#21

on 28.08.15 8:52

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 8: Con gái của Bạch quản gia!:
Viên Cổn Cổn sắp xếp hành lý của mình, lại phát hiện càng làm càng lộn xộn, đang lúc cô muốn vứt bỏ thì vang lên tiếng đập cửa.

"Mời vào." Viên Cổn Cổn nhẹ giọng nói.

Giọng nói của cô vừa kết thúc, cửa được mở ra, hai cô nữ giúp việc mặc quần áo xinh đẹp, trong đó một người cầm quần áo gấp xếp ngay ngắn, một người khác cầm một đôi giày mới.

"Chào Viên tiểu thư." Hai cô gái xinh đẹp lễ phép khom lưng, tiếng nói như chim hoàng oanh làm cho người ta thích từ trong đáy lòng.

"Hai người không cần gọi em là tiểu thư, gọi em là Cổn Cổn là được, xưng hô với hai người như thế nào a?" Viên Cổn Cổn đứng dậy nói với các cô.

"Tôi họ bạch, Bach Nhã Tĩnh, cô gọi tôi là Nhã Tĩnh là được rồi." Cô gái có vẻ nhã nhặn khẽ cười nói.

"Tôi cũng họ Bạch, Bạch Nhã Văn, cô gọi tôi là Nhã Văn là được rồi." Cô gái có vẻ hoạt bát phất phất tay nói với cô.

"Tên của hai người giống như a..., là chị em sao?" Viên Cổn Cổn kéo các cô ngồi trên giường.

"Đúng vậy a, tôi là em, chị ấy là chị." Bạch Nhã Văn không chút khách khí ngồi ở trên giường lớn đáng yêu, còn dùng mông nhúng nhúng.

"Chúng tôi là con gái Bạch quản gia, tôi 20 tuổi, Nhã Văn 19 tuổi, đều đã lớn hơn em, sau này em có thể gọi chúng tôi là chị." Bạch Nhã Tĩnh cười cười dịu dàng nói với cô, nụ cười này liền hoàn toàn chinh phục Viên Cổn Cổn rồi.

"Chị Tĩnh, chị Văn ." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào gọi.

"Oa. . . . . . Em thật sự rất đáng yêu a..., mặt của em mềm mại, trắng mịn, véo vào co dãn rất tốt a...." Bạch Nhã Văn đưa tay véo mặt cô, cảm thán nói.

"Nhã Văn, dừng tay." Bạch Nhã Tĩnh gạt tay cô, đau lòng nhìn khuôn mặt Viên Cổn Cổn bị véo đến hồng hồng.

Bạch Nhã Văn uất ức nhìn cô một chút, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời.

"Không sao a, người nhà của em cũng rất thích véo thịt của em." Viên Cổn Cổn cười hề hề nói.

"Cổn Cổn tới đây thay quần áo đi, bọn chị đưa em đến phòng thiếu gia." Bạch Nhã Tĩnh dịu dàng đưa quần áo cho cô.

"Được." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn nhận lấy quần áo đi vào phòng tắm.

Bạch Nhã Tĩnh nhìn nhìn một đống đồ bày ra trên mặt đất, không khỏi cười cười, xem ra cô nhóc kia cũng không hẳn là một cô bé biết chăm sóc bản thân.

Qua một lúc lâu sau, Viên Cổn Cổn mở cửa đi ra.

Bạch Nhã Văn vui vẻ nhào tới ôm cô điên cuồng véo véo, miệng còn hưng phấn nói "Cổn Cổn, thật dễ thương a..., thật đáng yêu a..., rất muốn khi dễ em a..., làm sao bây giờ? Em rất hợp với đồ nữ giúp việc a..., nếu thêm một cái băng đô viền tơ ở trên đầu nửa thì em có thể đóng vai nhân vật, chính là loại nhân vật nữ giúp việc đáng yêu bị chủ nhân ngược đãi."

"Vì sao sẽ bị ngược đãi . . . . . ." Viên Cổn Cổn nghe vậy không khỏi hoảng sợ.

"Bởi vì khuôn mặt của em làm người ta rất muốn khi dễ em a." Bạch Nhã Văn ôm cô, vẻ mặt nghiêm túc nói.

"Thật vậy sao?" Viên Cổn Cổn cẩn thận nhìn cô.

"Đừng nghe nó nói bậy, tới đây mang giày, bọn chị đưa em đến phòng thiếu gia." Bạch Nhã Tĩnh đặt giày ở cạnh chân cô, vỗ về sờ sờ đầu cô nhẹ nhàng nói.

Viên Cổn Cổn mang giày xong, đi theo phía sau các cô.

"Cổn Cổn a, buổi tối chị sẽ tới giúp em sắp xếp đồ đạc." Bạch Nhã Tĩnh nhẹ cười nói.

"Có thể sao? Chị Tĩnh, chị có bận nhiều việc hay không?" Viên Cổn Cổn xấu hổ nhìn cô.

"Sẽ không, yên tâm đi." Bạch Nhã Tĩnh cũng không nhịn được đưa tay véo khuôn mặt của cô, ừ. . . . . . Cảm giác thật sự rất tốt.

"Cám ơn chị Tĩnh." Viên Cổn Cổn vui vẻ khoác cánh tay của cô.

15 phút sau, các cô đi tới trước cánh cửa lớn màu tím lộng lẫy, cánh cửa cao hơn 2 thước, trên cánh cửa lộng lẫy điêu khắc một động vật không biết tên.

"Cổn Cổn đi thôi, nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được chạm vào người của thiếu gia." Bạch Nhã Tĩnh nhỏ giọng nói.

Viên Cổn Cổn gật gật đầu, nhẹ nhàng mở cửa đi vào. . . . . .

Căn phòng thật lớn a..., Một mình anh không sợ sao? Viên Cổn Cổn nhìn quanh bốn phía, khó hiểu gãi gãi đầu, đi tới đi lui, rốt cục nhìn thấy thiếu gia trong truyền thuyết đang nằm trên chiếc giường siêu lớn. . . . . .

Anh lặng lẽ nằm ở trên giường, chăn mỏng nhẹ nhàng che lại bên hông gầy gò của anh, khuôn mặt anh vô cùng cân xứng, chính xác mà nói là cực kỳ hoàn mỹ, đôi mày kiếm xem ra rất ngang ngược, lông mi còn dài hơn so với cô, cái mũi rất cao, môi cực kỳ gợi cảm, tóc của anh là màu bạc, thật xinh đẹp, rất muốn đến sờ vào, da anh rất trắng rất mịn, ngay cả lỗ chân lông cũng không nhìn thấy, anh đẹp quá a..., So với mấy nữ minh tinh kia anh còn đẹp hơn rất nhiều. . . . . . Thậm chí anh còn đẹp hơn cả anh Duệ. . . . .

Viên Cổn Cổn ngơ ngác nhìn người đàn ông xinh đẹp nằm trên giường không khỏi mất hồn, một lúc sau mới phản ứng kịp, nhẹ giọng gọi: "Thiếu gia thức dậy, mặt trời đã chiếu xuống mông rồi.

Không phản ứng. . . . . .

"Thiếu gia ăn cơm, nếu không thì tôi liền ăn sạch sẽ, không để lại cho anh a...." Viên Cổn Cổn nói tiếp, bình thường chỉ cần anh Duệ dùng chiêu này thì cô liền tỉnh lại, thử vạn lần được vạn lần.

Vẫn không phản ứng. . . . . .

"Thiếu gia, mông bị lộ ra ngoài rồi!" Viên Cổn Cổn hô to.

Vẫn không phản ứng như cũ. . . . . .

Viên Cổn Cổn bất đắc dĩ, muốn đưa tay đẩy anh nhưng liền nhớ đến lời dặn của Bạch quản gia và Bạch Nhã Tĩnh, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn dừng giữa không trung, sau đó nhìn quanh bốn phía, phát hiện không có cái gậy dài nào có thể dùng được, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nhẹ nhàng đi vào phòng tắm, tìm được. . . . . .

Viên Cổn Cổn cầm dụng cụ thông bồn cầu, đến gần bên cạnh người đàn ông đang ngủ say, vừa định chạm vào anh chỉ nghe thấy từ môi mỏng khêu gởi của anh phát ra một câu: "Em dám lấy nó chạm vào tôi, tôi sẽ biến em thành người gậy."

Viên Cổn Cổn sửng sốt, cầm cây thông bồn cầu, ngơ ngác mở to mắt nhìn người đàn ông xinh đẹp . . . . . . Anh. . . . . . đã thức dậy a. . . .
#22

on 28.08.15 8:53

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 9: Ấn tượng đầu tiên?:
Hắc Viêm Triệt nhìn cô gái trước mắt, làn da trắng như tuyết, dáng người hình cầu tròn vo, trên người mặc quần áo nữ giúp việc màu trắng xen đen làm cho cô giống như một cái cơm nắm rong biển. . . . . . Khuôn mặt này, nhìn như thế nào cũng giống như một cô ngốc, nếu đúng như vậy. . . . . . Cô gái này chính là con dâu tương lai của cha mẹ vĩ đại của anh. . . . . .

Viên Cổn Cổn nhìn người đàn ông trên giường, lúc ngủ rất đẹp, mở mắt càng xinh đẹp hơn. . . . . . Đôi mắt màu tím, hình như cô đã nhìn thấy ở đâu rồi. . . . . . Là ở đâu nhỉ. . . . .

"Người gậy là cái gì a?" Viên Cổn Cổn phát huy thói quen chăm chỉ học hỏi.

Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, thấp giọng nói: "Chặt hai tay hai chân của em xuống ngâm trong một chậu thuốc, sau đó móc mắt em ra, cắt đầu lưỡi em xuóng, đâm thủng màng tai của em, cuối cùng là đóng đinh trên đỉnh đầu của em, đó là người gậy."

Viên cổn Cổn ngơ ngác nhìn anh, sợ tới mức cây thông bồn cầu trên tay cũng rớt xuống đất, bắt đầu nức nở khóc thét lên: "Chị Tĩnh, chị Văn. . . . . . Hu hu. . . . . ." Người xinh đẹp như vậy mà lại biến thái a. . . . . . Thật đáng sợ. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhíu mày, nhìn cô không kiêng nể gì mà la hét ở trước mặt anh . . . . . Suy nghĩ có nên gọi người đến cho cô mấy roi hay không. . . . . .

Nhã Tĩnh và Nhã Văn ở ngoài cửa nghe thấy tiếng khóc của cô, da đầu run lên một cáí, liều lĩnh xông vào. . . . . . Nhìn thấy Viên Cổn Cổn đứng ở bên giường khóc đến đáng thương tội nghiệp, cung kính đi qua, khom lưng: "Thiếu gia."

Viên Cổn Cổn thấy các cô, vội vàng trốn ra sau lưng các cô, ló ra cái đầu tròn tròn nhỏ nhắn, dè dặt nhìn Hắc Viêm Triệt.

Hắc Viêm Triệt nhíu nhíu đầu mày, lạnh giọng nói: "Cô ấy là ai"

"Em ấy là người hầu mới tới, tên là Viên Cổn Cổn, lần đầu tiên làm sai xin thiếu gia bớt giận." Bạch Nhã Tĩnh cung kính nói, rất sợ anh sẽ tức giận, vậy thì Cổn Cổn liền gặp nạn rồi.

"Em ngậm miệng, còn khóc nửa tôi sẽ may miệng em lại." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn về phía Viên Cổn Cổn đang nức nở, lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, uất ức chép chép miệng, không dám phát ra thêm tiếng gì, anh thật hung dữ. . . . . . . . . . . .

"Đưa cô ấy ra ngoài." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt dặn dò.

"Dạ, thiếu gia." Bạch Nhã Tĩnh thở ra một hơi, hành lễ rồi kéo Viên Cổn Cổn đi ra ngoài.

Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng tròn tròn, trên mặt lộ ra nét chán ghét, anh ghét nhất là loại phụ nữ này, không có đầu óc mà chỉ biết khóc. . . . .

Trong phòng

"Em muốn về nhà, hu hu." Viên Cổn Cổn ôm Bạch Nhã Tĩnh khóc đến mê man, nước mắt rơi thành sông. . . . . .

Bạch Nhã Tĩnh an ủi vỗ nhẹ lưng của cô nói: "Cổn Cổn đừng khóc, tính tình của thiếu gia có chút không tốt, độc miệng một chút, làm việc tàn nhẫn một chút, thật ra cũng không có gì không tốt, đừng khóc a...."

Viên Cổn Cổn ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn cô: "Đấy mà còn gọi không có gì không tốt a. . . . . ."

Bạch Nhã Tĩnh ngẩn người, lập tức nghiêm túc nói: "Chuyện này em cũng không đúng, sao em có thể sử dùng thứ đồ đó chạm vào người thiếu gia chứ."

"Em không tìm thấy thứ khác a, em lại không thể chạm vào anh ta, chỉ có thể tìm vật thay thế a, hơn nửa người ta cũng chưa chạm vào anh ta. . . . . ." Viên Cổn Cổn uất ức nhìn cô.

"Thôi, đừng khóc, lần sau đừng như vậy, thật ra thiếu gia đối với em cũng không tệ, ở trước mặt ngài ấy mà em vừa la vừa khóc, ngài ấy cũng không có gọi người lấy roi đánh em, nếu đổi thành người khác đã sớm bị kéo ra ngoài." Bạch Nhã Tĩnh buồn cười lau nước mắt giúp cô, cô nhóc đáng yêu này thật sự là làm cho người ta yêu thương.

"Roi? Anh ta còn có thể đánh người? Em muốn về nhà. . . . . . Hu hu. . . . . ." Viên Cổn Cổn vừa nghe, nước mắt lại bắt đầu rầm rầm rơi xuống.

"Em ngoan ngoãn thì ngài ấy sẽ không đánh em." Bạch Nhã Tĩnh dùng khăn tay lau nước mắt rơi mãi không ngớt cho cô, dịu dàng nói.

"Em có thể không tiếp xúc với anh ta hay không? Em có thể đi làm việc khác không?" Viên Cổn Cổn mong chờ nhìn Bạch Nhã Tĩnh.

"Không được, em là nữ giúp việc chuyên thuộc của thiếu gia, sau này thiếu gia do một mình em hầu hạ." Bạch Nhã Tĩnh lắc lắc đầu.

"Vì sao? Vì sao? Em không muốn ở cùng chỗ với anh ta, anh ta sẽ biến em thành người gậy." Viên Cổn Cổn không chịu nổi kích động đáng sợ này, tiếp tục khóc .

"Hư, đừng khóc, mọi người ở đây đều phải nghe theo sắp xếp của Bạch quản gia, ai cũng không có ngoại lệ, ai cũng không có đặc biệt." Bạch Nhã Tĩnh vỗ nhẹ lưng của cô, nhỏ giọng nói.

Viên Cổn Cổn tuyệt vọng cúi đầu, nhỏ giọng nức nở .

"Cổn Cổn, đừng khóc a..., thiếu gia sẽ không biến em thành người gậy, ngài ấy chỉ hù dọa em." Bạch Nhã Văn cầm một quả táo từ trong tủ lạnh ra đưa cho cô.

"Thật vậy sao?" Viên Cổn Cổn nức nở rầu rĩ nhận lấy quả táo, hai tay bưng lên cắn một cái.

"Thật, chị sẽ không gạt em." Bạch Nhã Văn thành thật nhìn cô, ai. . . . . . Thật không dễ dàng cho cô a, vì an ủi con cừu nhỏ bị hoảng sợ này, ách. . . . . .Là con dê béo nhỏ. . . . . Còn phải nói trái lòng của mình, ông trời, mời ngài gián tiếp bỏ qua cho con đi a.

Viên Cổn Cổn nhìn cô, cũng không nói thêm gì, chỉ là im lặng ăn quả táo trong tay, cũng không khóc nửa.

Bạch Nhã Tĩnh nhìn nhìn cô, cười lắc lắc đầu.

"Được rồi đừng gặm nửa, chúng ta phải đi hầu hạ thiếu gia dùng cơm rồi." Bạch Tĩnh Văn lấy quả táo trong tay cô, vứt vào thùng rác.

Viên Cổn Cổn liếm liếm môi trái tim mềm mại, nhỏ giọng nói: "Làm sao hầu hạ? Đúc anh ta ăn sao?"

"Đương nhiên không phải, em chỉ cần bưng đồ ăn lên bàn, sau đó chờ ngài ấy ăn xong là được rồi."

Viên Cổn Cổn chép miệng, đây là sở thích kỳ quái gì a. . . . . . Muốn người khác nhìn anh ăn cơm. . . . . .

"Được rồi, đi thôi." Bạch Nhã Tĩnh dắt tay cô, kéo cô đứng lên.

Viên Cổn Cổn không tình nguyện đi theo phía sau các cô, trong lòng bắt đầu có đề phòng. . . . . Cô sợ người đàn ông kia.
#23

on 28.08.15 8:53

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 10: Người đàn ông vui buồn thất thường!:
Hắc Viêm Triệt ngồi ở trên bàn cơm, khuôn mặt không chút thay đổi nhìn cô gái ngốc ngếch đi về phía anh. . . . . .

Viên Cổn Cổn cẩn thận bưng bữa sáng chuẩn bị đặt ở trước mặt anh, nhưng trong lòng càng muốn cẩn thận thì lại càng tồi tệ, cô bị vấp vào tấm thảm trên mặt đất, thân thể không ổn định nhào đầu về phía trước, đưa tay nắm lấy thứ ở gần cô nhất, ổn định lại thân thể, lại phát hiện mâm trứng ốp lếp trong tay không cánh mà bay rồi. . . . . . Lại ngẩng đầu, đôi mắt chống lại một đôi mắt tím xinh đẹp. . . . . .

Đám người hầu ngơ ngác nhìn cô gái nhỏ đáng yêu kia thất thố, lúc này, tay trái cô gắt gao tóm ngực của thiếu gia, tay phải bưng chén đĩa, bởi vì bị trượt chân nên bây giờ có thể nói là cô đã nhào vào trong lòng Hắc Viêm Triệt, nhưng làm cho bọn họ kinh ngạc chính là . . . . . Anh lại không đánh cô. . . . . .

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn quả cầu thịt nhỏ trước mắt, không hiểu vì sao mình không đánh cô bay đi, anh không bài xích đụng chạm của cô? Không thể. . . . . . Theo trí nhớ của anh, không ai có thể tùy tiện chạm vào người của anh.

Viên Cổn Cổn giật giật tay, nóng, rắn chắc, đây là. . . . . . Sững sờ nhìn tay mình, đây là tay cô sao? Dùng sức thu lại. . . . . . Cái tay kia cũng tóm lấy bộ ngực người nào đó đi theo. . . . . . Đây là tay cô. . . . . . Viên Cổn Cổn lại nhìn về phía Hắc Viêm Triệt : “A. . . . . . ~~~~~"

"Ngậm miệng!" Hắc Viêm Triệt nhíu mày lạnh giọng quát.

Viên Cổn Cổn thu tay, bưng chén đĩa trốn sau người Bạch quản gia, cô lại gặp rắc rối rồi. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng giống như gặp quỷ của cô, không hiểu sao trong lòng lại thoáng dâng lên khó chịu.

Viên Cổn Cổn nắm chặt quần áo của Bạch quản gia, thật cẩn thận nhìn nét mặt của anh. . . . . . Anh sẽ không muốn đánh cô chứ.

"Em, qua đây." Hắc Viêm Triệt nhìn Viên Cổn Cổn, lạnh lùng nói.

Viên Cổn Cổn trốn phía sau Bạch quản gia, làm bộ như không nghe thấy.

"Đừng để tôi nói lần thứ hai."

Bạch quản gia tách cô nhóc phía sau ra, ý bảo cô ngoan ngoãn nghe lời.

Viên Cổn Cổn bưng chén đĩa run rẩy đi từng bước một đến bên cạnh anh, đặt chén đĩa ở trước mặt anh, nhỏ giọng meo meo nói: "Tôi sai rồi, thiếu gia, anh đừng đánh tôi."

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn chân giò hun khói và bánh mì còn sót lại trong mâm, không nói gì.

"Tôi. . . . . . Tôi không cố ý tóm ngực của anh đâu." Viên Cổn Cổn đáng thương tội nghiệp nói.

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô, không nói chuyện.

"Ách. . . . . . Anh xem, bộ ngực của anh không mềm mại, cũng không phải là tôi cố ý đi tóm trúng, đúng không? Cho nên, tôi thật sự không phải cố ý." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói.

"Các người đều lui xuống hết đi." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt dặn dò Bạch quản gia.

"Dạ, thiếu gia." Bạch quản gia dẫn theo một đám người hầu trật tự rời khỏi nhà ăn.

Viên Cổn Cổn cũng muốn đi theo, mới vừa nhấc chân. . . . . .

"Em ở lại." Hắc Viêm Triệt nói.

Viên Cổn Cổn làm bộ không biết, tiếp tục đi.

"Cô gái tóc dài có hình dáng giống quả cầu kia, tôi nói em ở lại." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn bóng lưng mọi người, xác định không có bóng dáng nào 'tròn' hơn cô, tuyệt vọng rũ bả vai xuống, căng thẳng xoay người nhìn anh.

"Đến đây." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn bất đắc dĩ đi tới gần anh, nhìn anh bằng ánh mắt đề phòng.

Hắc Viêm Triệt đưa tay nắm lấy eo cô, ôm cô vào trong lòng. . . . . .

"A. . . . . ." Viên Cổn Cổn hoảng sợ, bắt đầu kêu to.

"Ngậm miệng." Hắc Viêm Triệt lườm cô một cái, người nào đó lập tức im lặng, nhìn anh bằng đôi mắt to tròn vô tội.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng bắt đầu giở trò với cô, véo véo bên trái sờ sờ bên phải, cô làm từ bông vải sao? Thịt trên người lại mềm như vậy. . . . . .

Viên Cổn Cổn không nhịn được bắt đầu vặn vẹo: "Rất ngứa, đừng như vậy. . . . . ."

Hắc Viêm Triệt lại sờ sờ, xác định không có cảm giác ghê tởm, dùng loại ánh mắt kỳ quái nhìn cô. . . . . .

Viên Cổn Cổn nuốt nước miếng một cái, thật cẩn thận nhìn lại anh.

"Chạm vào tôi." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng mở miệng.

"Ách. . . . . . ?"

"Tôi kêu em chạm vào tôi." Hắc Viêm Triệt hít vào một hơi, lặp lại.

"Vậy anh có xem tôi như quả bóng đánh bay ra ngoài không. . . . . ." Viên Cổn Cổn ôm chặt thân thể của mình, nhỏ giọng hỏi.

"Không biết." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nhìn cô.

"Tôi đây không cần. . . . . ."

"Nếu em không chạm vào, bây giờ tôi liền đánh em bay ra ngoài." Hắc Viêm Triệt cắt ngang từ chối của cô.

Viên Cổn Cổn khóc không ra nước mắt, vươn móng vuốt trắng mịn non mềm ra, nhẹ nhàng chọc chọc vào mặt anh. . . . . .

Không phản ứng. . . . . .

Lại chọc chọc. . . . . .

Vẫn không phản ứng. . . . . .

Làn da thật tốt a. . . . . Người nào đó hí hửng bóp nặn khuôn mặt anh, trên mặt hiện ra nét hâm mộ.

Hắc Viêm Triệt nhíu mày, bắt đầu tin tưởng. . . . . . Thân thể anh thật sự có thể tiếp nhận cô tùy ý chạm vào. . . . . .

Viên Cổn Cổn thấy anh không có phản ứng, được một tấc lại muốn tiến một thước, dùng hai cái móng vuốt nhỏ ‘tàn sát bừa bãi’ trên mặt anh. . . . . . Rất trơn rất trơn, bóp bóp bên trái, xoa xoa bên phải. . . . . Đang lúc cô chơi rất vui vẻ, đột nhiên bị người ta dùng sức vứt trên mặt đất, phát ra một tiếng ‘ầm’ to lớn. . . . . .

"A. . . . . ."

"Ra ngoài kêu một người khác vào." Hắc Viêm Triệt nhìn cơm nắm ngồi che mông dưới đất, lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn uất ức đứng lên, xoa mông đi ra ngoài, ở trong lòng đã mắng người nào đó một trận rồi. . . . . . Biến thái. . . . . . Vui buồn thất thường. . . . . . Người xấu. . . . . . Sau khi đi tới cửa, nói ra yêu cầu biến thái cho Bạch quản gia đứng đợi ở ngoài nghe, liền có một nữ giúp việc xinh đẹp làm dáng õng ẹo đi vào. . . . . .

Một lúc sau, chỉ nghe thấy một tiếng ‘ầm’, tiếng thét chói tai của cô gái kia và tiếng va chạm bàn, thế giới yên tĩnh.

"Vú Bạch, gọi bác sĩ." Một câu mệnh lệnh lạnh lùng truyền ra cửa, Bạch quản gia biết. . . . . . Đã có người hi sinh, nói như vậy, chỉ có Cổn Cổn là người chạm vào thiếu gia mà không bị tấn công? Đây là vì sao?
#24

on 28.08.15 8:54

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 11: Tay nghề của Viên Cổn Cổn?:
Sau khi sắp xếp cho ‘người bị thương’ xong, Bạch quản gia dẫn đám người hầu đứng trước mặt Hắc Viêm Triệt lần nửa, Viên Cổn Cổn chết sống cũng không chịu đứng ở phía trước mà trốn ở hàng cuối.

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn bữa sáng của mình, trầm giọng gọi: "Viên Cổn Cổn."

Người nào đó bị gọi đến tên, run rẩy một cái, dựa sát vào bên người Bạch Nhã Tĩnh.

Bạch Nhã Tĩnh nhẹ nhàng đẩy đẩy eo của cô, ý bảo cô không nên làm trái ý của anh, Viên Cổn Cổn bất đắc dĩ đi về phía trước, mỗi một bước liền tăng thêm một phần sợ hãi, anh lại muốn làm gì a. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhìn cơm nắm lấy 'tốc độ rùa bò' đi tới, không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Rất không dễ dàng, người nào đó mới đứng ở trước mặt anh, đáng thương tội nghiệp nhìn anh, giống như đang đợi anh xét xử.

Không biết vì sao, nhìn thấy bộ dáng đáng thương tội nghiệp của cô, đột nhiên anh cảm thấy tâm trạng của mình rất tốt, gập ngón tay lại gõ gõ mặt bàn, lạnh giọng nói: "Trứng ốp lếp đâu?"

"Bay. . . . . ." Viên Cổn Cổn bày ra vẻ mặt đau khổ, nhỏ giọng trả lời.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói chuyện.

Viên Cổn Cổn bị anh nhìn thì trong lòng liền nảy lên, nuốt nước miếng một cái, nhỏ giọng nói "Tôi. . . . . . Tôi sai rồi, anh đừng tức giận."

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, một lúc sau: "Đi làm một phần bữa sang giống như lúc nảy, nếu làm không được ngon hại đến dạ dày của tôi, liền có người hầu hạ em thật tốt."

"Hầu hạ thế nào?" Viên Cổn Cổn khó hiểu hỏi.

"Dùng roi hầu hạ." Hắc Viêm Triệt thoáng lộ ra nụ cười tà mị, giống như một ác ma câu hồn người khác.

Viên Cổn Cổn ngây ngốc nhìn anh, thật sự là không hiểu, người đàn ông xinh đẹp như vậy, bộ dáng giống như thiên sứ như vậy, vì sao lại biến thái như vậy chứ. . . . . ."Vậy. . . . . . Nếu làm ăn ngon thì sao?"

"Vậy thì tha cho em, không so đo lỗi lầm của em nửa." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Nghe vậy, Viên Cổn Cổn gật gật đầu, lộ ra nụ cười ngọt ngào, nấu ăn chính là sở trường duy nhất của cô.

"Còn nửa, nếu sau này em còn dùng tốc độ bước đi như vừa rồi thì tôi liền cắt ngang cái chân của em, dù sao em cũng thích dùng tốc độ của loài 'bò sát', tôi sẽ giúp em một tay cho em từ từ bò." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô, xem nhẹ hai cái lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu khi cô cười rộ lên.

Viên Cổn Cổn run một cái, gật đầu như giã tỏi.

"Em có thể đi, nhớ rõ, em chỉ có 15 phút."

"Vượt qua thì sẽ như thế nào?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng hỏi.

Hắc Viêm Triệt không nói lời nào, chỉ là lẳng lặng nhìn cô.

"Ách. . . . . . Tôi đi ngay." Viên Cổn Cổn cúi đầu điều khiển hai cái chân nhỏ của mình chạy về phía phòng bếp.

Hắc Viêm Triệt nhìn bóng dáng của cô, phát hiện hôm nay mình có chút kỳ lạ. . . . . . Không phải anh chán ghét cô sao? Vì sao còn để cho cô ở quanh bên cạnh anh, không phải nên ném cô cho Bạch quản gia, để cho cô tự sinh tự diệt, qua 3 năm thì cô có thể về nhà thuận lợi, còn anh hướng thẳng đến tự do của mình, bọn họ vốn không nên cùng xuất hiện ở đây. . . . . . Đúng rồi, là vì cô có thể tùy ý chạm vào người anh , cho nên anh mới đối xử đặc biệt với cô, chính là như vậy. . . . . . Dù sao cũng thừa ra một nữ giúp việc, không nên uổng phí. . . . . .

Bạch quản gia nhìn thiếu gia tự mình trông nôm từ nhỏ đến lớn, ở mặt ngoài không chút biểu hiện gì nhưng trong lòng lại vui vẻ đến lật trời, thiếu gia a thiếu gia, Cổn Cổn là cô gái được suy tính theo yêu cầu của cậu a, nhất định sẽ thuộc về cậu, đừng từ chối nửa, đó là hành động rất ngây thơ. . . . . .

13 phút sau, Viên Cổn Cổn thật cẩn thận bưng ‘kiệt tác’ của mình đặt ở trước mặt Hắc Viêm Triệt, còn chủ động dùng dao cắt miếng trứng ốp lếp, dùng cái nĩa đưa đến bên miệng anh, cười hì hì nói: "Nếm thử, cha tôi nói tôi nấu ăn là ngon nhất."

Hắc Viêm Triệt nhìn cô không chớp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì. . . . . .

Đột nhiên Viên Cổn Cổn cảm thấy mình ‘không phép tắc’, tươi cười cứng lại bên miệng, bỏ cái nĩa trong tay xuống, lo lắng xoắn xoắn ngón tay của mình, cúi đầu. . . . . . Cô đã quên. . . . . . Đây không phải nhà cô. . . . . . Anh cũng không phải người nhà yêu thương cô.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, cầm lấy cái nĩa đưa miếng trứng ốp lếp vào miệng, nhai kỹ một chút, phát hiện cô đang liếc trộm anh, nhàn nhạt nói một câu"Không tệ." Nói xong bắt đầu tự mình ăn.

Viên Cổn Cổn thở dài nhẹ nhõm một hơi, lộ ra một nụ cười ngọt ngào, dường như anh cũng không đáng ghét lắm. . . . . .

Sau khi Hắc Viêm Triệt ăn xong, tao nhã lau miệng, nhìn cô phun ra hai chữ "Còn muốn."

Viên Cổn Cổn gật gật đầu, nhẹ nhàng đi vào phòng bếp, làm thêm một phần. . . . . .

Ngày đó, Hắc Viêm Triệt ăn ba phần bữa sáng, Viên Cổn Cổn trở thành nhân vật làm mưa làm gió ở nhà họ Hắc. . . . . .
#25

on 28.08.15 8:54

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 12: Hắc Viên Triệt hung ác?:
Từ ngày đó về sau, Viên Cổn Cổn liền trở thành nữ giúp việc chuyện dụng của Hắc Viêm Triệt, buổi sáng phải gọi anh thức dậy, phải phụ trách ba bữa cơm của anh, còn phải chịu đựng tính tình vui buồn thất thường của anh. . . . . . Mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ , sợ anh không vui thì cô liền gặp rắc rối.

Trải qua vài ngày ở chung, cô bắt đầu hiểu anh một chút, anh thích ở nhà làm việc, thỉnh thoảng sẽ đến công ty, bên cạnh anh luôn có hai người đàn ông đẹp trai đi theo, một người tên là Nhã Tư, một người tên là Á Tư, Nhã Tư có vẻ lạnh nhạt hơn, không thích nói chuyện, Á Tư có vẻ hòa nhã, trên mặt luôn có nụ cười dịu nhẹ, riêng sau này, cô và Á Tư thân thiết hơn, bởi vì anh ta cho cô cảm giác rất giống anh Duệ.

Trong phòng sách to lớn, chỉ có tiếng đánh bàn phím, Viên Cổn Cổn buồn bực nhìn bàn máy tính phía trước Hắc Viêm Triệt, người này rất kỳ quái. . . . . . Vì sao thích người khác nhìn anh làm việc như thế, ăn cơm như thế, làm việc cũng như vậy, quay đầu nhìn nhìn Á Tư và Nhã Tư đứng thẳng một bên, bọn họ thật lợi hại a..., mỗi ngày lặng lẽ đi theo anh như vậy, đứng im cả một ngày không buồn bực sao?

Lúc này Á Tư chống lại ánh mắt khó hiểu của cô, kéo nhẹ khóe miệng lộ ra mỉm cười, Viên Cổn Cỏn vội vàng vẫy vẫy tay với anh ta, cười đến vô cùng ngọt, hai cái lúm đồng tiền nhỏ rất đáng yêu.

"Viên Cổn Cổn." Hắc Viêm Triệt vẫn nhìn màn hình đột nhiên mở miệng, làm cho người nào đó hoảng sợ.

"Dạ, thiếu gia." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng ngập ngừng nói.

"Đi làm cơm trưa, 20 món một món canh, làm không được tốt thì em liền biết hậu quả." Hắc Viêm Triệt cũng không quay đầu lại mà tiếp tục nhìn màn hình.

"20 món, một món canh? !" Viên Cổn Cổn sợ hãi kêu ra tiếng.

"Em có ý kiến?" Hác Viêm triệt quay đầu nhìn về phía cô, trong đôi con ngươi tím là lạnh lẽo làm cho người ta lạnh run.

"Nhưng mà. . . . . ." Viên Cổn Cổn bị ánh mắt của anh làm hoảng sợ, lo lắng xoắn xoắn ngón tay.

"Vẫn còn chưa đi?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

"A.... . . . . ." Viên Cổn Cổn uể oải rủ bả vai xuống đi ra ngoài.

Chờ sau khi cô ra ngoài, Hắc Viêm Triệt nhìn Á Tư đứng thẳng, không nói một lời tiếp tục nhìn màn hình.

Chỉ chốc lát sau, tiếng đập cửa vang lên.

"Vào đi."

Cửa mở ra, lộ ra một cái đầu nhỏ tròn tròn đáng yêu, nhỏ giọng hỏi: "Thiếu gia, có hạn chế thời gian hay không a?"

Hắc Viêm Triệt hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn cơm nắm trước mắt: "Trong 1 tiếng đồng hồ mà em không làm được thì em liền biết." Nói xong cầm lấy bút trong ống đựng bút vứt thẳng về phía cánh cửa.

"A. . . . . . . . . . . ." Viên Cổn Cổn sợ hãi kêu một tiếng lùi khuôn mặt nhỏ nhắn về sau, ‘ầm’ một tiếng, bút máy đã anh dũng hi sinh, Viên Cổn Cổn nhìn nhìn bút máy trên mặt đất lại nhìn khuôn mặt xám đen của người đàn ông xinh đẹp, nuốt nuốt nước miếng, đóng cửa lại, chạy nhanh xuống phòng bếp.

Hắc Viêm Triệt khó chịu tiếp tục nhìn về phía màn hình. . . . . . Cô bé mập chết tiệt. . . . . . Ngược không chết em! Cũng làm em bị thương!

Á Tư và Nhã Tư liếc nhau, không nói gì.

1 tiếng đồng hồ sau, Viên Cổn Cổn ở ngoài cửa nhỏ giọng nói: "Thiếu gia, cơm trưa chuẩn bị xong rồi."

Hắc Viêm Triệt đứng lên đi ra ngoài, mới vừa mở cửa, Viên Cổn Cổn lập tức nhảy ra hướng bên cạnh, hiện ra vẻ mặt con thỏ trắng nhỏ nhìn con sói xám lớn.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, đi xuống lầu.

Viên Cổn Cổn nhìn bóng dáng của anh, kéo nhẹ quần áo của Á Tư : "Anh Á, hôm nay thiếu gia thật hung dữ a..., em làm sai chỗ nào sao?"

Á Tư sờ sờ đầu cô, khẽ nói: "Không có, thiếu gia chính là như vậy, không liên quan chuyện của em."

"Viên Cổn Cổn!" Một tiếng rống hung bạo từ dưới lầu truyền lên, Viên Cổn Cổn sợ đến thiếu chút nữa là chân mềm nhũn, nhưng mấy ngày nay bị ‘nô dịch’ quá mức nên mang ‘thân phận nô lệ’ chạy xuống lầu.

Hắc Viêm Triệt vô cùng không vui nhìn cô bé mập trước mắt, rống to: "Em làm gì mà chậm chạp trên kia? ! Chờ tôi gọi người hầu hạ em phải không?"

Viên Cổn Cổn lắc đầu như cắn thuốc, không hiểu sao bình thường anh lạnh lùng như băng mà đột nhiên liền biến thành rồng phun lửa. . . . . .

Hắc Viêm Triệt hung hăng lườm cô một cái, từ trong miệng phun ra ba chữ: "Gắp thức ăn!"

Viên Cổn Cổn vội vàng bưng chén đĩa lên, mỗi một món đều gắp một chút rồi đặt ở trước mặt anh, sau đó múc thêm một chén canh đặt ở bên cạnh, sau cùng là cung kính đưa đũa lên.

Hắc Viêm Triệt lấy đũa, bắt đầu dùng bữaa, một lúc sau nổi trận lôi đình rống ra tiếng: "Khó ăn chết!"

"Không thể nào. . . . . ." Viên Cổn Cổn đoạt lấy chiếc đũa của anh tự nhiên nếm thức ăn trong mâm của anh: "Không khó ăn a. . . . . ."

Hắc Viêm Triệt nhìn hành động của cô, không nói gì.

"Thiếu gia?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng gọi.

"Tôi nói khó ăn thì chính là khó ăn!" Hắc Viêm Triệt tránh mặt cô, lạnh giọng nói.

"Nhưng mà hôm qua anh vẫn rất thích món này mà."

"Lỗ tai nào của em nghe tôi nói thích hả? Là cái này, hay là cái này?" Hắc Viêm Triệt dùng sức nhéo lỗ tai cô, hết bên trái rồi đến bên phải.

"A. . . . . . Đau. . . . . Nhưng rõ ràng hôm qua anh ăn rất nhiều. . . . . ." Viên Cổn Cổn nói khẽ.

"Hôm nay tôi cảm thấy không thể ăn, em đi tẩy rửa nhà vệ sinh cho tôi!"

"Anh. . . . . . Anh không nói lý lẽ. . . . . ." Viên Cổn Cổn uất ức đến đỏ hốc mắt.

"Tôi chính là không nói lý lẽ, em dám khóc thử xem." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn cắn môi dưới, nhìn anh.

"Em còn dám gọi người giúp việc làm giúp em, ở đây có mười món không phải em làm, tôi có nói cho người giúp em sao?" Hắc Viêm Triệt chỉ chỉ thức ăn trên bàn.

"Anh cũng không có nói không thể a." Viên Cổn Cổn vẫn nước mắt lưng tròng nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt vỗ bàn một cái, hét lớn: "Từ trong nhà đến phòng vệ sinh, tất cả đều quét dọn sạch sẽ, có một chút bụi thì tôi liền gọi người đánh em!"

Viên Cổn Cổn hoảng sợ, sợ hãi nhìn anh.

"Còn không đi? !"

Viên Cổn Cổn nhìn anh, cắn cắn môi dưới, hung hăng giậm chân, xoay người chạy đi.

Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng của cô, nhíu mày. . . . . . Anh. . . . . . Là làm sao vậy. . . . . Sao lại cố ý gây phiền phức cho cô, nhìn nhìn thức ăn trước mắt, cầm lấy đũa tiếp tục ăn cơm. . . . . . Ai kêu cô đùa cợt, cười. . . . . . Cười cho ai xem? Quyến rũ thuộc hạ của anh, đáng đời!
#26

on 28.08.15 8:54

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 13: Tôi giúp cô?:
Viên Cổn Cổn vừa lau cửa sổ vừa rơi nước mắt, trong lòng tràn đầy uất ức, trước kia ở nhà ai mà không đặt cô ở trong lòng để yêu thương chứ, cho dù là cha cô cũng chưa từng lớn tiếng một câu nào với cô, nhưng mà anh. . . . . . Rõ ràng là cô không làm sai cái gì, vì sao phải ức hiếp cô. . . . . . Cho dù bộ dáng cô có tròn cũng không đáng bị ức hiếp, có thể kêu vú Bạch điều cô đi mà, ai muốn hầu hạ anh chứ, anh không thích mập, cô cũng không thích bộ dáng đẹp trai. . . . . Ách. . . . . . Chính là không thích anh, người khác thì không chán ghét, hu hu. . . . . . Thật quá đáng.

"Cổn Cổn." Một giọng nói dịu dàng truyền đến, Viên Cổn Cổn chảy nước mắt quay đầu, thấy một dáng người thon thả, là một cái gái tóc ngắn ngang trán đáng yêu, nhưng mà cô không biết cô ta. . . . . ."Cô là?"

"Tôi họ Mạnh, Mạnh Ký Dao, cô có thể gọi tôi là Ký Dao." Cô gái tóc ngắn cười dịu dàng.

"Ký Dao, tìm tôi có việc sao?" Viên Cổn Cổn lau nước mắt, xấu hổ nhìn cô ta.

"Không có, cô quên đóng cửa, tôi nghe thấy có người khóc, cho nên đi vào xem." Mạnh Ký Dao đi đến trước bàn, rút mấy tấm khăn tay đưa cho cô.

Viên Cổn Cổn nhận khăn giấy, xoa xoa cái mũi, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, tôi quên."

"Không sao, cô làm sao vậy? Bị thiếu gia phạt hả?" Mạnh Ký Dao cười lắc đầu, vẻ mặt vẫn dịu dáng cười nhẹ.

Viên Cổn Cổn chép miệng, ôm cổ Mạnh Ký Dao, khóc rống lên "Anh ta thật khó hiểu, anh ta khi dễ tôi."

Mạnh Ký Dao có chút mất hồn nhưng vẫn nhanh chóng ôm lại cô, vỗ nhẹ lưng của cô: "Đừng khóc, sao ngài ấy lại khi dễ cô?"

"Không hiểu sao anh ta lại rống tôi, bảo tôi nấu 20 món ăn 1 món canh, còn quy định trong 1 tiếng đồng hồ phải làm xong, tôi liền đi nấu nhưng 1 tiếng đồng hồ sao có thể làm được nhiều thứ như vậy, chị Tĩnh liền giúp tôi, kết quả anh ta mới ăn vài miếng đã nói khó ăn, tôi cũng ăn vài miếng căn bản là không khó ăn, rõ ràng là ngày hôm qua anh ta ăn rất nhiều , sau đó anh ta liền phạt tôi, bắt tôi quét dọn sách sẽ tất cả mọi nơi trong nhà, có một chút bụi liền lấy roi đánh tôi, chỗ này lớn như vậy một mình sao có thể làm cho hết chứ, hu hu, cho dù bộ dáng của tôi tròn làm vướng mắt anh ta, anh ta cũng không thể ức hiếp người khác như vậy a, Ký Dao cô nói xem, tôi mập là do tôi muốn sao? Muốn trách chỉ có thể trách trên thế giới này có quá nhiều món ăn ngon, mỗi lần tôi muốn giảm béo chúng nó liền chạy tới quyến rũ tôi. . . . . . Cô nói xem, tôi mập là sai sao?" Viên Cổn Cổn ôm cô ta gào khóc, vô cùng uất ức.

"Không sai, không sai, đừng khóc a...." Mạnh Ký Dao không biết nói gì an ủi cô.

Viên Cổn Cổn phát tiết xong thì buông cô ta ra, dùng khăn trong tay lau nước mắt, sau khi lau xong mới phát hiện đó là giẻ lau. . . . . .

Mạnh Ký Dao nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn dơ bẩn của cô, đưa cô vào rửa mặt, sau đó nhỏ giọng nói: "Thiếu gia chính là như vậy, cô đừng để ở trong lòng, đến đây đi, tôi giúp cô dọn dẹp."

"Có thể sao? Ngộ nhỡ bị anh ta phát hiện thì cô có bị phạt không?" Viên Cổn Cổn nhìn cô ta do dự.

"Chúng ta cẩn thận một chút liền không có chuyện gì." Mắt to mê người của Mạnh Ký Dao hiện lên một tia sáng không rõ nhưng nhanh chóng biến mất không thấy nữa.

"Cám ơn Ký Dao, cô thật tốt." Viên Cổn Cổn cảm động đến lại muốn rơi nước mắt, nhưng bị Mạnh Ký Dao ngăn lại ." Đừng khóc, mau bắt đầu đi."

Viên Cổn Cổn gật gật đầu, bắt đầu dọn dẹp. . . . . .

---------------------

Sáng sớm hôm sau

Hắc Viêm Triệt nhìn nữ giúp việc quen thuộc trước mặt, lạnh lùng hỏi "Viên Cổn Cổn đâu?"

"Là Cổn Cổn bảo tôi tới gọi ngài thức dậy."

"Cô ta kêu? Cô ta là tổng quản hay là tiểu thư? Đến phiên cô ta chỉ huy cô?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, trong đôi mắt tím là băng lạnh, cô bé mập chết tiệt, dám làm như thế.

Mạnh Ký Dao ngẩn người, uất ức nói: "Nhưng mà Cổn Cổn nói cô ấy không muốn nhìn thấy ngài."

"Phải không? Cho nên cô đã tới?" Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, nhìn cô ta.

"Đúng vậy." Mạnh Ký Dao cúi đầu.

"Cô ấy đang ở đâu?"

"Ở phòng ngủ" Mạnh Ký Dao nhỏ giọng ngập ngừng , nhìn nhìn ánh mắt anh tiếp tục nói: "Phòng số 35."

"Đi xuống đi." Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi vào phòng tắm, không thèm liếc mắt nhìn cô ta một cái.

Mạnh Ký Dao nắm chặt hai quả đấm, rời khỏi phòng.
#27

on 28.08.15 8:55

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 14: Đáng đời, tự mình chuốc lấy!:
Hắc Viêm Triệt nhìn cô gái trước mắt, chỉ thấy cô ôm một cái gối co rút thành một cục, tóc trải dài trên gối, lông mi dài dài chiếu xuống thành cái bóng như cánh quạt nhỏ, buồn cười nhất chính là cô cắn ngón tay của mình, bởi vì tư thế ngủ như thế mà quần lót màu trắng hình hoạt họa đang chào hỏi anh, lại nhìn hoàn cảnh xung quanh so với trước khi không dọn dẹp trước còn bẩn hơn. . . . . . Mà cô, không hề cảm giác được mà ngủ lại trong này?

"Viên Cổn Cổn." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng gọi.

Không người để ý đến anh.

"Viên Cổn Cổn!" Hắc Viêm Triệt lại gọi thêm một tiếng.

Vẫn không người để ý đến anh.

Nhìn nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, lấy tay chọc chọc vào mặt cô, không ngờ đột nhiên cô bắt lấy ngón tay anh thì thầm đến: "Ăn ngon."

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm ngồi ở đầu giường, cứ lẳng lặng nhìn cô như vậy.

Viên Cổn Cổn ôm lấy eo của anh, cọ xát, giống như con mèo nhỏ làm nũng, ách. . . . . . Là mèo ú?

Hắc Viêm Triệt nhìn nụ cười ngọt ngào của cô, không tự chủ được nằm ở cạnh cô, ôm cô vào trong ngực, cô. . . . . . Hình như toàn thân không có xương cốt, mềm mại, ôm lấy thật thoải mái. . . . . .

Viên Cổn Cổn rút vào trong lòng của anh, nhỏ giọng gọi "Anh Duệ. . . . . ."

Hắc Viêm Triệt cứng đờ, nhìn khuôn mặt khuôn mặt ngủ say đến ngốc nghếch của cô, lại nhìn động tác của mình, vội vàng buông tay ra, đá cô xuống giường. . . . . .

‘Ầm’

"A. . . . . ." Viên Cổn Cổn kêu thảm một tiếng, tỉnh lại.

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng chật vật của cô, không nói gì.

Viên Cổn Cổn ngẩng đầu nhìn anh, mơ màng gãi gãi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Anh là thiếu gia sao?"

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, không trả lời cái vấn đề kém thông minh này.

"Sao anh lại đá tôi xuống giường, rất đau a." Viên Cổn Cổn xoa tay chân, uất ức nói.

"Em thật to gan, dám ra lệnh cho người của tôi." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô, bắt đầu tỏa ra khí lạnh.

Viên Cổn Cổn sửng sốt, quả nhiên vẫn bị anh phát hiện rồi. . . . . Nhưng mà như vậy thì xem là ra lệnh sao? : "Tôi. . . . . . Tôi không có ra lệnh, tôi chỉ là. . . . . ."

"Không muốn nhìn thấy tôi? Em cho rằng em là ai?" Hắc Viêm Triệt ngắt lời cô, trong đôi mắt tím là một mảnh rét lạnh.

Viên Cổn Cổn kinh ngạc nhìn anh. . . . . . Anh biết thuật độc tâm sao?

"Em là người hầu ở đây, là nữ giúp việc chuyên thuộc của tôi, không nên làm sai thân phận của mình, em cho rằng em vẫn là Viên tiểu thư? Ở chỗ của tôi, em cái gì cũng không phải" Hắc Viêm Triệt ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn cô, không biết vì sao. . . . . . Mình lại lãng phí nhiều thời gian trên người cô như vậy.

Viên Cổn Cổn sửng sốt, hốc mắt đỏ lên, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Tôi biết. . . . . ."

"Thu nước mắt của em lại, đối với tôi không có tác dụng." Hắc Viêm Triệt quát lạnh.

Viên Cổn Cổn hoảng sợ, nước mắt càng rơi xuống dữ dội: "Đúng. . . . . . Thật xin lỗi."

"Hôm qua tôi đã nói cái gì?" Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng điềm đạm đáng yêu của cô, trong lòng nổi lên một cảm giác chính anh cũng không thể hiểu. . . . . .

Viên Cổn Cổn nghĩ nghĩ, cuối cùng khóc nói: "Tôi đã rất cố gắng rồi."

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

"Hu hu. . . . . . Anh đừng đánh tôi." Viên Cổn Cổn bắt đầu khóc lớn lên, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, giống như một đứa trẻ bị người ta vứt bỏ, oa oa khóc.

"Ngậm miệng." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn che miệng mình, nhìn anh bằng đôi mắt to đáng thương tội nghiệp

"Tới đây." Hắc Viêm Triệt vỗ vỗ giường lớn.

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, vẻ mặt sợ hãi.

"Sao?" Biểu hiện uy hiếp

Viên Cổn Cổn đứng lên, từ từ đi đến bên giường ngồi xuống, thật cẩn thận nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt kéo cô vào trong ngực, nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của cô, nhàn nhạt nói: "Em thật xấu."

Viên Cổn Cổn ở trong lòng anh cứng lại, mất mác cúi thấp đầu, cực kỳ tự ti.

Hắc Viêm Triệt nâng cằm của cô để cho cô ngửa mặt lên, đưa tay lau ‘giọt nước’ trên mặt cô, xác định không còn nửa mới buông cô ra.

Viên Cổn Cổn ngơ ngác nhìn nhìn anh, anh thật sự là đẹp quá. . . . . .

"Nhìn cái gì." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng.

Viên Cổn Cổn vội vàng cúi đầu, chơi đùa ngón tay của mình.

"Em đã dọn dẹp mấy phòng?" Hắc Viêm Triệt nhìn cô, nhàn nhạt hỏi.

"1. . . . . . 1 phòng." Viên Cổn Cổn ngập ngừng .

"Từ hôm qua tới bây giờ, em chỉ dọn dẹp chỗ này? Lại còn biến thành như vậy? Là lười biếng hay là cố ý? Em đang khiêu chiến tôi sao?" Hắc Viêm Triệt cười lạnh hai tiếng, ngoài cười nhưng trong không cười.

"Tôi không có. . . . . . Tôi thật sự không có, thật sự tôi đã rất cố gắng dọn dẹp, thật sự." Viên Cổn Cổn khẩn trương nhìn anh, nhỏ giọng nói.

"Em rất cố gắng dọn dẹp đã biến thành như vậy, vậy nếu em không cố gắng thì nhà của tôi đều bị em hủy sao?" Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bốn phía, cười cười châm chọc.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn theo ánh mắt của anh, tuyệt vọng cúi đầu, ngày hôm qua cô và chị Ký Dao cùng dọn dẹp, nhưng dường như ông trời đang trêu cợt cô, bên này còn chưa làm tốt, bên kia đã xảy ra vấn đề, cô lau chùi mấy thứ thủy tinh xong đang muốn đi ra, đã bị một vũng nước trên mặt đất làm cho trượt chân trực tiếp làm vỡ bình hoa đồ cổ bên cạnh, không đợi cô đứng lên, chị Ký Dao cũng ngã sấp xuống, ba mươi mấy giá sách liền ngã xuống từng cái từng cái một. . . . . . Tóm lại. . . . . . Ngày hôm qua rất thảm, là cực kỳ thảm. . . . . . Ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của anh, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, anh phạt tôi đi nhưng đừng đánh tôi, tôi sợ đau."

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, lạnh giọng nói: "Tự làm cho mình sạch sẽ, đi làm bữa sáng."

"Anh không tức giận hả ?" Viên Cổn Cổn sửng sốt, vui vẻ nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn lại cô, không nói gì.

Viên Cổn Cổn xấu hổ cười cười, đứng lên từ trên giường đi ra cửa.

"Đứng lại."

Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn dừng bước lại, xoay người nhìn anh.

"Chỗ đó bị làm sao?" Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn vết bầm tím trên bắp chân của cô, nhếch mày kiếm.

"Chính là hôm qua bị té ngã, anh không biết tôi có bao nhiêu thảm đâu, suýt chút nửa thì cái giá sách kia đã đè chết tôi. . . . . . Còn có cái bình hoa kia. . . . . ." Viên Cổn Cổn uất ức meo meo nói.

"Đáng đời, tự mình chuốc lấy, chạy đi rửa mặt chải đầu, đừng lắc lư trước mặt của tôi!" Đột nhiên Hắc Viêm Triệt ngắt lời cô, trong giọng nói có loại khó chịu không cách nào hiểu được.

"A.... . . . . . Vậy còn phải làm bữa sáng nửa không?" Viên Cổn Cổn không xác định hỏi.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói chuyện.

"Ha ha. . . . . . Tôi đi ngay." Viên Cổn Cổn cười lấy lòng, xoay người đi ra phòng khách. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bóng dáng của cô, không nói gì, không hiểu vì sao. . . . . . Chỉ đối với riêng một mình cô lại đặc biệt như vậy. . . . . .
#28

on 28.08.15 8:55

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 15: Thiếu gia, tôi buồn ngủ quá!:
Trong phòng ăn

Viên Cổn Cổn bưng một cái bát nóng hổi đặt ở trước mặt Hắc Viêm Triệt, vẻ mặt vui vẻ nhìn anh.

Hắc Vêm Triệt nhìn nhìn ý cười nhẹ nhàng trên mặt cô, thật sự là không biết đầu của cô cấu tạo ra sao, một giây trước vẫn còn là vẻ mặt e ngại, cẩn thận dè dặt, một giây sau là có thể cười ra nụ cười rực rỡ như vậy, cô là đứa ngốc sao? Lại nhìn nhìn bát ở trước mặt, lạnh giọng nói "Đây là cái gì?"

"Cháo." Viên Cổn Cổn đưa cho anh cái muỗng làm bằng bạc.

Nói nhảm, anh đương nhiên biết là cháo. . . . . ."Tôi nói muốn ăn cháo khi nào hả?"

Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức ghé vào lỗ tai anh, nhỏ giọng nói "Không cần khách sáo với tôi, tôi làm vỡ nhiều thứ của anh như vậy mà anh cũng không có đánh tôi, đây là tôi đặc biệt nấu cho anh, ăn rất ngon a...ăn bữa sáng kiểu tây nhiều sẽ ngán a."

Đám người nữ giúp việc đều nhìn động tác to gan của cô, trời ạ. . . . . . Cô đúng là người tài giỏi. . . . . Bạch Nhã Tĩnh và Bạch Nhã Văn cũng chảy mồ hôi lạnh vì cô, chưa từng có người nào dám tự tiện thay đổi thực đơn của thiếu gia. . . . . . Bạch quản gia vẫn là nét mặt vạn năm không đổi nhưng trong lòng đã vui vẻ đến lật chuyển rồi.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

"Ăn đi, nếu anh không thích tôi lại làm món khác cho anh." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói, vẻ mặt chờ mong.

Hắc Viêm Triệt cầm lấy muỗng, múc môt ít cháo đưa vào miệng, cái hành động này làm cho tất cả ánh mắt của đám nữ giúp việc đều rớt ra ngoài. . . . . . Anh không có tức giận mà thật sự ăn. . . . . .

Á Tư nhìn nhìn Nhã Tư kinh ngạc, lộ ra mỉm cười đắc ý, anh ta thắng.

"Ăn ngon không?" Viên Cổn Cổn cười hỏi.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không nói gì mà chỉ tiếp tục tao nhã ăn.

Viên Cổn Cổn cười ngây ngô ha ha một tiếng, đứng ở phía sau anh.

Đột nhiên, vang lên một chuỗi âm thanh kỳ quái, ánh mắt mọi người liền tập trung đến trên người Viên Cổn Cổn.

Viên Cổn Cổn sờ sờ bụng, xấu hổ nhìn mọi người.

Hắc Viêm Triệt quay đầu lại nhìn bộ dáng ngây ngốc của cô, lạnh giọng hỏi "Đói bụng?"

Viên Cổn Cổn gật gật đầu, từ giữa trưa ngày hôm qua đến bây cô cũng chưa ăn cái gì. . . . . . Nhưng mà nếu anh hỏi cô như vậy, có phải là thể hiện anh chuẩn bị kêu cô cùng ăn không? Trong tiểu thuyết đều viết như vậy .

Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, phun ra bốn chữ "Tiếp tục chịu đói." Sau đó quay đầu ăn bữa sáng của mình.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhìn bóng lưng anh tuấn của anh, anh Duệ nói đúng. . . . . . Tiểu thuyết là hư cấu . . . . . . Uể oải cúi đầu, im lặng không hé răng. . . . . .

Đám người nữ giúp việc nhìn Viên Cổn Cổn đồng tình, chợt phát hiện, từ khi cô đến đây thì thiếu gia trở nên thích hung ác . . . . . . Ngay cả số lần nói chuyện cũng nhiều hơn. . . . .Nhưng mà có vẻ như cũng không có nói lời hay gì. . . . . . Hơn nửa đều là nói với Viên Cổn Cổn . . . . . . Cổn Cổn đáng thương. . . . . . Nghĩ thoáng một chút, đây coi như là một loại ‘đặc biệt a. . . . . .

Hắc Viêm Triệt ăn bữa sáng vô cùng vui vẻ, không biết vì sao, đột nhiên cảm thấy không khí của ngày hôm này rất tươi mới. . . . . . Ngay cả ánh mặt trời anh ghét nhất cũng không còn thấy chướng mắt nửa. . . . . .

Trong phòng sách, Viên Cổn Cổn đứng đó cố gắng kéo mí mắt đang muốn hôn môi lên, buồn ngủ quá a. . . . . . Thật sự buồn ngủ quá a. . . . . . Thật đói a. . . . . . Thật sự rất đói a. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhìn Viên Cổn Cổn mềm yếu đứng khép mắt lại, không nói gì.

Một lúc sau, nhìn về phía Á Tư và Nhã Tư đứng thẳng, nhỏ giọng nói "Các người đi ra ngoài trước."

"Dạ" Trả lời đều đặn, sau đó là tiếng đóng cửa lại.

Hắc Viêm Triệt đi đến trước mặt Viên Cổn Cổn, lấy tay chọc chọc vào mặt cô, đứng cũng có thể ngủ. . . . . . Cũng không sợ ngã chết. . . . . .

Viên Cổn Cổn mơ mơ màng màng mở mắt, đã ngủ đến mê muội rồi. . . . . . Nhỏ giọng meo meo "Thiếu gia ~~ tôi buồn ngủ quá."

Hắc Viêm Triệt nghe tiếng nói ngọt ngào mềm mại của cô liền mất hồn, lúc phản ứng kịp thì cô đã ở trong lòng anh rồi. . . . . .

Viên Cổn Cổn ôm cổ của anh, thoải mái ngủ, còn phát ra tiếng ngáy nhỏ.

Hắc Viêm Triệt ôm cô ngồi lại trên ghế xoay, lẳng lặng quan sát khuôn mặt ngủ say của cô, làn da của cô rất mịn, không bị mỹ phẩm hóa học phá hoại, lông mi rất dài, rất cong, lông mi của cô rất sáng bóng làm cho người ta có cảm giác u buồn, cái mũi nhỏ mà cao phối trên khuôn mặt hình ngỗng rất hợp.
#29

on 28.08.15 8:56

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 16: Kém thông minh!:
Viên Cổn Cổn vừa tỉnh ngủ, phát hiện mình ngủ ở trên giường lớn màu hồng, gãi gãi đầu, làm sao cô có thể ở trong này a. . . . . . Nhìn nhìn đồng hồ báo thức heo nhỏ ở đầu giường, đúng 8 giờ sáng, chỉ thấy người nào đó lập tức bật lên, lấy tốc độ của gió vọt vào phòng tắm, sau khi rửa mặt xong, lại đi tới phòng bếp, đói quá. . . . . đói quá. . . . . .

Đúng 8 giờ 30 sáng, người nào đó xuất hiện ở bên giường Hắc Viêm Triệt, người nào đó ngủ đủ ăn đủ liền hét lớn "Thiếu gia, thức dậy a, a a a a a a. . . . . ."

Hắc Viêm Triệt gần như mở mắt ngay, lạnh lùng nhìn cô "Ngậm miệng."

Viên Cổn Cổn cười ngây ngô, gãi gãi đầu, vẻ mặt khờ khạo.

Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi vào phòng tắm, Viên Cổn Cổn đi theo phía sau anh "Thiếu gia, hôm nay anh muốn ăn cái gì?"

"Tùy." Hắc Viêm Triệt nặn kem đánh răng.

"Bánh rán có được hay không? Anh thích mùi vị gì? Vị hoa quả? Vị hải sản ? Hay là vị thịt bò?" Viên Cổn Cổn lại hỏi.

"Mỗi thứ một cái." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

"Vậy anh muốn uống gì? Sữa không ngán sao? Uống sữa đậu nành có được hay không? Rất tốt với làn da, nhưng làn da anh đã rất tốt rồi, hình như không cần thiết, cà phê thì không tốt cho cơ thể, uống gì mới tốt chứ? Trà sữa sôcôla có được hay không?" Viên Cổn Cổn còn đang líu ra líu ríu.

Hắc Viêm Triệt không để ý cô, bắt đầu đánh răng.

"Thiếu gia?" Viên Cổn Cỏn chọc chọc eo của anh.

Hắc Vêm Triệt quay đầu lại lạnh lùng nhìn cô.

"Ha ha. . . . . . Anh đang đánh răng không tiện a.... . . . . . Cũng đúng, anh đánh răng của anh, không nên phun kem đánh răng ra ngoài a...." Viên Cổn Cổn cười cười lấy lòng, xoay người đi ra ngoài thu dọn giường lớn của anh.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đánh răng.

Một lúc sau, Hắc Viêm Triệt đi ra, cô đã ở cửa chờ anh, thấy anh lại bắt đầu hỏi "Trà sữa sôcôla có được hay không?"

"Nước" Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, đi thẳng ra ngoài.

"A..." Viên Cổn Cổn gật gật đầu, đi theo phía sau của anh.

Sau khi ăn bữa sáng xong, Viên Cổn Cổn lại đi vào phòng sách cùng với anh. Đứng cách anh không xa giống như bình thường.

Hắc Viêm Triệt nhìn tài liệu trong tay, đột nhiên cảm thấy đau đầu, nhíu mày. . . . . .

Nhã Tư lập tức lấy một bình thuốc nhỏ từ trong tủ ra đặt lên trên bàn, thuận tiện rót một ly nước "Chủ nhân."

Hắc Viêm Triệt cầm lấy bình thuốc, đổ ra trên tay 2 viên thuốc, chuẩn bị uống lại bị người khác giật lấy 2 viên thuốc trên tay, không cần nghĩ cũng biết là ai, có thể chạm vào anh mà không bị đánh bay cũng chỉ có cô. . . . . .

Viên Cổn Cổn giật lấy thuốc của anh, nhìn nhìn đôi mắt tím lạnh lẽo của anh, ngập ngừng nói"Thiếu gia, anh đau đầu sao?"

Hắc Viêm Triệt không để ý cô, lại cầm lấy bình thuốc trên bàn đổ ra hai viên thuốc. . . . . . Một đôi móng vuốt trắng noản lại giật lấy thuốc của anh, thuận tiện ‘cuốn’ luôn bình thuốc nhỏ.

"Viên Cổn Cổn, em muốn chết sao?" Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn dùng sức lắc đầu, bày tỏ cô không muốn.

"Lấy ra."

"Thiếu gia, đau đầu không thể luôn uống thuốc, sẽ không tốt đối với thân thể, tôi giúp anh có được hay không?" Viên Cổn Cổn lui về phía sau một bước, nhỏ giọng nói.

"Tôi nói, lấy ra." Đôi mắt Hắc Viêm Triệt bắt đầu đổi màu. . . . . . Đôi mắt tím nhạt biến thành tím đậm.

Viên Cổn Cổn ngơ ngác nhìn cảnh tượng quái lạ trước mắt, có chút sợ hãi. . . . . . Nhưng vẫn nắm chặt bình thuốc trong tay, kiên trì không cho anh.

Hắc Viêm Triệt đứng dậy, bóp chặt cổ của cô, nhìn cô vùng vẫy trên tay anh. . . . . .

"Ân. . . . . ." Hốc mắt Viên Cổn Cổn đỏ lên, nước mắt bắt đầu rơi xuống, nhưng vẫn quật cường không cho anh.

"Chủ nhân. . . . . ." Á Tư và Nhã Tư gọi nhỏ, nhưng lại không dám chạm vào anh.

Hắc Viêm Triệt buông Viên Cổn Cổn ra, không nói gì.

Viên Cổn Cổn mềm nhũng ngồi dưới đất, ho khan , cố gắng hít thở, một lúc sau ngửa mặt lên lau nước mắt của mình, nhỏ giọng nói "Thuốc đau đầu có tác dụng phụ, để cho tôi giúp anh, tôi bảo đảm nhất định có hiệu quả."

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, lạnh giọng nói với hai thuộc hạ trung thành "Các người ra ngoài."

Nhã Tư cùng Á Tư liếc nhau, đi ra ngoài.

Viên Cổn Cổn hít hít cái mũi đứng lên từ trên mặt đất, thử chạm tay vào tay anh, thấy anh không có từ chối, nắm tay anh đi tới phòng spa trong nhà họ Hắc.

Hắc Viêm Triệt nằm ở trên giường gội đầu, Viên Cổn Cổn hòa nhũ dịch chữa bệnh vào nước ấm, lại nhỏ vài giọt tinh dầu cô mang theo bên mình, lấy tay làm ướt tóc của anh, sau đó bắt đầu từ từ mát xa, vừa mát xa vừa nói chuyện với anh "Thiếu gia, tuy tôi không biết nguyên nhân anh đau đầu là gì, nhưng nếu đau đầu, anh cố gắng đừng suy nghĩ đến nó, nghĩ đến chuyện khác sẽ tốt hơn."

Hắc Viêm Triệt cảm giác được tay của cô đang xuyên qua trên đỉnh đầu anh, rất thoải mái, vô cùng thoải mái. . . . . . Bởi vì không ai có thể chạm vào anh nên từ nhỏ đến lớn cũng không có ai mát xa cho anh. . . . . .

"Thiếu gia, tôi chơi đố chữ với anh được không?" Viên Cổn Cổn cười nói, bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn không ngừng mát xa đỉnh đầu của anh.

Hắc Viêm Triệt không để ý cô.

"‘Người Nhật Bản là người ’, những câu này áp dụng biện pháp tu từ gì?" Viên Cổn Cổn tự mình nói.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, khinh thường phun ra hai chữ "Nhân hoá."

"Thiếu gia, anh thật thông minh." Viên Cổn Cổn nhìn anh bằng vẻ mặt sùng bái.

"Là em ngu ngốc." Hắc Viêm Triệt nhắm mắt lại, phun ra ba chữ.

Viên Cổn Cổn chép miệng, không nói gì.

Một lúc sau, người nào đó thiếu kiên nhẫn lại nói tiếp "Thiếu gia, tôi kể chuyện xưa cho anh nghe."

Hắc Viêm Triệt không trả lời.

"Chuyện xưa này, mở đầu có chút khủng bố, phần giữa có chút hài hước, kết thúc có chút bi thương, anh muốn nghe không?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng hỏi.

Hắc Viêm Triệt mở mắt nhìn cô, vẫn không nói gì.

"Anh hãy nghe cho kỹ a..., thật lâu thật lâu trước kia có một con ma quỷ, nó thả một cái rắm, chết mất rồi." Viên Cổn Cổn tự nói xong liền bật cười.

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhìn cô khinh thường.

"Thiếu gia, không buồn cười sao?"

"Kém thông minh!" Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt lại.

Viên Cổn Cổn tự mất mặt mà cúi đầu, không hiểu vì sao muốn chọc cho anh cười lại khó như vậy. . . . . . Trước kia lúc ở nhà, cho dù là anh Duệ, cha mẹ, hay các chị người hầu đều thích nghe cô nói chuyện, nhưng mà vì sao anh lại không thích. . . . . . Vì sao?
#30

on 28.08.15 8:56

Ana Pham

Ana Pham

Thành viên Danh Giá
http://raovat.tuoitrevn.net/
Thành viên Danh Giá
Q.2 - Chương 17: Nữ giúp việc nhà họ Hắc không gặp khách!:
Không biết qua bao lâu, Viên Cổn Cổn nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt dường như đã ngủ thiếp đi, cười cười, dùng nước trong veo rửa sạch mái tóc trắng của anh, vốn cho rằng tóc của anh là nhuộm nhưng mà bây giờ dường như là không giống, loại màu này hẳn là không thể nhuộm ra được, hơn nửa chất tóc tốt như vậy, trơn bóng mềm mượt, căn bản là không có dấu vết của sấy nhuộm, nói như vậy, đó chính là trời sinh rồi hả ? Viên Cổn Cổn tắt vòi nước, dùng khăn mặt nhẹ nhàng xoa tóc của anh, anh thật là kỳ quái, không chỉ là màu tóc và màu mắt, liền ngay cả tính tình cũng rất cổ quái, hơn nửa hình ảnh vừa rồi, nếu không phải là cô hoa mắt, như thế. . . . . . Đôi mắt của anh sẽ đổi màu? Sờ sờ mái tóc trắng hơi khô của anh, cầm máy sấy tóc, giúp anh sấy tóc. Sau khi làm xong tất cả, nhẹ nhàng đẩy đẩy bờ vai của anh "Thiếu gia. . . . . ."

Hắc Viêm Triệt không hề để ý cô.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, xoay người ra ngoài, sau đó không lâu sau lại ôm tấm chăn mỏng trở về, nhẹ nhàng phủ lên trên người anh, sau đó cầm cái ghế, lẳng lặng ghé vào bên cạnh tay anh, từ từ, cô cũng ngủ thiếp đi. . . . . .

Từ ngày đó, Hắc Viêm Triệt liềm không gây phiền phức cho cô nửa, tuy nói tính tình vẫn thối tha như vậy, nhưng không có phạt cô cái gì, mà cô lại xuất hiện thêm tác dụng số một, ‘Máy mát xa chuyên dụng của Hắc Viêm Triệt’. . . . . . Còn có thêm một cái tên ‘ Tiểu Bàn’*. . . . . .

*Tiểu Bàn : bé mập.

"Tiểu Bàn." Hắc Viêm Triệt cũng không ngẩng đầu lên thấp giọng gọi.

Viên Cổn Cổn chép miệng, đi đến trước mặt anh "Thiếu gia, anh đừng gọi tôi là Tiểu Bàn, tên ở nhà của tôi là con thỏ nhỏ."

"Đấm lưng." Hắc Viêm Triệt không hề để ý cô, tiếp tục nhìn tài liệu trên tay.

Viên Cổn Cổn bất đắc dĩ giậm giậm chân, không có cốt khí đứng ở phía sau của anh, bắt đầu mát xa giúp anh. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ai oán của cô từ trong gương, tâm trang bỗng trở nên vô cùng tốt.

Lúc này, một loạt tiếng đập cửa vang lên. . . . . ."Thiếu gia, tôi là Bạch quản gia."

"Vào đi."

Cửa mở ra , Bạch quản gia đi đến trước mặt Hắc Viêm Triệt hành lễ, nhỏ giọng nó i"Bên ngoài có một vị tự xưng là Na Tịch Thịnh Duệ tiên sinh muốn tìm Cổn Cổn."

Viên Cổn Cổn vừa nghe, dừng lại động tác trong tay, "Anh Duệ? !"

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn của cơ, không nói gì.

Viên Cổn Cổn ôm Bạch quản gia, hôn một cái lên mặt bà một tiếng 'ba' lớn, "Cám ơn vú Bạch." Nói xong vui vẻ nhắm về phía cửa. . . . .

"Đứng lại." Hắc Viêm Triệt quát lạnh.

Viên Cổn Cổn quay người lại nhìn anh khó hiểu.

"Tôi cho phép em đi sao?" Hắc Viêm Triệt dùng sức khép tài liệu lại, đôi mắt tím lạnh lùng nhìn cô.

"Thiếu gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhỏ giọng gọi ra tiếng.

"Tới đây." Hắc Viêm Triệt nhìn thấy quật cường trong mắt cô, không hiểu sao có một ngọn lửa bốc lên tới đầu.

Viên Cổn Cổn đứng ở tại chỗ, hốc mắt ửng đỏ. . . . . .

"Tới đây!" Hắc Viêm Triệt cầm tài liệu trên tay hung hăng ném trên bàn, phát ra một tiếng ‘bốp' dữ dội.

Viên Cổn Cổn từ từ đi đến trước mặt anh, có chút run rẩy.

"Mời anh ta đi, nữ giúp việc nhà họ Hắc không gặp khách." Hắc Viêm Triệt nhìn về phía Bạch quản gia chờ lệnh, lạnh giọng nói.

"Vâng" Bạch quản gia hành lễ, đi ra cửa.

"Đừng, thiếu gia, tôi rất nhớ anh Duệ, anh cho tôi ra ngoài một chút thôi, chỉ một chút thôi có được hay không?" Viên Cổn Cổn đáng thương tội nghiệp bắt lấy ống tay áo cầu xin, mở to mắt nhìn anh cầu xin.

"Không được." Hắc Viêm Triệt không hề nghĩ ngợi liền từ chối, đôi mắt tím nhìn về phía Bạch quản gia dừng bước, "Còn không mau đi?"

Bạch quản gia nhìn nhìn Viên Cổn Cổn sắp khóc, đi ra cửa.

"Vú Bạch. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn bóng dáng của bà, ngồi chồm hỗm ở trên mặt đất, nước mắt tích lũy ở trong hốc mắt. . . . . . Thật quá đáng, vì sao không cho cô gặp anh Duệ. . . . . . Cô rất nhớ nhà, rất nhớ mọi người, vì sao ngay cả gặp mặt cũng không thể. . . . . .

Hắc Viêm Triệt kéo Viên Cổn Cổn lên khỏi mặt đất, lạnh giọng nói "Tốt nhất là em nên hiểu rõ thân phận của mình, em là nữ giúp việc ở đây, chỉ cần tôi không đồng ý, em liền không thể rời khỏi tôi một bước."

Viên Cổn Cổn nước mắt lưng tròng nhìn anh, cắn môi dưới, không nói gì.

"Nghe hiểu chưa?" Hắc Viêm Triệt nhìn ánh mắt quật cường của cô, không khỏi nhếch mày kiếm.

"Tôi chán ghét anh. . . . . ." Viên Cổn Cổn phun ra bốn chữ, nước mắt chảy xuống dưới khuôn mặt, nhỏ lên trên tay anh.

Hắc Viêm Triệt sửng sốt, kéo ra tươi cười châm chọc "Tôi cũng không thích em." Sau đó buông tay ra, cầm lấy tài liệu trên bàn, không nhìn cô nửa.

Viên Cổn Cổn đau lòng muốn trở về phòng, mới vừa bước ra, liền nghe thấy giọng nói lạnh như băng của hắn vang lên từ phía sau "Em còn dám đi một bước nửa thử xem."

Viên Cổn Cổn đứng ở tại chỗ, cô . . . . . Không dám.

"Tới đây đấm lưng." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn rủ bả vai xuống, đi tới sau lưng anh, tiếp tục động tác vừa rồi, chỉ là nước mắt vẫn chảy, tiếng khóc yếu ớt làm cho Á Tư và Nhã Tư rất không đành lòng, thiếu gia cũng quá hà khắc rồi, dù sao cô cũng là một đứa nhỏ 18 tuổi , muốn gặp người nhà cũng là chuyện thường tình, cần gì phải như vậy chứ.

Hắc Viêm Triệt bỏ tài liệu trong tay xuống, đứng lên đối mặt với cô gái vẫn luôn nức nở sau lưng anh "Có phải là em ngứa da muốn tìm người đánh không."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, gắt gỏng đẩy cô ra khỏi phòng sách.

Á Tư đi qua sờ sờ đầu ‘mít ướt', dịu dàng nói "Cổn Cổn nghe lời, đừng trêu chọc thiếu gia tức giận nửa."

Viên Cổn Cổn ủy khuất nhìn anh ta, thì thào nói "Em muốn gặp anh Duệ."

"Hư, ngàn vạn lần đừng nhắc tới chuyện này nửa." Á Tư nhẹ giọng nói.

Viên Cổn Cổn cúi đầu, không nói nữa. . . . . . Không phải là mấy ngày hôm trước rất tốt sao? Vì sao hôm nay liền nổi giận rồi. . . . . . Anh, quả nhiên là một người vui buồn thất thường. . . . .
#31

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết