mạng tra cách xin lỗi người khác hiệu quả mà không quá khó để nói. Tra đi tra lại, rốt cuộc cũng không tìm được cách nào thích hợp. Ngữ cảnh này chẳng hề khác với câu "Chờ người tới giúp chỉ bằng tự mình giúp mình".

Cậu quyết định làm theo cách của mình, tức là để mọi chuyện tự nhiên như chưa hề có gì xảy ra sẽ tốt hơn gấp bội cái cách xin lỗi. Nếu xin lỗi, không khéo lại khiến mọi chuyện trở nên rối tung.

Ngày hôm sau, thứ ba, Minh Huy theo lịch có giờ dạy kèm ở nhà Bảo Khang.

-Thầy...Em muốn...

Minh Huy trơ tròn mắt:

-Sao? Em cứ mạnh dạn. Ý kiến gì sao?

-Thầy... Hãy xem như mọi chuyện chưa từng tồn tại nhe thầy!

Bảo Khang lấy lại can đảm sau những lời e dè lúc nãy. Minh Huy nghe vậy cũng hiểu được ý em ta muốn nói:

-Chuyện đó à? Thầy không còn bận tâm nữa đâu. Chỉ cần em đành phạm lỗi như vậy nữa là được.

Bảo Khang liền mừng, gật đầu đầu cảm tạ:

-Cảm ơn thầy nhiều lắm a! Em hứa sẽ không có lần hai. Suy đi tính lại cho cùng, thầy vẫn thiệt thòi hơn. Đã làm đúng mà còn nhận mình sai, mà còn một cách không xứng đáng nhận được thái độ vô tâm của em.

Minh Huy xoa đầu Bảo Khang:

-Em hiểu được vậy là tốt rồi. Đã lâu rồi thầy không được nhìn thấy một Bảo Khang ngoan ngoãn, hiền lành, dễ thương như vậy. Hãy cố gắng giữ dáng vẻ này.

Hai người cười, hai con mắt nhắm híp lại nhìn nhau, trông rất nhẹ nhàng.

Thế là mọi chuyện đâu lại vào đấy. Mọi chuyện cứ liên tục xảy ra nhưng có phải luôn nhẹ nhàng, buồn ngủ đến vậy?

Bảo Khang đang tập trung khí lực vào bài toán Minh Huy vừa cho. Dù cho tập trung cỡ nào,cậu ta vẫn không thể không thấy được cái nhìn khó hiểu mà Minh Huy liên tục đổ dồn về phía mình. Định không để ý, nhưng thấy tình hình có vẻ không được bình thường, Bảo Khang quyết định tìm hiểu. Trước khi hỏi, cậu ta vỗ lưng thầy một cái như để trấn tĩnh thần kinh thầy lại:

-Thầy...sao nhìn em đến như vậy? Mặt em dính thứ gì à?

Minh Huy cười:

-Thầy muốn hỏi em chuyện này... Em sẽ nói thật chứ?

Bảo Khang hơi bất ngờ, thầy muốn hỏi gì mà có vẻ cẩn mật thế:

-Nếu không liên quan đến vấn đề nhạy cảm, bí mật tuyệt đối, em sẽ chẳng có lí do gì để nói dối.

Minh Huy cú nhẹ lên đầu Bảo Khang:

-Nhạy cảm cái gì chứ? Đúng là đầu óc sâu bọ! Em có chút hạ lưu rồi đó.

Giọng cười đầy đâm chọt của Minh Huy làm cậu ta ngượng vô cùng. Là bản thân tự nghĩ lung tung nên đáng bị chế nhạo. Đúng thật là Khang của lúc trước, biết trước biết sau.

-Có chuyện gì thì thầy cứ hỏi đi!

Minh Huy chuyển sang bộ mặt nghiêm trọng, hình sự:

-Em...còn giữ mấy tấm hình đó không?

Câu hỏi tưởng chừng rất quan trọng, trông mong rồi thất vọng, Bảo Khang chẳng buồn trả lời một cách đầy không hứng thú:

-Còn...nhưng nếu thầy muốn em xóa nó thì em sẽ làm ngay.

-Không không! Em cứ giữ nó. Cứ xem đó như một kỉ niệm. Thầy tặng nó cho em, em muốn sử dụng sao cũng được. Nhưng phải nhớ rằng không được mang hình ảnh của thầy đi làm những việc đáng xấu hổ. Bảo Khang em nghe rõ chưa?

Bảo Khang thấy hài hước:

-Được rồi. Được rồi. Tâm nguyện này của thầy em sẽ đáp ứng. 

Minh Huy hài lòng:

-Rất tốt! Thầy đặt niềm tin vào em. 

Vừa dứt lời, Minh Huy còn quên một chuyện chưa nói:

-À mà này! Thầy quên mất chúng ta đã giao kèo những gì. Học ở nhà hay ở ngoài thì cứ gọi anh xưng em, ở trường thì bắt buộc phải gọi thầy xưng em một cách đầy tôn trọng.

Bảo Khang sờ sờ sau gáy:

-Em cũng nhém quên mất. Hay là vậy nè, sau này ai quên xưng hô không đúng thì bị phạt đi.

-Phạt gì?

-A....a...thì tùy người còn lại đi. Nếu em sau, tùy thầy ra hình phạt và ngược lại.

Minh Huy và Bảo Khang nhất nhất đều đồng ý, đưa tay ra móc nghéo.

Bầu trời đêm tĩnh mịch, sau tất cả thì cuộc đời cũng không lấy đi của ai bất cứ thứ gì. Hãy nhớ trân trọng mọi việc.
#37

on 10.03.17 23:39

uknown1

uknown1

Thành viên Danh Giá

Thành viên Danh Giá
#38

on 10.03.17 23:47

uknown2

uknown2

Thành viên Danh Giá

Thành viên Danh Giá
#39

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết