#11

on 23.07.15 9:16

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 10: Quá khứ sắp được mở:

Sau khi đưa nó xuống phòng y tế, hắn nhẹ nhàng đặt nó xuống giằng rùi quay sang hỏi 2 con bạn đang đứng lo lắng:

-Sao cô ta lại sợ gián đến z?-Giọng nói khác hẳn vs cái vẻ nhẹ nhàng zui zẻ ngày thường.

-À à, chỉ là… tại pa…-Trâm ấp a ấp úng đang định nói ra thj pị Mi véo 1 cái ra hiệu:

-Ak ko có j đâu! Chúng tôi ko pít j cả! Chắc nó sợ thui, con gái mà!-Mi vừa nói vừa gượng cười nhưng ánh mắt thj ko giấu đc nét buồn.

“Sao lại ko thể cho tôi pít?Đã có chuyện j xảy ra?” Hắn tò mò khó hiểu nhưng cũng ko hỏi j thêm rùi quay sang nhìn nó. Nó lúc này đẹp như 1 thiên thần, ko còn cái nụ cười xã giao nữa. Mi và Trâm pị Minh, Duy lôi lên lớp học (thực chất là dành khoảng ko gian riêng cho cặp kia ý mà! 2 ông này pít điều ghê!)

“Thật đẹp quá! Ơ sao mk lại cứ nghĩ như z mỗi khi ở cạnh cô ấy nhỉ? Ko lẽ…” Hắn đang nghĩ thj pị tiếng hét của nó cắt quãng:

-Gián,gián đừng lại gần, đừng lại gần tôi! Huhuhuhuhuhu…

Hắn lo lắng ngồi xuống cạnh nó, nắm chặt lấy bàn tay nó thỏ thẻ:

-Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ cô!

Sau lời nói đó, nó nín bắt, nủ cười lại nở trên môi. Nó mở mắt ra thì:

-AAAAAAAAAA! Anh có pít là chưa đứa con trai nào ngoài pa và anh tôi đc nắm tay tôi ko hả?

Hắn giật mình bỏ tay nó ra ngượng nghịu.

Còn về mẹ nó sau khi nghe Diễm Mi kể thì lo lắng vội vã đến trường đón nó về, mời bác sĩ đến khám cho nó.

-Bác sĩ con tôi có sao ko ạ?-Mẹ nó nôn nóng.

-Ak ko sao cả, chỉ do sợ quá nên ngất đi thui! Chỉ cần nghỉ ngơi xong là khỏe!-Bác sĩ ân cần nói.

-Thui z thì cảm ơn ông! Chào ông!-Mẹ nó nói, mắt bây h đã hoe hoe đỏ.

-Dạ, ko có chi! Chào phu nhân tôi về!-Bác sĩ kính cẩn cúi chào rùi đi ra về.

Nước mắt đã nhòe trên khuôn mặt thanh tú của bà. Bà đang nhớ về quá khứ, một quá khứ đau buồn của gia đình nó và người tội nghiệp nhất vẫn là nó.
#12

on 23.07.15 9:17

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 11: Quá khứ đẫm nước mắt:

-Bà chủ! Bà chủ! Không xong rùi. Có chuyện lớn rùi.-Bà quản gia hớt hải chạy vào, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Lúc này, mẹ nó đang ru nó ngủ. Bà dừng lại hỏi quản gia, trong lòng có chút bồn chồn:

-Có chuyện j ko vậy?

-Dạ, thưa bà, ông chủ xẩy ra chuyện rùi ạ!

-Cái, cái j cơ? Thôi chúng ta ra ngoài nói chuyện. Tuyệt đối ko đc để con bé pít.-Mẹ nó hơi shock nhưng trấn tĩnh lại rồi kéo quản gia ra khỏi phòng. Cuộc đối thoại đó đã lọt vào tai nó. Nó chưa ngủ. Nó lén đi theo mẹ mình.

-Ông ấy có sao ko vậy, nói nhanh!-Bà lo lắng đến mức hét lên.

-Sau khi máy bay cất cánh đc 2h thì ko may bị nổ và ông chủ đã…-Nói đến đây, nước mắt quản gia tràn ra, mẹ nó đau lòng ngồi phịch xuống miệng ko ngừng lẩm bẩm:

-Ko ko ko thể nào như thế đc. Ko thể!

Nó nghe xong khóc nức nở rồi ngất lịm đi.

-Phịch!-Tiếng nó ngã xuống làm mọi người giật mình.

-Cô chủ, cô chủ.

-Khánh Linh con! Mau gọi xe cứu thương ngay!-Bà hét lên trong nước mắt.

Trong giấc mơ đêm đó, nó đang đi chơi vs papa nó thj có 1 lũ gián bắt papa nó đi, nó sợ hãi khóc thảm thiết.

-Ba!Ba! Đừng bỏ con! Về với con đi mà! Huuuuuuuuuuuuu-Nó hét lên rùi ngồi bật dậy.

Đó chỉ là 1 giấc mơ hoang đường nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến nó. Từ đó nó rất sợ gián mà đúng hơn là sợ cái ngày mà nó mất đi papa…mãi mãi.

Bà sực tỉnh khi nó bất ngờ ôm từ phía sau. Nhanh nhẹn gạt bỏ những giọt nước mắt, bà mỉm cười với nó:

-Con khỏe rồi chứ, con yêu.

-Dạ khỏe rùi mama ạ. Hjhj-Nó cười híp mắt

-Ak mà thứ 7 mama đi họp phụ huynh cho con nha!-nó típ tục.

-Tất nhiên rồi! Mama sẽ sắp xếp công việc.-Bà nhẹ nhàng xoa đầu nó kìm nén dòng nước mắt trực trào ra.

Cả đêm hôm đó, hắn ko sao ngủ được. Hắn cứ nghĩ về nó, nghĩ về nét mặt hoảng sợ cùng dòng nước mắt nhạt nhào, tim hắn lại nhói lên. Hắn mong trời sáng thật nhanh để đc gặp nó.
#13

on 23.07.15 9:18

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 12: Giải cứu-Ấm áp:

Hôm nay là thứ 5, trời trong xanh, mát mẻ. Trong biệt thự tráng lệ nhà họ Nguyễn có 1 nàng công chúa tết tóc bẹ dừa với bộ váy ngắn trắng tinh khiết. Nó xuống căn phòng khách hoành tráng rồi ôm lấy mama nó nũng nịu:

-Mama ak, con đi học đây! Chắc là con sẽ nhớ mama lắm lun á!

-Công chúa của tôi có tính nịnh nọt này từ bao h đây nhỉ?-Mama nó mắng yêu

-Đâu có mama! Sự thật 100% lun á!-Nó chu môi

-Con cứ như z thì bao h mama mới tống cổ con ra khỏi nhà đc đây?-Mama nó ghẹo

-A! Mama ạ! Con ở vs mama suốt dời lun, ko đi đâu cả!-Nó hôn lên má mama nó rùi cắp cặp đi học.

Hôm nay, nó ko đi vs tốc độ ánh sáng nữa mà đi rất từ từ rồi rẽ vào 1 nhà hàng sang trọng.

-Dạ! Tiểu thư muốn dùng j ạ?-Chị nhân viên cung kính hỏi.

-Mang 10 món ngon nhất ở đây ra cho tôi là đc rồi!-Nó ko xem qua thức đơn mà nói lun

-Dạ?-NỮ nhân viên như ko tin vào tai mình

-Chị ko nghe rõ ạ?-Nó hỏi ngược lại

-Nhưng tiểu thư có ăn đc hết ko ạ!-Nữ nhân viên típ tục hỏi

-Đc mà!-Nó nói

-Dạ tiểu thư đợi 1 chút ạ.-Nhân viên xin phép lui ra.

Tuy nó là tiểu thư như z nhưng nó ko hề ăn kiêng j cả mà ngược lại rất thoải mái



Cả 1 cái bàn đầy ắp thức ăn như z mà cái dạ dày “ko đáy” của nó oánh hết trong có 10 ph thui ak Nó nhanh chóng thanh toán bằng 10 tờ 500k mới toanh, phẳng lì. rồi nó phóng xe đến trường.

Từ gara của trường bước ra, nó gặp khoảng 20 tên mặt mũi ghê rợn vây kín rùi:

-Đánh!-Tên đầu đàn hô to. Cả bọn xong vào làm nó trở tay ko kịp. Mặc dù võ nó cũng ko tồi nhưng để đánh 20 tên này mà chưa kịp chuẩn bị thì cũng hơi khó. Đc 15 tên thì nó trở nên đuối sức vào ngã xuống, bất lực chịu đựng những cú đá của bọn chug . Bỗng có tiếng nói lạnh nhưng nó nghe lại rất quen:

-Dừng tay! Các người chính thức bị đuổi học. H thì cút đi!

Cả đám bắt nãy đơ 1 lúc rồi ai nấy chạy toán loạn. Nó mở mắt “Là hắn sao? Lại là hắn cứu mk sao? Sao hắn lại tốt vs mk như z nhỉ?” Nó đang định đứng dậy nhưng đau quá nên nó bất lực nằm bất động 1 chỗ. Hắn chạy đến hỏi thăm:

-Cô có pị sao ko z? Có đau lắm ko? Để tôi đưa cô xuống phòng y tế!-Hắn nói rối rít. Giọng nói ấm áp xen chút lo lắng.

-Tôi ko sao!-Nó cố gắng nói ra

Hắn thấy ko ổn nên chẳng chần chừ mà bế phốc nó lên. Nó dãy dụa đòi xuống nhưng hắn lại càng ôm nó chặt hơn. Nó biết là chẳng thể xuống đc nên dựa vào ngực hắn thì thầm:

-Cảm ơn anh nhìu!

Hắn nghe xong mỉm cười, trong lòng thấy zui khó tả.

Đã vào h học rùi mà ko thấy nó đâu thì Mi lo lắng và bảo Trâm gọi cho nó xem sao.

-Bắt máy đi! Bắt mấy đi!-Mi lẩm bẩm. Đến lần thứ 3 thì:

-Có chuyện j ko?-Hắn bắt máy làm Mi giật mk.

-Sao… sao anh lại bắt máy của Linh chứ?-Mi vẫn ngơ ngác

-Cô ta pị chặn đánh nên tui đưa xuống phòng y tế thui.

-What! Sao lại thế chứ? Nó giỏi võ lắm mờ.-Mi ngạc nhiên ko tả đc

-Tự đi mà hỏi! Tôi chịu.-Hắn nói xong tắt máy. Mi liền đứng dậy ra ngoài mặc cho những "câu hát cải lương" dai dẳng của bà giáo. Theo sau Mi là Trâm,Duy,Minh. Tất cả đều "y tế thẳng tiến".^_^
#14

on 23.07.15 9:18

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 13: Suy nghĩ:

Mi bước vào phòng, thấy hắn đang ngồi cạnh nó thì khéo léo đuổi:

-Việt Anh ak, ra ngoài cho 3 đứa con gái tâm sự chút nhá!-Mi nói bằng giọng ngọt ngào làm Minh khó chịu.

Sau khi đã đuổi cổ đc 3 chàng "ngự lâm" ak ko phải là "công tử rơm" đi, Mi ko thương tiếc mà hét thẳng vào mặt nó:

-Sao mày lại thành ra thế này hả? Võ mày đâu hết rùi!

-Tui đang mệt đó nha! Bà có cần phải hét to z ko hả!-Nó giả vờ lấy tay xoa thái dương giọng mệt mỏi.

-Mà sao mày thoát đc z?-Trâm ngây thơ hỏi.

Mi cốc đầu Trâm 1 cái rùi nói:

-Hỏi ngu! Việt Anh đến cứu chứ sao!

-Wooo con này sướng thế, đc hotboy cứu thế t cũng muốn bị!-Cái tật hám trai của Trâm lại bộc phát.

-Chẳng phải mày đã có Duy rùi sao?-Mi châm chọc làm Trâm cứng họng đỏ mặt.

-Hắn ta kể ra cũng ko xấu xa j!-Nó h mới lên tiếng.

-Mà mày cũng nên nghĩ lại đi Linh ak.-Mi dở giọng khuyên nhủ-Pa mày cũng đã qua đời 10 năm rùi, mày ko thể vì cái chết của pa mày mà pơ tất cả bọn con trai đc chứ! Ai cũng đối xử tốt vs mày sao mày lại ko cho người ta cơ hội! Đừng có quá cứng đầu như z chứ! Hãy nghe tao lần này đi! Chỉ lần này thui Linh nhé!-Mi làm cho 1 tràng rùi kéo Trâm đi, chỉ để cho Trâm nói vs lại:

-Con Mi nói đúng đó! Suy nghĩ đi nhé!

Bây h trong phòng chỉ còn 1 mk nói vs 1 mớ suy nghi " Có nên làm theo lời Mi nói? Con trai ai cũng tốt vs mk mà sao mk lại ko thể chấp nhận tình cảm của họ? Có nên sống 1 cuộc sống thỏa mái mà rũ bỏ đi quá khứ?...v.v" Thoát ra khỏi cái dòng suy nghĩ bề bội đó, nó lấy điện thoại gọi cho mama nó báo tối nay sẽ ở lại trường vì ko mún mama nó phải lo vì những vết tím ở tay chân. Tối hôm đó, nó ko ăn cơm mà đi ngủ luôn nhưng ko thể nào ngủ đc bởi những câu hỏi lúc chiều.

-Cộc.. cộc...cộc-Tiếng gõ cửa vang lên, lúc đó đã là 11h. Nó lê xác xuống giường ra mở cửa.

-Sao anh lại ở đây và tới đây vào h này hả?-Nó hỏi hắn vs cái giọng ngái ngủ dễ thương ghê lun.

-Cô chưa ăn j đúng ko? Đi ăn vs tui đi!-Hắn cười cười. Hắn vì lo lắng cho nó nên quyết định tối nay ở lại lun đây vs nó.

-Ăn á? Đc lun! đợi chút! (Nghe đến ăn là tỉnh bơ ak)

3ph sau nó chạy ra vs bộ váy dài đến cổ chân, nhìn nó thật đẹp. Hắn ngơ ngơ như bò, tim pị lỡ mấy mấy nhịp liền. Cuối cùng cũng lấy lại đc tinh thần, hắn đưa nó đến 1 nhà hàng sang trọng. Vừa đi đến cửa thì 2 nhân viên đã cung kính chào:

-Chào cậu chủ ạ! Chào tiểu thư.

Ko quan tâm đến lời nói đó, hắn dẫn nó 1 mạch đến 1 bàn ăn gần của sổ rùi gọi phục vụ.

-Tiểu thư dùng j ạ?-Người phục vụ cung kính hỏi

-Cho tôi 10 món ngon nhất ở đây!-Vẫn như thói quen thường ngày của nó nhưng lại làm cho chị phục vụ hoa mắt chóng mặt, hắn thì ngơ ra vì ko pít nó là người hay héo mà ăn nhìu đến z (Thông cảm cho em nó từ sáng h chưa ăn j mà)

1 lát sau, chị phục vụ bưng ra và bày hết lên bàn. Nó ăn mà ko thèm để ý đến hắn. Hắn ko nói j chỉ lắc đầu sau đó lấy thìa múc súp thì bị nó ngăn lại:

-Ai cho anh ăn hả?-nó

-Tôi cho tôi ăn đấy thì sao? Có nhìu món z mà!-Hắn

-Đây là dành cho tôi, anh muốn ăn tự đi mà gọi.-Nó 1 mực

-Tôi gọi cô đi ăn mà!-Hắn thấy tức 

-Vô lí, anh gọi tôi đi ăn chứ có nói anh cũng ăn đâu nhỉ?-Nó (bà này lí sự cùn ghê lun)

-Hừ... Cô thật là..-hắn lẩm bẩm, còn nó thì cứ cắm đầu vào ăn. Nó chọc tức hắn là z nhưng trong lúc nó ăn hắn lại ngồi ngắm nó mà thấy ko ăn cũng no. Nhìn nó cứ như thể "lâu ngày ko ăn hum này mơi đc ăn bù z"

Mãi ngắm đến nỗi mà nó đi từ lúc nào mà hắn ko pít. Ngoảnh lên đã thấy nó ra xe. Chị phục vụ đi ra thanh toán, cuối cùng thì người trả tiền vẫn là hắn. Hắn đặt 10 tờ 500.000đ phẳng lì rùi đuổi theo nó ( Khiếp, bữa nào cũng thế này thì nhà hắn phá sản sớm mất)

Nó đi lên xe vào đc hắn hộ tống về trường trc ánh mắt của mọi người.

(Ngưỡng mộ hay ghen ghét?)
#15

on 23.07.15 9:19

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 14: Anh yêu:

Hôm nay là thứ 6, như thường lệ, nó mặc bộ đồng phục của trường. Vừa bước ra cửa thì vô tình gặp hắn. (ko phải vô tình ak nhà, hắn đứng đó đợi nó ra mà!)

-Cô đã dậy rùi sao heo?

-Ai là heo z hả?

-Ai đó mà tối qua ăn hết 5 triệu tiền thức ăn của tui đó!-Hắn cười cười

-Là anh mời tôi đó chứ. Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn anh!-Nó gân cổ lên cãi rùi nhẹ giọng cảm ơn.

-Ko có j! Mà cô đi lên lớp cùng tôi ko?

-Tôi còn chưa ăn sáng mà!

Tút...Tút..Tút...Điện thoại của nó thông báo có tinh nhắn. "Ra cổng trường có bất ngờ" Tin nhắn đó đến từ số lạ. Nó tò mò vội bye hắn rồi bước ra cổng trường kéo theo ko pít bao nhiu fan cuồng cả trai lẫn gái. Trước cổng trường, 1 chiếc xe miu trần dừng lại. 2 anh chàng tuấn tú bước ra: 1 người tóc màu vàng óng và 1 người tóc đen đều mặc đồng phục của trường. Nó đơ trong 5s, lòng đang thầm nghĩ "Chiết tiêu rùi! Ngày tháng tự do của mình đã kết thúc! Huuuuuuuuu...Sao mama ác thế!". Trái với dòng suy nghĩ đó, nó chay ra ôm trầm lấy Khánh:

-Anh yêu ak! Sao anh tự nhiên anh lại về đây z?-Nó mở to mắt chờ câu trả lời. 2 từ "Anh yêu" của nó làm mọi người cứng đờ. "Ko nhẽ công chúa đã có người yêu rùi sao?" Đó là câu hỏi của tất cả mọi người hiện nay. Khánh kí đầu nó rùi cười tươi:

-Em có pít là em đang nói j ko hả?

-Nói là "Anh yêu!"-Nó thản nhiên.

-Em đang làm mọi người shock đó!

-Ukm thì anh trai yêu quý đc chưa?

Nó nói mà làm mọi người từ cứng đờ mà mún xỉu tập thể vậy. "Anh trai yêu quý" mà rút gọn thành "Anh yêu" cơ ak, đúng thật là quá đáng (đúng ra là lười quá đáng ^-^, mọi người hỉu ý chứ?)

-Em nhớ anh quá lun á!-Nó chu môi kéo dài chữ "nhớ" làm anh nói bật cười.

-Thôi đi cô ạ!Anh còn lạ j tính cô nữa! 

"Sao pít hay z trời"-Suy nghĩ của nó còn miệng thì:

-Đâu có, em nhớ thật mà!

Khánh cười và nói típ:

-Thui h chúng ta đi gặp hiệu trưởng !

3 người vừa đi khỏi thì ko pít bao nhiu lời bàn tán vang lên:

-Hai anh đó đẹp trai quá cơ!-NS1

-Anh em công chúa đúng là tuyệt sắc gia nhân mà!-Ns2

-2 ảnh chắc chẳng kém j so vs 3 hotboy hiện tại là mấy!-Ns3

..............bla............bla..............

*Trong lớp 12A1:

Mi vừa đến lớp thì thấy Minh đang nằm ngủ ở bàn liền đi đến nhỏ nhẹ:

-Anh Minh đẹp trai, phong độ ak!-Mi cố tình kéo dài chữ " đẹp trai và phong độ" ra rùi hét lớn:

-Có pít là anh đang sang chỗ của tui ko z hả con heo kiaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Nói rùi Mi đánh tới tập vào người Minh. (Tội cho cái anh này gặp đúng sư tử hà đông òi)

-Cô đang nói ai là heo z hả? Heo mà đẹp trai như tui á? Còn lâu!-Minh cũng "ko phải dạng vừa đâu"

-Ọe! Cái loại heo suốt ngày ngủ như anh mà đẹp trai á? Có mà đập trai trì có! Anh có tin tui cho anh giấc ngủ ngàn thu ko hả!-Mi cãi lại làm Mi cứng họng.(Mi thật là pro quá, Mai sau chắc Mi làm luật sư quá!!!!)

Trâm va Duy chỉ pít ngồi đó ôm bụng cười, sau đó thì đồng thanh:

-Hai bố mẹ "hợp nhau" quá cơ. Bộ 2 người ko cãi nhau thì ko sống đc chắc!-Trùng nhau đến từng li từng tí ko chệch 1 mili nào lun (ko pít ai vs hợp nhau ha)

Mi và Minh thấy thế nhìn nhau cười gian rùi lại đồng thanh:

-2 người nói giống nhau ghê nhỉ?

(t/g:tóm lại là cả 2 cặp này đều hợp hết)
#16

on 23.07.15 9:19

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 15: Tình địch đã xuất hiện:

Trừ 4 ông bà đó ra thì ai ai cũng bàn tán về 2 anh chàng mới đến :

-2 anh đẹp trai thật đó! Ước j 2 anh ấy đọc lớp mình ha!-Thu Nga lên tiếng, 2 tay chắp lên ngực như cầu nguyện. Chợt có ai đó vỗ vào vai nhỏ:

-2 anh nào đấy? Nói nghe coi!

-Là 2 anh mới đến đó! Tin hot thế mà bn ko pít sao?-Nhỏ vẫn hồn nhiện trả lời mà ko thèm quay lại nhìn.

-Thật sao?-Người đó tiếp tục hỏi

-Chẳng thật thì ko ak? Sao bn hỏi lắm thế nhỉ?- Nhỏ bực bội gắt rùi quay lại.

_________________OMG_______________________

-Dạ em xin lỗi cô! - Nhỏ cúi gằm mặt vì pít mk vừa nói vs cô giáo.

-Học ko lo chỉ lo tám chuyện ko đâu thui ak!-Cô bực bội nói

-Sẽ ko có lần sau ạ!-Nhỏ giơ tay thề

-Hừ-Cô giáo hừ lạnh 1 tiếng rùi bước lên bục giảng và giới thiệu:

-Hôm nay lớp mk có 2 bn mới.-Cô giáo nói rùi ra hiệu cho 2 chàng bước vào. Lớp đc dịp xôn xao.

-Mình là Nguyễn Trần Nhật Khánh.

-Mình là Dương Thiên Phong. Mình là người Việt kiều nên có lẽ vẫn còn nhìu sai sót, mong các bn giúp đỡ.

Cả 2 đều cười rất tươi làm tiếng xì xầm trong lớp to hơn. Có nhìu lời khen từ học sinh nữ và có những lời chê bai ghen tị của học sinh nam. Nhưng chỉ có nó, hắn là vẫn thế. Nó thì vẫn cái tai nghe và hắn thì chăm chú nhìn nó. Từ lúc bước vào lớp mắt Phong cứ dán lên người nó làm nó và hắn đều khó chịu. Phong thầm nghĩ "Đẹp quá! Ko ngờ thằng bn mk lại có cô em gái đẹp đến thế!"

-2 em sẽ ngồi bàn cưới dãy 3. H thì 2 em có thể về chỗ rùi!-Cô giáo lên tiếng làm lớp im phăng phắc. Phong vẫn ngớ người vì vẻ đẹp của nó. Thấy thế, Khánh véo cho cậu ta 1 cái rùi cười gian:

-Lại mê em gái tui rùi hả?

Bị Khánh nói trúng tim đen nên mặt cậu ta đỏ bừng. Cậu ta lườm Khánh 1 cái rùi nói nhỏ:

-Có em gái dẹp mà giấu bn bè. Để xem lát tui xử ông sao!

Nói xong cả 2 đều bước về chỗ ngồi.

-Tút........Tút.........Tút -LẠi là thông báo tin nhắn từ điện thoại nó.

"Về đi chơi vs tui nha"-From Việt Anh. Nó quay sang hỏi:

-Sao tui phải đi vs anh?

-Để trả ơn tôi bữ tối qua.

-Nhất thì tui trr lại tiền chứ j?

-Ko cần. Đi vs tui đi. Chỗ này đẹp lắm.- Hắn làm bộ mặt cún con năn nỉ.

-Đi đi mà. Khánh Linh xinh đẹp, dễ thương, nhân hậu, tốt bụng, giỏi giang, tài ba!Nha! Nha-Hắn nói xong mà mún đứt hơi.(Bây h mới pít 1 tài năng mới của anh này nha:Trong 30s mà tìm đc bao nhiu tính từ tốt và nói 1 làu. Thui chấp nhận đi chị ơi, khổ thân anh ý quá!)

-Ko đi!-Nó từ chối thẳng thừng

Hắn ko bỏ cuộc mà cứ lải nhải bên tai nó suốt 10ph.

-Thui đc rùi, đc rùi! -Nó phán 1 câu làm hắn thấy mừng rơn. Tiếng chuông hết h cũng vang lên ngay sau đó. Nó kéo 2 con bn 1 mạch xuống căn tin để lấp đầy cái dạ dày ko đáy của nó. Sau khi đã yên vị vào bàn thì Trâm lên tiếng:

-Để tui đi lấy đồ ăn. Các bà ăn j thì chọn đi.

-Cần j phải đi mất công đến z chứ.-Mi lên tiếng, còn nó thì giục:

-Nhanh lên ! Tui đói sắp ngất ra đây rùi đó.(Khiếp, bà này dùng thập xưng ác quá đi)

-Cần j phải vội, xem tui nè.-Mi vừa nói vừa cười gian rùi hô to:

-Công chúa đói bụng hả? Để tui đi lấy đồ ăn cho bà nhé!

Mi vừa dứt lời thì đã có pít bao khay cơm bày ra trước mắt:

-Công chúa ăn của em nè!

-Công chúa ăn món này ngon lắm!

-Công chúa phải ăn của em chứ!

________Bla bla___________

Mi cười thật tười cảm ơn bọn họ rùi nhanh chòng giải tán hết nhân viên tình nguyện. Nó ngờm Mi rùi nói:

-Sao bà dám lấy danh dự của tui để lợi dụng hả Mi!-Nó vừa nói xong thì ngay 1 chiếc pizza nhét vào miệng nó.

-Ăn đi! Tui tưởng bà đói sắp chết rùi mà.

Thế rùi cả 3 giải quyết chiến trường thức ăn ngất ngưởng đó. Tụi hắn (gia nhập thêm 2 thành viện mới) Đứng từ xa nhìn 3 nang từ nãy đến h thì shock toàn tập chỉ pít cười trừ.
#17

on 23.07.15 9:20

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 16: Tài năng mới:

T/g viết mỗi chương hơi ngắn 1 xíu thì đừng có trách nha.Hjhj Vì nội dung của chương nên sẽ có chương ngắn chương dài mong mọi người thông cảm. Cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mk

Chap trc mình chưa kịp giới thiệu 2 anh chàng mới đến nè:

-Nguyễn Trần Nhật Khánh: Là anh trai song sinh vs nó nhưng ngoại hình lại chẳng có điểm nào giống nhau vì mỗi người mang 1 nét đẹp riêng (Thể nào hum trc mọi người tưởng ny của nó thật). Đẹp trai, phong độ, dễ gần. IQ: 200/200.

-Dương Thiên Phong: Là bn thân của anh trai nó bên nước ngoài. Là 1 người Việt kiều. Có đôi mắt màu xám tro và mái tóc màu đen. Giống như anh nó cũng đẹp trai, dễ gần. Thích nó ngay từ ánh nhìn đầu tiên. IQ: 200/200

2 người này đều về Việt Nam chủ yếu là để tìm gấu (có ai mún làm ko đăng kí nèo)

Bây h thì tiếp tục truyện thui:

Buổi chiều, hắn tới đón nó đi chơi rất đúng h.

-Lên xe đi-Hắn

-Tôi đi xe của tôi.-Nó từ chối

-Đợi cô lấy xe xong thì tôi đi mất rùi.-Hắn ko cho nó phản mk

-Càng tốt.-Nó lạnh tanh

-Thui đi đi mà. -Hắn lại phải dở chiêu cún con

-Hừ... Vậy thì đi. -Nó bực bội.(Đc đi vs hotboy mà vẫn bực sao? Chịu chị này lun)

10ph sau hắn đã đưa nó tới 1 cánh đồng mênh mông cỏ lau và bồ công anh. Sau vài ph đơ người vì khung cảnh tuyệt vời này, nó hét to:

-Đẹp quá!

Rồi như 1 đứa trẻ, nó chạy lăng xăng khắp cánh đồng lấy hoa bồ công anh thổi. Trông nó như 1 tiên nữ hạ phàm. Hắn đứng đó chăm chú nhìn nó rùi lấy giấy bút ra vẽ. (Lại phát hiện 1 tài năng mới đây).

Sau 1 hồi chạy nhảy ko pít mệt mỏi, nó đi lại phía hắn mỉm cười:

-Cảm ơn anh đã đưa tôi đến nơi này! Nó thật là tuyệt vời đấy!

Hắn vẫn chăm chú vẽ tiếp.Nó thấy vậy thì tò mò ra xem:

-Anh vẽ j z? Cho tôi xem vs!

Nó vừa đến nơi thì hắn cũng vừa xong tác phẩm nghệ thuật (ko pít là có ra hình người ko nữa). Hắn thu dọn đồ đạc và nói vs nó:

-Nếu thích thì tôi có thể đưa cô tới đây thường xuyên.

-Ai thèm! Tôi tự đi đc mà!-Nó lè lưỡi vs hắn rùi chạy ra xe. Hắn lắc đầu rùi cũng đuổi theo nó và trở nó về nhà.

Vừa về đến nhà nó đã chạy đến và ôm trầm lấy Khánh:

-Anh hai! Anh hai!

-Bỏ anh ra đi! Sắp...sắp nghẹt thở rùi đấy.(Hóa ra là cố tình ak)

Khánh đẩy nó ra thì nó làm mặt giận dỗi:

-Anh hai ứ yêu em nữa rùi! Giận anh lun!-Nó phụng phịu.

Khánh bật cười thành tiếng rùi ôm nó, vuốt tóc cô em bướng bỉnh:

-Thôi mà! Anh yêu em nhất đó! Thiệt lun! Nhưng em ôm anh như z cứ như là sợ anh sẽ giám sát em nên định thủ tiêu anh lun ý chứ!

-Sao anh pít!-Nó cười toe toét rùi ngay lập tức nhăn mặt vì pị Khánh cốc đầu:

-Anh còn lạ j em nữa, em gái yêu! Mà em vừa đi đâu cùng ai z?-Đang giọng dịu dàng thì bỗng nhiên Khánh đổi giọng tra khảo.

-Anh đang thẩm vấn em ý hả?

-Ak...ukm ko!

-Z em ko cần phải trả lời! Hjhj-Nó cười típ mắt vì đã chọc đc anh nó.

-Em thấy Phong thế nào?-Khánh đổi vẻ mặt nghiêm túc.

-Phong? Ai z?- Câu hỏi của nó làm Khánh suýt ngất.

-Là cái cậu sáng ngày đi cùng anh ấy!

-Dạ? Có ạ? SAo em ko pít nhỉ?-Nó vừa trả lời vừa gãi gãi đâu vs vẻ mặt ngây thơ vô đối. (Trời ơi! Cái bà này! Tin hot thế mà ko pít.). Lần này thì Khánh ko phải là suýt nữa mà............. ngất lun.

*Tại biệt thự nhà hắn:

-Mama ak, mai mama đi họp phụ huynh cho con nha!-Hắn vừa về đã bỏ bức vẽ xuống và ôm lấy mama hắn.

-Tất nhiên rùi con yêu!-Mẹ hắn nhẹ nhàng nói rùi để ý đến bức vẽ của hắn. Vừa cầm lên xem bà vừa trầm trồ:

-Con càng ngày càng vẽ đẹp nha!

-Đc hưởng tất từ mẹ đó!

-Là 1 cô gái giữa 1 cánh đồng bồ công anh sao?-Mẹ hắn hỏi (Ak thì ra là vẫn ra hình người)

-Dạ vâng! 

-MÀ người trong hình là ai mà đẹp z? Con kiếm đc người mẫu ở đâu đó!-Mẹ hắn trêu

-Đó là bạn con ạ!

-Oh z sao? Hum nào dẫn con bé về đây chơi nha!

-Dạ,...-Hắn trầm tư rùi " vâng" nhẹ 1 tiếng.

Tối hum đó cả nó và hắn đều ngủ rất ngon. Còn ai kia thì đang nghĩ về người con gái mới gặp...(đoán đc ko cả nhà!)
#18

on 23.07.15 9:21

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 17: Cuộc gặp mặt bất ngờ:

Hôm nay là thứ 7, là buổi họp phụ huynh của trường Light Star. Mama nó dậy từ sớm để chuẩn bị mọi thứ. Bà Mai trang điểm nhẹ rùi diện 1 chiếc váy đen tuyền quý phái, tóc đc búi cao trong rất thanh lịnh. Bà tuy đã ở độ tuổi 40 nhưng xem ra vẫn còn xuân lắm. Bà đi chiếc xe lamboghini đến trường nó. Vừa xuống xe bà đã trở thành tâm điểm chú ý chủ mọi người. Bà thật miệt mỏi khi phải đáp lại những lời khen ngợi, lời chào hỏi hay những lời nịnh nọt ngọt xớt để lấy lòng. Bà cảm thấy thật thương cho cái tai của mình. (Ai biểu bà là chủ tịch tập đoàn lớn làm chi! Ko mún khổ thì chia cho t/g ít đi! ^_^)

Bà thở phào nhẹ nhõm vì đã thoát ra khỏi những cái “loa rè”. Bà thanh thản bước lên hàng ghế danh dự. Chợt bà nhìn thấy ai đó rùi 2 người đơ đi 5s sau đó mặt cười hớn hở, ôm trầm lấy nhau tay bắt mặt mừng:

-Là bà đó sao?-Người đó

-Lâu lắm ko gặp bà, tôi nhớ bà quá đi!-Mẹ nó

-Tại bà chứ tại ai!-Người đó nói giọng trách móc

-Tôi?-Mama nó lấy tay chỉ vào mình

-Chứ ko phải? Nhớ lần trước chúng ta là bn thân bao năm. Vậy mà oành cái bà đi lấy chồng rùi theo chồng ra nước ngoài bỏ lại tôi 1 mình bơ vơ.

-Thế bà cũng lấy chồng rùi đó chốc. Mà sao bao năm nay tôi ko liên lạc đc cho bà?

-Ukm thì tại tôi nhiều việc quá nên…

-Bơ tôi lun chứ j? Bà quá đáng ghê! Thế mà còn trách tôi cơ mà!

-Hjhj-Người đó cười cười.

-Con bà tên j? Học lớp nào z?-Bà Mai hỏi

-Việt Anh-12A1. Còn con bà thì sao?

-Bằng tuổi con tui đó. Chúng nó cùng lớp lun. Con tôi là Khánh Linh.

-Con gái ak? Sinh tháng nào z?

-Tháng 12. Bà đang nghĩ như tui có đúng ko đó.-Mẹ nó cười gian gian

-Hay là…-Nói lấp lửng ở đây rùi 2 bả đó tưởng tượng 1 chuyện nào đó và phá lên cười.

(Gật cả mình! Lúc đầu tự nhiên lại đơ rùi tay bắt mặt mừng làm t/g tưởng 2 người đó là… của nhau chứ! Ai có cùng suy nghĩ vs t/g ko?)

Sau màn chào hỏi (hơi có vấn đề) đó, ông hiệu trưởng luyên thuyên 1 hồi thì tất cả đều đi về lớp để họp riêng. Cả buổi hum đó 2 bà chỉ nghe thấy cô giáo khen nó và hắn thui ak! Chán chết! (Chắc tại nghe nhiều quá rùi đây mà! Chẳng bù cho t/g tí nào). Kết thúc buổi họp đó 2 người rủ nhau đi coffe rùi kể cho nhau nghe chuyện trên trời dưới bể thế mà t/g nghê đc mỗi câu chào tạm biệt (hixhix):

-Thôi tôi phải về rùi! Tối nay dẫn con bà đi ăn tối nha!-Bà Mai nói rồi ra thanh toán tiền và đi về. Mẹ hắn thì vui vô vùng vì vừa gặp lại đc bn thân lâu ngày vừa có cơ hội … (Ai thông minh thì sẽ đoán ra ý đồ nhưng nói bây h thì mất zui nên từ từ nhé mấy bn!)

Ở 2 căn biệt thự khác nhau nhưng cuộc đối thoại giữa 2 cặp mẹ con thì lại giống nhau:

-Tối nay đi ăn vs mama nha!

-Dạ. Mà sao tự dưng lại đi ăn ạ?

-Đi ăn vs 1 người bn rất rất thân của mama ý mà!

-Dạ!

Bà Mai và nó đang nói thì Khánh nhảy vào:

-Cho con đi vs mama!

-Ko đc!

-Tại sao? Mama cjir thương em thui ak!-Khánh nói vs giọng giận dỗi. (như thể trẻ lên 3 ý nhỉ) 

-Mama sẽ đền cho con bữa khác nha! Bữa này con ko đi đc! Ok?-Bà ghé sát tai Khnahs nói nhỏ.

-Dạ, mama.-Khánh nói vs giọng mếu máo.

Bà Mai lắc đầu:

-2 đứa con của tôi cứ như thế này thì bao h mới lớn đc đây! Kiều này còn phải tốn gạo dài dài.

-MAMA!!!!!!
#19

on 23.07.15 9:22

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 18: Quyết định khó tin:

*6h30 chiều:

Nó đi xuống nhà vs bộ váy tím nhạt quá gối, tóc đc tết thác nước nhìn rất là dịu dàng, xinh đẹp. Nó cùng bà Mai (Mẹ nó) đi đến 1 nhà hàng Pháp sang trọng, nổi tiếng nhất thành phố. 2 người đi đến nơi làm cho mọi người 1 lần nữa lại thấy ngưỡng mộ (Vì họ đã có 1 phen ngưỡng mộ 2 người trước đó rùi mà! Là ai chắc t/g ko phải nói) Đến 1 bàn ăn góc khuất thì gặp mẹ con nhà hắn.

-Là anh/cô sao?-Nó hắn đồng thanh

-Con gái bà xinh đẹp quá đó nha! Nhìn giống bà lúc xưa ghê lun đó!-Bà Hiền (mẹ hắn) trầm trồ khen ngợi nó

-Tất nhiên con phải giống mẹ rùi!-Bà Mai vỗ ngực tự hào rùi cũng khen hắn:

-Con trai bà thì có khác j đâu! Nhìn đẹp như chạm khắc đó chứ!

Cả 2 bà cùng cười nói rất là zui zẻ. Bà Hiền để ý nó kĩ hơn 1 chút rùi phán:

-Nhìn cháu quen quen ý!Hình như ta đã gặp cháu ở đâu rùi thì phải!

Nghe xong hắn cúi gằm mặt xuống và cầu nguyện mong sao mama hắn ko nhớ về chuyện bức vẽ.

-Dạ, chắc là bác nhầm người thui ạ! Cháu chưa gặp bác lần nào đâu!-Nó thoáng ngạc nhiên rùi cũng lễ phép đáp lại.

-Có rùi mà!-Bà vẫn kiên quyết còn hắn vẫn mơ ước. Rùi bà "ak" lên 1 tiếng làm hắn giật mình, trái tim nhỏ bé của hắn vỡ vụn (Nhỏ lắm đệ!) "Thôi chết rùi mama mà nhớ ra thì thành ra là tố cáo con đi vẽ trộm đấy! Mama đừng nói ra nha, hãy cứu vớt đứa con đẹp trai, giỏng giang này mama nhé!" Đó là dòng suy nghĩ của hắn. (Đến nước này rùi mà vẫn tự kiêu đc! Haizzz hết nói nổi). Nhưng bà Hiền lại ko hiểu cho nỗi lòng của hắn:

-Bác nhìn thấy con ở trong bức vẽ của Việt Anh hôm qua.

-Dạ! Bức vẽ sao?-Nó quá ngạc nhiên

-Đúng ko hả Việt Anh? -Bà quay sang hỏi hắn để giải đáp cho sự ngạc nhiên của nó.

-Dạ phải-Hắn đáp nhẹ rùi lại cúi gằm mặt.

-Anh dám vẽ lén tui sao hả? Sao anh tự tiện z chứ? Hứ....đồ đáng ghét!-Nó nói rùi quay ngoắt ra hướng khác

-Thôi thôi chỉ là bức vẽ thui mà có j đâu! Mà con đc nó vẽ là quá phúc rùi còn j !-Bà Mai như vị cứu tinh của hắn, Hắn ngẩng đầu lên cười tươi rói:

-Đúng rùi đấy. Chỉ là vẽ thui mà! Xin lỗi ! Cô đã vịnh dự khi đc làm người mẫu của tôi đó!

-Hả tôi mà phải vi dự khi làm người mẫu cho cái tên vẽ như gà bới anh sao? Đừng mơ!

-Cô pít là tôi vẽ đẹp lắm ko hả?

-Vẽ đẹp như j hả? Như cái kiểu vẽ trâu ra ngựa ý hả?

-Cô...-Hắn đã tịt, nó đã thắng.

-Thui đc rùi tôi tha lỗi cho anh lần này!-Nó nói rùi quay lại tập trung vào việc ăn. Còn 2 bà kia nghe nó và hắn cãi nhau thì ngồi cười lên cười xuống. Sau khi bình tĩnh lại thì bà Hiền nháy mắt vs bà Mai 1 cái rùi 2 bà nói chuyện về chuyện sáng nay:

-Cả buổi họp cô giáo chỉ có khen 2 đứa thui ak!-Bà Mai nói trước, 2 nhân vật chính gật gật

-Đứng đó! Cô còn bảo là 2 gia đình tạo điều kiện cho 2 đứa học cùng nhau!-Bà Hiền

-Chính vì vậy, 2 chúng ta QUYẾT ĐỊNH cho 2 đứa sống riêng ở căn biệt thự ngoại thành!-Bà Mai

-Ở đó rất thoáng đãng và sẽ ko có bất kì người làm, lái xe hay vệ sĩ j cả! Chỉ có 2 con thui!-Bà Hiền

-Các con thấy sao?-Bà Mai

2 bà nói 1 tràng rất rất hợp nhau lại còn hô ứng đc cho nhau như đã lập sẵ và học thuộc kịch bản trước z. Bây h chúng nó vs tiếp thu hết. Mỗi người 1 thái độ: hắn thì cười cười, vui vui, đồng ý cả 2 chân 2 tay luôn. Còn nó thì...

-Con ko đồng ý!-Rất quả quyết

-Tại sao?-Bà Mai

-Dạ, tại người ta có câu "Nam nữ thượng thụ bất thân" mà!-Nó hí hửng đáp lại vì cho rằng lí do của nó quá sắt đáng.

-Ko sao đâu ! Ta nghĩ 2 con sẽ tự có ý thức cho việc này mà! Ta rất tin tưởng 2 đứa!-Bà Mai lên tiếng làm nó xịu mặt xuống nhưng vẫn ko chịu thua:

-Nhưng ai sẽ nấu cơm cho con ăn h?

-Con cứ yên tâm! Con trai bác biết nấu ăn mà, còn nấu giỏi là đằng khác chứ!

-Vậy thì càng tốt! Việt Anh bác nhờ cháu dạy Linh nấu ăn nha!-Bà Hiền làm bag Mai hưởng ứng nhau rất ăn ý.

-Dạ bác cứ yên tâm! Cháu sẽ chỉ cho Linh cách nấu ăn! Hjhj-Hắn cười típ cả mắt (Sung sướng quá đấy mà!!!!!!!)

-Nhưng...nhưng...-Nó ko tìm thêm đc cái lí sự nào nữa-Nói chung là con ko muốn!

-Hay là con chê nhà ta ko đủ ruộng cho con ở?-Bà Hiền nhỏ giọng

-Dạ ko phải đâu ạ! Tại... Tại...Ak tại an trai con mới về nên con muốn ở vs anh trai con nhìu nhìu!-Cái bóng đền trong đầu nó lại lóe sáng và thêm đc 1 lí sự nữa

-2 đứa suốt ngày gặp nhau ở trường rùi mà! Ko chịu cũng phải chịu! Cứ z nha! Ko nói nhìu!-Bà Mai đã ra tay thì gạo xay phải ra cám:

-Dạ- nó mếu máo 

-Mà mama cũng nói luôn! Mama sẽ để cho 2 con 5 chiếc xe:1 Lamboghini, 1 mui trần, 1 Audi, 1 BMW và 1 chiếc môt phân phối lớn. Để nhiều như z nhưng 2 con phải đi cùng nhau để đảm bảo an toàn!-Bà Hiền

-Ta sẽ co người theo rõi 2 con đó!-Bà Mai

-Vâng-Nó đáp bằng giọng mếu máo "Ko pít đã ở chung lại còn đi chung thế này thì kẻ thù cả mình tăng gấp mấy chục lần ko biết" Nó thầm nghĩ rùi run nhẹ (Vậy kẻ thù của hắn cũng tăng chứ bộ đâu phải nguyên nó ^^)

-Cứ z đi nha! Ngày mai là chủ nhật nên tranh thủ chuyển luôn đi Thỉnh thoảng, 2 chúng ta sẽ đến tham-Bà Mai

-Ukm quyết định z nhé! 

-Thui tạm biệt chúng tôi phải về đây!-Bà Mai nói rùi dẫn nó về. Trong lòng nó thầm nguyền rủa hắn vì tội ko từ chối thì thôi lại còn hưởng ứng. "Đúng là cái tên đáng ghét chết tiệt mà!"

Hắn thì zui ơi là zui rùi! Trên đường về cứ cười cười như thằng tự kỉ ấy! (V/Anh: Kệ tui! Đc ở cùng người đẹp mà, lại còn nắn đc sự tự do ko zui sao đc! T/g zô zuyên vừa!__________T/g: Dạ dạ em pít rùi, em xin lỗi "hốt người tai thính dữ z?")

_________QUYẾT ĐỊNH ĐÓ ĐÃ KHÓ TIN CHƯA Z MN ƠI________________
#20

on 23.07.15 9:22

Trang Nuzz

Trang Nuzz

Thành viên Lòng Cốt
http://raovat.tuoitrevn.net/f3-forum
Thành viên Lòng Cốt
Chương 19: Đi ăn:

Sáng hum sau mới có 6h30 mà mama nó đã gọi um xiên lên:

-Khánh Linh ơi! Dậy đi ! Thu dọn đồ đạc nhanh lên!

-Dạ! Mẹ đuổi con đấy hả! Hum nay chủ nhật mà! Cho con ngủ thêm 1 xíu xíu nữa thui!-Nó than vãn vs giọng ngái ngủ

-Thui bác cứ để con! Phòng Linh ở đâu ạ?-Hắn thì thầm vào tai bà Mai

-Uk phòng 2 tầng 2.

-Dạ con chào bác!

-MAMA chuyện này là sao z hả!-Khánh hét lớn sau khi hắn đi khỏi

-Hjhj như con thấy đó

-Con phản đối!

-Con dám cãi lời ta sao?

-Dạ nhưng...

-Nhưng vs nhị cái j? Cấm lải nhải nhìu ha!

Khánh thầm tiếc cho Phong

Cộc.........cộc.........cộc

-Cho con ngủ đi mẹ!

-Cô dậy hay để tôi vào lôi dậy đây.

-Xí, hóa ra là cái tên đáng ghét nhà ngươi. Uk thích thì cứ vào-Nói nói xong mới biết là mk nghịch ngu nên vội sửa lại:

-Á! Ai cho anh vào phòng tôi hả! Đứng im ngoài đấy cho tôi!-Nó nói rồi vộc dậy chạy đi vào VSCN nhanh nhất có thể

-Ơ cô vừa bảo tôi vào đi mệ-Hắn cười

-Im ngay cho tôi-Nó vừa đánh răng vừa hét (Bái phục bái phục)

Xong xuôi nó ra mở cửa.

-Hả! Cô lại xong rùi sao?-Hắn ngạc nhiên (bởi vì chị ấy làm trong vào 2ph ạ)

-Xong rùi đấy, dọn đồ cũng xong lun!-Nó thản nhiên làm hắn xỉu. "Cô ta rất phù hợp vs nghề ăn cướp nha" (Ế ai cho dìm hàng bảo người ta đi làm cướp z VIỆT ANH!!!!___________V/ANH: Dạ xin lỗi t/g tại cô ta nhanh quá mà)

-Ế ế! Dậy nhanh! Ai cho anh ngất ở phòng tôi z hả!-Nó hét toáng lên. Hắn thì cứ giả vờ nằm lì trên giường nó cho đến khi nó thay đồ xong (Ủa vào giường từ lúc nào mà t/g ko pít ta)

Nó bước ra khỏi phòng tắm hắn lim dim nhìn nó, trông nó đẹp đẹp thế nào ý làm cho hắn mở tròn 2 mắt nhìn và đơ trong 5s

-Đi ăn ko?-Hắn

-Tưởng anh ngất lun rùi chứ hả?-Nó

-Ờ thì thỉnh rùi! Mà cô nói nhìu làm j? Có đi ăn ko? Tôi cho ở nhà lun bây h!

-Đi chứ, chờ tôi vs -Nó nói rùi chạy theo hắn "Đồ ăn sắp đang tận miệng rùi thì tội j chứ! Dỡ tốn tiền của mama!" Nó thầm nghĩ (pó tay.com)

2 người lên 1 chiếc xe Ferrari và đi đến nhà hàng Royal Restaurant. Vừa ngồi vào bàn, như 1 thói quen nó gọi:

-Cho tôi 10 món ngon nhất nhà hàng!

Vì đã đi 1 lần vs nó nên hắn cũng ko quá choáng váng.

-Dạ của cô cậu đây! Chúc cô cậu ngon miệng!

10ph sau nó đã xử lí hết đống đồ ăn 1 cách "đẹp". Còn hắn thì chỉ ăn mấy cái bánh mì kẹp rồi ngồi nhìn nó ăn trong lòng có chút j đó ngọt ngọt_Vị hạnh phúc. Nó ăn xong chưa kịp chìu mép đã đứng dậy (Tiểu thư thế đấy!) Thấy thế hắn liền bịt miệng cười. Nó thấy lạ:

-Anh cười j z hả?

-Ko có j, chỉ là...haaaaaaaaaaaa-Hắn cười to hơn khi thấy nó ngơ ra như con nai chả hỉu j.

-LÀ J Z HẢ-Nó hét toáng lên

-Thì bên miệng cô đó-Hắn nói rùi đưa tay chỉ vào cạnh miệng mình.

-Ko phải dịch sang trái chút

-Đc chưa?

-Chưa, sang chút nữa

-Đc chưa z?

-Sang phải chút!

Mãi mà nó vẫn chưa lau đc. THấy z hắn lấy khăn và lau dùm nó.

-Thui tôi tự làm đc!-Nó nói rùi lại đưa tay lên lau nhưng vô tình chạm trúng vào tay hắn. 3s sau khi cả 2 người đứng sừng sững nhìn nhau thì nó vội rút tay ra. Hăn lên tiếng làm giảm bớt căng thẳng:

-Đi thôi-Sau đó lại 10 tờ 500.000 phẳng lì lên bàn bước đi (Công nhận Khánh Linh khôn thật. Mn có hỉu t/g đang mún nói đến j ko?)

Ra xe nó thấy hắn đứng dựa vào xe. Nó thở hồng hộc:

-Sao anh ko đợi tôi z hả?

-Cô đúng là heo nên chạy chậm mà, thế h có vô xe ko thì bảo?

-Chờ tui xíu-Nó chợt nhớ ra là mk để quên điện thoại trong nhà hàng nên định quay lại lấy

-Cô định quay lại làm j hả?

-Lấy điện thoại!

-Thui ko cần, lát mua cái khác (Khiếp giàu v~ quên Iphone "sịn" mà bỏ lun như thật. Hehe càng lợi t/g sái lun ^^)

-Nhưng mà.... -Chưa kịp nói hết câu nó đã bị hắn bế vào xe trc con mắt ghen tị của ko ít người xung quanh.
#21

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết