#121

on 27.08.15 21:25

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 128: Tâm ý sai lầm (3):
Edit: ori

Beta: meomeo

Giữa Tân Hành và Nghê Tranh, hai năm trước Dịch Tân cũng đã lựa chọn một lần.

Trong lòng mơ hồ đã thừa nhận kết cục, lại càng thêm sợ hãi.

Anh thật sự lại rời bỏ cô lần nữa sao? Như vậy lần này, cô còn có thể chịu được không?

Két một tiếng, tiếng động cơ xe xa hoa dừng lại, đường cong trơn tru của xe thể thao bỗng nhiên dừng ở ven đường.*

“Xuống xe.”

Khuôn mặt người đàn ông trong xe âm hàn, ánh mắt vẫn như cũ rơi trên phía trước, chỉ là môi mỏng khẽ mở, lạnh lùng ném ra hai chữ.

Mỹ nhân bên cạnh vốn phong tình vạn chủng, một khắc trước còn cười đến mềm mại uyển chuyển, nghe nói như thế, lúm đồng tiền thoáng chốc cứng ngắc ở trên mặt. Có chút không tin được, chỉ có thể sững sờ nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh.

Người đàn ông kia cho dù là lúc lạnh lùng cũng vẫn mê người như vậy. Khiến cô… muốn ngừng mà không được.

Người đàn ông lại thật sự không có chút kiên nhẫn, ngay sau đó lại ném ra một tiếng, “Lăn xuống đi!”

Mặt của anh rõ ràng đẹp như thế; nhưng lời của anh lại có thể vô tình như vậy, tàn nhẫn như vậy. Cả khuôn mặt mỹ nhân nhất thời trắng bệch.

Rõ ràng một khắc trước, anh còn khẽ mỉm cười đáp lại cô. Rốt cuộc cô đã làm gì?

Cô cuống quít hồi tưởng, đúng rồi, câu nói sau cùng của cô là, “Lần đầu tiên em gặp Tân Hành, thật sự cảm thấy rất quen thuộc. Cô ấy xinh đẹp, trên người lại có một phần khí chất an hòa, cô gái như thế, em nhìn… cảm thấy có phần giống em.”

Quả thật, lời này của cô là có ý thăm dò, chỉ là cô tuyệt đối không ngờ rằng, người đàn ông kia sẽ lập tức trở mặt. Đây chẳng qua là một sự dò xét không ảnh hưởng đến toàn cục, cho dù cô không nên đo lường tâm tư anh vô ích, anh cũng không cần thiết như vậy với cô chứ?*

Giống như bị anh hung hăng quạt một bạt tai.

“Dịch Tân, thật xin lỗi, em không nên nói cô ấy.” Cuống quít cười, giải thích, nhịn xuống khuất nhục.

Lúc này người đàn ông dù bận vẫn ung dung quay đầu, nhìn cô cười lạnh, tà nịnh xẹt qua khóe môi, “Nghê Tranh, cô và cô ấy không giống nhau chút nào. Năm đó sao tôi có thể cho rằng cô giống cô ấy?”

Nghê Tranh nghe vậy, toàn thân chấn động, bỗng nhiên mở lớn con người “Anh nói cái gì? Em giống như cô ấy?”

Chẳng lẽ không đúng Tân Hành giống như Nghê Tranh sao?

Người đàn ông tiếp tục cười tàn nhẫn, “Nếu cô quả thật nghĩ rằng giữa hai người có ai giống ai, như vậy tôi xác thực nói cho cô biết, là cô giống cô ấy. Chỉ là cô không quá giống, cũng có chút không luân không loại.”

Giống như bị một chậu nước lạnh hất xuống đầu, Nghê Tranh chỉ cảm thấy toàn thân phát run, cô không thể tin lắc đầu, ánh mắt gần như cầu khẩn nhìn người đàn ông kia, “Không, không phải như vậy, em hiểu anh chỉ đang giận em, giận em năm đó cự tuyệt anh, cố ý muốn đi Áo. Nhưng em cũng là bất đắc dĩ, cả đời em chỉ biết đánh đàn cello, em yêu thích thứ này, em muốn tài nghệ hoàn mỹ hơn, chỉ có ở Áo em mới có thể thực hiện giấc mộng của mình. Mà khi đó, anh và em quen biết cũng chỉ nửa năm, em cho rằng anh có thể hiểu được mơ ước hơn hai mươi năm của em.”

Cô nói xong, chán nản cười một tiếng, “Nào biết, em rời khỏi chỉ hai tháng, anh đã kết hôn với người phụ nữ khác. Anh dám nói, không phải anh cố ý muốn mượn Tân Hành quên em sao?”

Lúc Nghê Tranh nói đến Tân Hành, trong đôi mắt lại có gió bức người, nhìn chằm chằm Dịch Tân, mang theo chất vấn.

Nhưng Dịch Tân cũng không trả lời cô, chỉ cười lành lạnh, “Nghê Tranh, cô biết sự khác biệt lớn nhất giữa cô và Tân Hành ở đâu không? Tân Hành không cho rằng bản thân thông minh, mà trên thực tế cô ấy rất thông minh. Nhưng cô, vẫn tự cao là mình thông minh, trên thực tế cô rất ngu!”

“Cô đối với tôi, cũng chỉ là chiêu thuật vờ tha để bắt thật. Cái gọi là mơ ước, chẳng qua cũng chỉ là một loại thủ đoạn cô vọng tưởng.” Dịch Tân tàn nhẫn mà nhìn chằm chằm vào cô, không chút lưu tình phơi bày sự ngụy trang mà cô tự cho là không chê vào đâu được, “Trước cô, đã có rất nhiều phụ nữ đạo hạnh không biết hơn bao nhiêu dùng rồi!”

“Nhớ kỹ, vĩnh viễn đừng đùa bỡn bằng một ít thông minh ở trước mặt tôi. Cô, còn xa cũng không đủ tư cách!”

Cuối cùng anh cũng cảnh cáo một tiếng, giọng nói dịu dàng mê người, càng giống như đang nói yêu ngữ.

Nghê Tranh chỉ cảm thấy trong mắt có ướt át rơi xuống, tầm mắt có chút mơ hồ, cô vẫn như cũ nhìn chằm chằm người đàn ông kia, âm thanh lại kịch liệt, “Không, không thể nào. Nếu như anh thật sự không yêu em, tại sao hai năm trước em cho anh biết em gặp nguy hiểm, anh lập tức bay tới? Mà bây giờ, em bị MạcTương Đằng dây dưa, em báo anh biết thì anh lập tức giúp em thoát khỏi hắn? Chẳng lẽ anh có thể phủ nhận đó không phải là đau lòng, không phải nhớ thương, không phải yêu sao?!”

Người phụ nữ xinh đẹp một tiếng tiếp một tiếng, như chất vấn, rơi vào chỗ của anh. Người đàn ông đột nhiên không nói thêm gì nữa, vẻ mặt giống như có chút xa xăm.

Ánh mắt vẫn như cũ hướng về phía người phụ nữ, chỉ là tinh thần qua một cái chớp mắt lại không có ở đây. Thoáng qua rồi biến mất, anh nghiêng người, chậm rãi đến gần gương mặt mỹ lệ, tiếp cận cô ở một cự ly, ánh mắt tà tứ, âm thanh trầm thấp hấp dẫn, “Đừng khiến tôi hối hận đã giúp cô lần này, nếu không, sẽ có người đàn ông xấu xa gấp bội lần Mạc Tương Đằng quấn lấy cô, có lẽ, còn không chỉ một người.”

Anh bằng tư thái dịu dàng bỏ lại một câu uy hiếp đáng sợ nhất, mặc cho người phụ nữ tựa vào ghế ngồi hoảng sợ lại tuyệt vọng nhìn anh, còn chính mình dù bận vẫn ung dung ngồi ngay ngắn lại, không nhìn người phụ nữ, “Đi xuống đi.”

Người phụ nữ phong tình vạn chủng rốt cuộc mang theo nước mắt ràn rụa xuống xe, lúc này Dịch Tân mới tựa gần thành ghế, hiện lên sự mệt mỏi.

Anh khẽ híp mắt, trong đầu toàn là người phụ nữ kia.

Người phụ nữ quật cường khiến anh không phải nói hai lời.

“Em và Nghê tiểu thư mặc dù giống nhau, nhưng tóm lại là hai người khác biệt…”

Âm thanh dịu dàng đó, lại mang theo một cỗ u oán, anh biết, đó là cô nói cho anh nghe.

Chẳng lẽ anh ở bên cô hơn hai năm, còn biểu hiện không đủ rõ ràng sao? Tại sao trước mắt lòi ra một người phụ nữ, cô liền bắt đầu chất vấn anh, mà không nguyện ý tin tưởng anh chứ?

Trêu tức anh? Cho nên mới không trực tiếp đuổi Nhê Tranh ra ngoài, ngược lại ở trước mặt cô ta còn làm ra một bộ dịu dàng giả tạo. Anh khó hiểu mà lái xe ra ngoài, lại khó hiểu mà đuổi người xuống, khó hiểu mà dừng xe ở khu cấm đỗ, nhớ cô
#122

on 27.08.15 21:26

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 129: Tâm ý sai lầm (4):
Điện thoại di động kêu lên, lướt mắt nhàn nhạt liếc qua rồi cầm lên. Nhưng cũng không nói chuyện.

Đầu kia lập tức cung kính nói, “Tân thiếu, không ngoài dự đoán của ngài, người Cố gia quả thật đang ở thành phố H.”

Nhẹ nhàng khép mắt lại, khi lần nữa mở ra bên trong vẫn như cũ thâm trầm như đầm nước, “Giúp tôi đặt vé máy bay trở về, vào ngày hôm sau.”

Mệt mỏi.

“Chuyện này…” Đầu kia có chút do dự, “Có gấp quá không? Ông cụ bên kia…”

Cười lạnh, “Cứ làm theo lời tôi.”

Quá nhanh? Nguyên Thâm thật sự không biết cái gì gọi là gấp!

Nếu gấp thật thì hiện tại anh đã mang theo người phụ nữ kia trở về thành phố B từ lâu rồi.

“Vâng” Đầu kia hơi ngừng lại rồi nói, “Tân thiếu, hôm nay Phong thiếu gia đi bệnh viện.”

“Hả?” Con mắt híp lại, bên môi gợn lên nụ cười hứng thú, “Phong Dương muốn gặp Phương Vũ hay Mạc Tương Đằng?”

“Phương Vũ. Mạc Tương Đằng được Mạc Thích Thanh bảo vệ rất nghiêm mật, tạm thời Phong thiếu gia còn không đến gần được.”

Trầm ngâm một hồi lâu, nụ cười lạnh lùng bên môi lại nhếch lên xinh đẹp, “Để cậu ta đi, đừng cản. Mạng của Phương Vũ, vốn chính là nhặt được. Phong Dương đã không muốn nhìn mặt hắn, vậy chỉ có thể nói mạng hắn đã hết.”

“Vâng”

Khi cúp điện thoại trong mắt lại không thấy mệt mỏi, thay vào đó là sự quả quyết tranh đấu vốn có xưa nay. Đó là trạng thái bình thường nhất của người có thân phận như anh.

Một ngày kia, cuối cùng anh đã bỏ qua cho Mạc Tương Đằng và Phương Vũ. Bởi có một người mở lời tới anh.

Mạc Thích Thanh.

Người đàn ông mà mẹ anh yêu nhất.

Phát súng bắn đi của Tang Nhuế, vốn nhắm ngay chính trái tim Mạc Tương Đằng. Nguyên Thâm có chút kiêng kỵ, thậm chí không có sự đồng ý của anh đã tự ý đẩy Mạc Tương Đằng ra. Vì vậy, phát súng kia mặc dù nhắm trúng, nhưng cũng không phải trí mạng.

Cũng chính vừa lúc qua phát súng đó, Dịch Tân liền nhận được một cú điện thoại. Ở trong cái không khí gươm súng sẵn sàng, tiếng điện thoại đột ngột đến gần như có thể phá vỡ sự căng thẳng trong lòng mọi người.

Điện thoại tới chính là của Mạc Thích Thanh.

Dịch Tân nghe xong có chút kinh ngạc, lại cười đến nguy hiểm. Cú điện thoại lúc này, nếu như không phải nói thời khắc sinh tử cha con liên tâm, như vậy chỉ có thể nói thật sự là quá trùng hợp!

Mạc Thích Thanh xin Dịch Tân bỏ qua cho Mạc Tương Đằng.

Dịch tân cười lạnh, “Nếu người Mạc gia có thể nhanh hơn cây súng trên tay tôi, như vậy Mạc Tương Đằng có thể được cứu.”

Lời nói đó chứng tỏ sẽ không cho Mạc Tương Đằng được sống. Bởi vì, cho dù ở nơi khác thế lực của Mạc gia và Dịch gia quả thực ngang nhau, nhưng đường xa chạy tới cũng không thể nào nhanh hơn súng trên tay Dịch Tân.

Mạc Thích Thanh rõ ràng biết ý trong lời nói đó, vì vậy, ông ta đã mở miệng cầu xin Dịch Tân. Không tệ, là cầu xin, bỏ đi tôn nghiêm, cầu xin Dịch Tân bỏ qua cho Mạc Tương Đằng.

Mạc Tương Đằng là người thừa kế duy nhất của Mạc gia, không thể chết được. Dịch Tân rất rõ ràng, sóng mắt yêu mị lướt qua máu tươi ào ạt trên mặt đất của Mạc Tương Đằng, sắc môi diễm lệ, “Mạc Tiên sinh là muốn tôi nể mặt mũi của Dịch Ngưng sao?”

Dịch Ngưng, mẹ của Dịch Tân.

Đầu bên kia trong phút chốc không có một tiếng động, hồi lâu sau giọng nói vang lên lại đè nén trầm thấp, “Đúng, xin Tân thiếu nể mặt Dịch Ngưng, bỏ qua cho khuyển tử.”

Bên môi tà mị cười lạnh một cái. Dịch Tân ra lệnh một tiếng, Mạc Tương Đằng có thể không phải chết.

Dĩ nhiên, Phương Vũ coi như là tiện thể được lợi, cùng được người cứu đi.

Hai kẻ này dọa tới người phụ nữ anh yêu nhất, sao anh có thể dễ dàng bỏ qua? Cuối cùng lại có thể cho người dẫn chúng đi, cũng chỉ là anh còn có phần tự tin với kĩ thuật bắn của mình.

Phương Vũ bị bắn hai phát trên đầu gối, đủ để cho hắn sau này chỉ có thể sống dựa vào xe lăn, không nói đến phát súng gần trái tim kia, không cẩn thận, nói không chừng xe lăn cũng không cần dùng, trực tiếp sống đời thực vật.

Mà Mạc Tương Đằng, phát súng thẳng trúng kinh mạch tay phải của hắn kia, sau này, cái tay phải đó coi như hoàn toàn bị phế.

Đối với người kiêu ngạo như Mạc Tương Đằng mà nói, khiến hắn tàn phế so với chết còn khổ sở hơn!

Tân Hành, em xem, anh báo thù cho em. Không ai có thể tổn thương em, bọn họ dọa đến em, những thứ này là anh để họ trả lại cho em. Một ngày đó em lái xe chạy trốn, khuôn mặt trắng bệch, bộ dạng sợ đến nỗi ngay cả hai mắt cũng không dám chớp một cái, khiến anh đau lòng.

Luôn như vậy, mỗi một lần nghĩ đến Tân Hành, Dịch Tân sẽ mềm lòng. Cho nên, lúc có cảnh sát giao thông tới gõ cửa sổ xe, muốn mở giấy phạt thì anh lại cũng không xử lí.

“Tiên sinh, nơi này không thể dừng xe.”

Dịch Tân biếng nhác cười một tiếng, “Lần sau sẽ chú ý.”

Thái độ tốt đến độ không giống anh. Mở giấy phạt ra, suy nghĩ một chút, lại lái xe đến cửa hàng đá quý.

Tân Hành tựa trên ghế sa lon trong căn phòng, mơ mơ màng màng ngủ mất, lại bị tiếng điện thoại đánh thức. Không còn hơi sức cầm lên, vừa nhìn liền nhất thời vui mừng, cả người thoáng chốc chấn phấn không ít.

“Điền Tĩnh, đã lâu không gặp.”

Cảm xúc vốn mệt mỏi mà bởi cuộc điện thoại của bạn tốt nhiều năm, trong nháy mắt liền tan đi hơn phân nửa.

Đầu kia sang sảng cười một tiếng, “Tân Hành, tớ rất cảm động, cậu lại nhớ số của tớ.”

Tân Hoành vừa nghe vậy, trong lòng đột nhiên trầm xuống, vốn đột nhiên phấn chấn tựa như phù dung sớm nở tối tàn, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Điền Tĩnh không nói sai, Tân Hành nhìn điện thoại, nhận biết được dãy số này.

Vốn chiếc điện thoại kia đã rơi trong kho hàng của Phương gia, còn chiếc điện thoại này là cái mới, sim điện thoại cũng mới bổ sung. Bây giờ trong điện thoại cũng không có tên người liên lạc nào. Lúc này, Điền Tĩnh gọi tới, hiện trên màn hình không phải “Điền Tĩnh”, mà chỉ là một chuỗi chữ số.

Tân Hành không nhiều bạn lắm, tự nhiên nhớ số này thuộc về Điền Tĩnh, nhưng điều này không đủ lạ.

Chính là, tại sao Điền Tĩnh biết số điện thoại hiện tại của cô?
#123

on 27.08.15 21:27

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 130: Lỗi lầm tâm ý (5):
Buổi sáng lúc Dịch Tân ra cửa tiễn Nghê Tranh, đến trưa cũng không trở về nữa, Phong Dương cũng cả ngày không thấy bóng dáng. Cho đến bữa ăn tối, trên bàn ăn Dịch gia cũng chỉ có ba người Dịch lão và Tang Nhuế, Tân Hành.

Hôm nay Tân Hành cảm thấy mệt mỏi, sau bữa ăn tối cũng không cùng Dịch lão xem thi họa hạ kì làm tiêu khiển, chỉ bảo Tang Nhuế ở lại đại sảnh bồi Dịch lão, mình liền lên lầu.*

Lại đang trên ghế sa lon ôm đầu gối giật mình phát hiện đã thật lâu mà Dịch Tân vẫn chưa về, cô liền vào phòng tắm tắm rửa.

Khi cô sửa sang bản thân xong ra ngoài, một thời gian trôi qua vẫn không thấy Dịch Tân. Trong lòng có chút mất mát, cô miễn cưỡng mở tủ quần áo, định tìm bộ trang phục ăn mặc chỉnh tề một chút.

Lại thấy trong tủ quần áo, quần áo của anh và của cô quấn quít cùng một chỗ, dường như có bộ dạng thân mật.

Đối với việc bố trí trong phòng, Tân Hành và Dịch Tân là hai người hoàn toàn khác biệt. Dịch Tân trên mặt nhìn lười biếng, thật ra thì người này gần như ưa sạch sẽ; mà Tân Hành, trên mặt nhìn bình thản lịch sự tao nhã, thật ra về việc nhà thì cực kì bừa bộn, thường hay vứt bừa bãi, lại thường hay cầm đồ lung tung.

Trước đây, nếu Tân Hành cầm đồ không để lại chỗ cũ, làm xáo trộn bày trí đã sắp xếp, Dịch Tân sẽ luôn nhíu mày, sau đó yên lặng đặt đồ lại, dùng hành động bày tỏ lên án cô. Duy chỉ có ở tủ quần áo, cái tính thích sạch sẽ đến không bình thường người đàn ông này lại tha thứ cực kì, để tùy theo tính cô, cô thích để đâu thì để ở đó.

Vì vậy, tủ quần áo của họ chính là bộ dạng này, thiếu sự sắp xếp của người đàn ông, quần áo của cô và của anh trộn lẫn chung một chỗ, nếu muốn tách từng cái từng cái ra, thật đúng là phải phí rất nhiều công sức.

Trong miệng khô khốc, Tân Hành vịn vào cửa tủ quần áo, nhìn một chút liền sợ sệt.

Nếu lần này anh vẫn chọn rời khỏi cô như trước, như vậy liền giống như những bộ quần áo này quấn quít, giữa anh và cô sẽ hoàn toàn tách ra. Chỉ là đến lúc đó, cô, thật sự sẽ bỏ được anh ra từ trong sinh mạng mình sao?

“Em đang nghĩ gì thế?” Bên tai vang lên một tiếng nói, làm Tân Hành sợ hết hồn, theo âm thanh, cuống quít quay đầu.

Người đàn ông kia lại tới gần cô, lại hơi cúi đầu về phía cô. Lúc này cô cuống quít vừa quay đầu, da mặt liền vừa lúc chạm qua môi anh.

Từ trong phòng tắm đi ra, thân thể cô còn lưu lại nước ấm, khá cao, cùng anh chạm vào nhau, liền hiện ra sự lạnh lẽo trên môi anh.

Lòng cô gắt gao nhảy lên, tai nóng lên, lui lại sau lưng, muốn cách anh xa một chút.

Chỉ là chân lui về phía sau, eo vẫn không khỏi đi phía trước, căng thẳng. Anh đã vươn tay ôm cô qua, cô cả kinh, vì sợ, lại lui ra, anh liền dùng lực, hạ xuống, liền ôm cô dán trên người anh.

Môi khẽ giơ lên, tâm tình hình như không tệ, ánh mắt kia lại có quá nhiều tà khí, “Vừa rồi, là cố ý sao?”

Tân Hành nghĩ, mặt cô lúc này nhất định đã đỏ hết lên, kinh ngạc rối loạn mở to con ngươi, hướng về phía người đàn ông đang cười hài lòng lại tà tứ, lắc đầu, “Không, không phải, em… Không cẩn thận.”

Cô vừa mới nói xong, lại chỉ cảm giác trước mắt tối sầm lại, trên môi, xúc cảm lạnh lẽo lại lần nữa dán lên. Cô chỉ cảm giác toàn thân cứng đờ, thân thể có chút không phản ứng kịp, chỉ có thể trợn to mắt nhìn người nọ động tình hôn cô trước mắt.

Người đàn ông phát hiện cô không chuyên tâm, cũng không triền miên hơn, liền buông cô ra. Cúi đầu, trên môi còn mang theo chút nước, diễm lệ dưới ánh đèn.

“Ừ, anh cố ý.”

Anh nói một câu, vô cùng lẽ thẳng khí hùng. Tân Hoành khóe môi hung hăng co rút.

Thế nhưng anh lại không để ý tới cô, trực tiếp cúi đầu hít một hơi thật sâu giữa cổ cô, tư thái thật là mê say, cuối cùng còn thở dài nói, “Ừ, thật là thơm.”

Lại nhìn áo choàng tắm trên người cô, cảm khái, không khỏi tiếc hận, “Ừ, đã tắm rửa rồi hả? Thật đáng tiếc.”

Anh nói xong, mắt nhẹ nhàng liếc qua đồng hồ trên bàn. Mười hai giờ.

“Anh nghĩ, em chờ anh đến muộn như vậy, sẽ thuận tiện chờ anh tắm cùng em luôn.”

Khuôn mặt anh tiếc hận, lại giống như là thật. Nói xong, còn ôm cánh tay của cô mạnh hơn, đem hông cô áp lên thân thể của anh. Tân Hoành bị buộc khẽ động, chỉ cảm thấy chỗ mẫn cảm vừa vặn bị áp đến nơi nào đó dưới người anh. Sau đó, tinh tường cảm thấy chỗ đó của anh đang cọ sát với cô đang lúc xảy ra biến hóa.

Tai như bị phỏng, thân thể lại bỗng nhiên mềm nhũn, bị anh trêu chọc như thế, cô không tự chủ được liền cũng động tình theo anh.

Anh nhìn bộ dáng cô đỏ mặt, chỉ cảm thấy tâm tình thật tốt, trên tay càng tăng thêm lực, thân thể càng cọ sát sít sao hơn với cô, động tác đó ám chỉ dục vọng rõ ràng.

Cô chỉ cảm giác thân thể nóng lên, một luồng nhiệt lưu đã đi xuống. Cô thẹn thùng, thân thể miễn cưỡng dùng lực, đẩy anh. “Anh đừng, đừng như vậy, nhanh đi tắm!”

Anh nhíu mày nhìn cô, trêu chọc, “Tắm em sẽ cho anh tiếp tục?”

Cô ngẩn ra, không biết nên trả lời thế nào.

Trong mắt anh nhất thời lướt qua tia bén nhọn, chợt lóe lên, trong nháy mắt trên tay liền có động tác. Ngón tay vừa động, đai áo choàng tắm liền rơi ra, anh ôm hông cô, thuận thế xoay người một cái, hai người liền cùng nhau nằm lên trên giường.

Mà trong quá trình đó, áo choàng tắm đã rơi xuống đất, lúc ở trên giường, cô đã toàn thân trần truồng ở trong lòng anh.

Anh lật người, đè cô ở phía dưới. Động tác của anh tới quá nhanh, cô nhất thời phản ứng. Cho đến khi chỗ phía dưới nóng lên, cô đột nhiên bừng tỉnh lại, nhìn anh đang trên người mình, hai mắt đen tối rơi trên thân thể trần truồng của cô, đáy mắt sâu kín có một đốm lửa.

Cô nhất thời kinh hãi.

Trên tay dùng lực liền đẩy anh, “Đừng như vậy!”

Đáy mắt cô cực kì kinh hoảng và khước từ rõ ràng rốt cuộc chọc giận tới anh, ánh mắt anh mãnh liệt, âm thanh rốt cuộc phát lạnh, “Đừng như vậy? Em chờ anh muộn như vậy không phải vì để anh như vậy với em?”

Anh cố ý nói tâm tư cô theo hướng này, còn nói đến như vậy… khiến cô khó chịu. Trong lòng cô đau xót, bật thốt lên, “Không phải.”
#124

on 27.08.15 21:27

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 131: Lỗi lầm tâm ý (6):
Đang cập nhật nội dung ...
#125

on 27.08.15 21:28

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 132: Tâm ý sai lầm (7):
Chỉ là lời cãi lại theo bản năng không suy nghĩ. Lời ra khỏi miệng, Tân Hành mới đột nhiên tỉnh táo lại, lời của cô lúc này nghe u oán, hèn mọn… đến cỡ nào.

Giống như thừa nhận cô toàn tâm mong mỏi anh rủ lòng thương xót, chờ ở đây, thế nhưng anh lại chẳng thèm ngó tới.

Khí lạnh cả người Dịch Tân nhất thời liền giảm đi hơn phân nửa, dừng ở trước mắt cô, nhìn cô.*

Lúc này trong lòng Tân Hành chỉ cảm thấy khuất nhục, còn có khinh bỉ… chính mình. Cô cười lạnh, “Vậy chính là anh có lòng tham như vậy? Em cũng chỉ là một vật thay thế, cho dù bây giờ anh đã đạt được như anh muốn muốn, anh vẫn không buông em ra như trước?”

Cô cố ý nói tàn nhẫn lại không chịu nổi, trong nội tâm, thật ra cũng là nói cho chính mình nghe. Cô hung hăng ném về phía mình, hi vọng bản thân có thể tỉnh táo một chút.

Người đàn ông này, quả thực có đầy đủ tư cách khiến cô khăng khăng một mực, không thể tự kềm chế. Chỉ là tình yêu cũng cần cân xứng.

“Vật thay thế?” Trong nháy mắt, trên mặt anh vốn đã bình tĩnh hơn phân nửa, nhất thời lại nổi lên nụ cười xinh đẹp đến cực hạn. Anh nhìn cô bằng tư thái dịu dàng, thậm chí ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm của cô, môi mỏng hé mở, “Tân Hành, em biết vật thay thế là gì không?”

Âm thanh của anh, khiến thân thể cô bỗng nhiên run lên. Tim, không ngừng co rút nhanh.

Ý thức được rõ ràng một cỗ nguy hiểm trước nay chưa từng có, cô không quan tâm đến thương cảm nữa, theo bản năng liền đẩy anh ra, lăn qua giường, từ bên kia rơi xuống đất, muốn rời đi.

Có một loại dự cảm, tới vừa nhanh vừa rõ ràng. Cô biết, hiện tại cô muốn lập tức né tránh người đàn ông này.

Bước nhanh chạy ra ngoài.

Khi tay mới vừa chạm vào tay nắm cửa thì bị một cánh tay khác giữ lại.

Cô vùng vẫy, thân thể ngược lại bị một cánh tay ôm chầm lấy, thân thể bị ôm lại, đối diện anh.

Cô có thể nhìn thấy rõ ràng cặp mắt đỏ lên của anh, cùng nụ cười nhạt bên môi phối hợp làm cho người ta toàn thân tê dại mà dịu dàng.

Trong lòng cô run lên, thân thể đã bị cơ thể anh đè trên cửa. Hai chân bị đầu gối của anh mạnh mẽ đẩy ra.

“Em rời khỏi tôi, chuẩn bị muốn đi đâu?”

Giọng nói của anh, dịu dàng lại thương tiếc, chỉ là lực nắm tay cô lớn đến nảy sinh ác độc.

Cô chỉ cảm giác tay đau nhức, đau đến mức cô cau mày thật chặt. Cô bất giác muốn tránh thoát khỏi tay cầm của anh.

Chỉ là cô vừa động liền chọc cho anh càng dùng sức bắt ép.

Cô thề, thậm chí cô còn nghe được tiếng xương cốt của cô muốn vỡ ra.

Cô nhỏ giọng kêu lên, “Anh buông em ra!”

Câu nói sau cùng của cô rốt cuộc hoàn toàn buộc anh mất đi phần thương tiếc cuối cùng với cô.

“Thả em ra?” Nụ cười bên môi Dịch Tân vừa lạnh lại tàn nhẫn, “Thả em rời khỏi tôi? Tân Hành, không phải là em nói tôi tìm em làm vật thay thế sao? Vậy thì tốt, hiện tại tôi sẽ nghiêm túc nói cho em biết, em làm cho tôi rất hài lòng, thân thể của em khiến tôi rất thoải mái. Cho nên, tôi không có ý định thả em ra!”

Anh vô tình nói xong, một tay khác đã mạnh mẽ giật áo choàng tắm của cô và trói buộc phía dưới của mình ra. Lúc cô chưa kịp phản ứng lại, đỉnh đầu hạ thân liền mạnh mẽ chen vào thân thể của cô.

Thân thể đã lâu không hoan ái, lúc này lại bỗng nhiên bị người khác cường ngạnh đẩy ra, một cơn đau đớn lan tới. Tân Hành đau mức đến kêu lên.

Anh vốn nắm tay cô, một tay khác lúc này cũng buông ra, thay đổi giữ chặt hông và mông của cô. Dưới người anh liền dùng lực, trên tay phối hợp động tác lấy thân thể cô áp lên người mình.

Cô rất đau, lại khuất nhục. Tay mới vừa được tự do liền bất chấp đau đớn vỗ lên lưng anh, “Đừng! Sao anh có thể như vậy với em!”

Cô giãy giụa, ngược lại lại khơi dậy bản tính chinh phục của anh. Anh giữ hông cô càng chặt, thân thể va chạm cũng càng nhanh, nhưng trên mặt lại cười đến tàn nhẫn, “Không thể? Thì ra tôi thật sự đã quá tốt với em. Hôm nay tôi muốn cho em xem một chút cái gì gọi là vật thay thế!”

Anh nói xong, ôm cô hơi lui ra cạnh cửa. Trên tay dùng sức, lại đem thân thể của cô quay ngược ra, đưa lưng về phía anh. Mà trong quá trình đó, anh và thân thể của cô luôn duy trì giao hợp.

Cô chỉ cảm giác phía dưới một cơn kích thích mãnh liệt ập đến, còn chưa tỉnh táo, người đã bị đặt trên tường lạnh lẽo. Người đàn ông kia liền từ sau lưng không chút lưu tình tiến vào trong cơ thể cô.

Anh đụng từng cái, không chút lưu tình, cô liền bị từng cái đụng vào tường, đụng đến đau đớn.

Trong lòng cô khuất nhục thật lớn, chỉ cảm thấy thứ đụng vào tường là lòng cô. Cơ thể đau và đau lòng, cô gắt gao cắn môi.

“Vật thay thế? Vậy em biết tại sao tôi chọn em không?”

Người đàn ông kia vẫn còn không bỏ qua, nhục nhã thân thể không đủ, trên miệng anh từng chữ từng câu càng giống như một cái bạt tai hung dữ, hướng thẳng trên mặt cô mà đánh. “Thân thể em đây, tôi rất yêu. Dung mạo em trong sạch, thân thể này lại vô cùng có tiềm chất lay động.”

Đầu lưỡi có máu tanh quét qua, cô chỉ cảm giác tâm lúc này đã đau đến chết lặng, thân thể đến này dường như cũng dần dần thích ứng anh.

Anh muốn nhục nhã cô sao? Cô để anh nhục nhã một lần là đủ!

Cô cười, “Như vậy Tân thiếu, là thân thể tôi khiến anh thích, hay là thân thể của Nghê tiểu thư làm cho anh muốn không ngừng hơn?”

Cô nói xong, chỉ cảm thấy đầu bị người dùng lực vặn qua, hướng ra sau lưng chống lại ánh mắt cuồng loạn của anh.

Phía dưới, anh lại lần nữa dùng lực đâm vào.

Cô gắt gao cắn môi, mới dừng lại rên rỉ.

Trong mắt yêu mị của anh mang theo tàn nhẫn, “Bây giờ tôi đang trong thân thể em, đương nhiên phải trả lời là em làm cho tôi thích hơn rồi. Ngày khác, tôi cùng cô ấy làm, thì chính là cô ấy khiến tôi muốn không thể ngừng hơn."

Anh mang theo tư thái phong lưu, từng chữ từng câu hung hăng hướng về phía cô, mang theo sức lực bén nhọn nhất.

Cô chậm rãi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy anh nữa.

Cô thua.

Cho dù cô có đê tiện nhất, cũng không đánh lại anh tới lạnh.

Môi lại bị dùng sức hôn, bị cạy mở, anh bức bách và chiếm đoạt quấn quít cùng cô. Trong nháy mắt, trong lưỡi, mùi máu tanh sực ra nặng nề.

Động tác lại không dừng lại.

Một cái lại một một cái, vốn không có tình, bắt đầu chỉ là đau, lúc này, lại có vui thích.

Cỡ nào châm chọc!
#126

on 27.08.15 21:28

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 133: Tâm ý sai lầm(8):
Đêm nay anh thực sự tức giận với cô. Cho nên ngay cả chia sẻ thân mật nhất anh cũng nhất định lấy tư thế của trừng phạt, làm cho cô cảm thấy khuất nhục, cố ý làm cô bị đau.

Đè cô trên mặt đất, nhìn cô ở phía dưới anh vừa khổ sở lại vui thích, môi mỏng nhẹ nhàng nhả ra lời nói tàn nhẫn, “Biết tôi thích em nhất ở đâu không?” *

Anh vừa mãnh liệt đụng chạm trong cơ thể cô, lại vừa dùng tay nhẹ nhàng dọc theo thắt lưng cô lưu luyến vuốt ve, rõ ràng đã hãm sâu vào dục vọng, trong mắt lại duy trì sự cường ngạnh một tia lành lạnh cuối cùng, “Eo của em. Tôi thích nhất giữ chặt eo thon của em dưới thân như vậy, tùy ý rong ruổi trong cơ thể em.”

Anh nói xong, đôi tay bỗng nhiên cầm thật chặt vòng eo mảnh khảnh của cô, liền làm như vậy, thậm chí còn đột ngột cố ý dùng sức. Tân Hành chỉ cảm thấy một cơn đau mang theo khoái cảm đánh tới, trong nháy mắt thần chí không còn rõ ràng.

Gắt gao nhắm mắt lại, đợi cảm giác đau đớn bớt đi, cô mới chậm rãi khẽ mở mắt, nhìn người trên thân mình, cười, “Như vậy Nghê tiểu thư thì sao? Đối với cô ta, anh thích lấy tư thế gì? Có muốn thử một chút trên người tôi luôn không? Xem xem là tôi khiến anh hài lòng hay là cô ta làm cho anh hài lòng hơn?”

Cô nói xong, liền chỉ cảm thấy ngang hông bỗng nhiên bị nắm chặt đến phát đau, thân thể nhẹ bẫng, anh đã ôm lấy cô, phía dưới như cũ gắn liền với cô một chỗ. Cô miễn cưỡng duy trì tia lý trí cuối cùng, híp mắt nhìn anh.

Lại thấy khóe môi anh là nụ cười tà mị mà tàn lạnh, ôm cô đi từng bước lớn đến bên giường, “Cô ấy xấu hổ, tôi và cô ấy đều ở trên giường, tôi. . .không nỡ khiền cô ấy cảm thấy khuất nhục.”

“Vừa nói như vậy, em và cô ấy giống nhau, hình như tôi cũng có thể đối với em tốt chút.” Anh nói xong, đã áp cô lên trên giường mềm mại, lần nữa mãnh liệt tiến vào chiếm giữ.

Tân Hành quay đầu đi, mặc cho nước mắt theo khóe mắt chảy xuống. Không biết thân thể và trái tim bị hành hạ kéo dài bao lâu, cũng không biết cô chịu đựng hay đã sớm chết lặng, cho đến khi trời sáng, trong thân thể cuối cùng một lớp sóng nóng bỏng đi qua, người đàn ông mới chậm rãi từ trong cơ thể cô ra ngoài.

Rời khỏi cô, một mình vào phòng tắm, thậm chí ngay cả liếc nhìn cô một cái cũng không có. Cô khẽ trở mình, quấn mình vào trong chăn, gắt gao bao lấy thân thể tràn đầy dấu vết kích tình.

Phía dưới dinh dính đến kinh người, cô không để ý tới, chỉ bao mình trong chăn chặt hơn, nhắm hai mắt, làm bộ đã ngủ. Đầu óc lại cứ tỉnh táo đến mức khiến người ta tuyệt vọng. Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, cho đến tất cả lại an tĩnh như cũ, tiếng người đàn ông từ trong phòng tắm ra ngoài, tiếng mặc quần áo.

Đôi tay cô nắm chăn thật chặt, che phủ bản thân thật kỹ, đưa lưng về phía anh. Chỉ là có lẽ từ nhỏ cô đã không giỏi về ngụy trang, anh nhìn đã có thể dễ dàng thấu cô, lúc này cũng giống vậy.

Anh đứng ở bên giường, từ trên cao nhìn xuống cô, “Tối qua em làm tôi hết hứng, cho nên em cầu xin tôi, tôi liền đồng ý. Phương Vũ có thể không chết. Lần sau, nếu như em còn muốn dựa dẫm vào tôi, cũng có thể trao đổi như vậy.”

Anh đang ở phía sau cô, âm thanh vẫn dịu dàng đa tình như vậy. . . Tim lại đau, thân thể giống như nhất thời bị cái gì đó vừa ướt vừa lạnh bao phủ, hô hấp cũng không thể, sắc mặt vốn ửng hồng trong nháy mắt bởi vì hít thở không thông mà trắng bệch. Cho đến khi “Xoẹt” một tiếng tiếng cửa đóng lại, thân thể cô hung hăng run lên, mới rốt cuộc có thể hít thở từng hơi từng hơi ở bên trong.

Dịch Tân ra ngoài phòng, một đường đi xuống lầu, khuôn mặt lạnh lẽo, đến đại sảnh.

Sáng sớm người giúp việc quét dọn thấy thế, cũng không nhịn được run sợ, chỉ co ro cúm rúm hướng về phía anh gọi một tiếng, “Thiếu gia Chào buổi sáng.”

Bước chân Dịch Tân thoáng chốc dừng lại, quay đầu, hướng về phía người giúp việc trầm giọng nói, “Không cho thiếu phu nhân rời đi nửa bước.”

Người hầu kia không hiểu đầu đuôi chỉ vừa gật đầu vừa lúng ta lúng túng nói: “Vâng.”

Lúc này Dịch Tân mới tiếp tục đi tới cửa chính, rồi lại đúng lúc gặp Phong Dương mới từ bên ngoài đi vào.

Phong Dương rõ ràng là cả đêm không về, lúc này mới từ bên ngoài trở lại. Nhìn thấy Dịch Tân thì kinh ngạc.

Dịch Tân mắt híp lại, nhìn anh lạnh nhạt nói, “Chuyện Phương Vũ, đến đây chấm dứt.”

Phong Dương cả kinh, trong nháy mắt sắc mặt trở nên không cam lòng, nhìn Dịch Tân lại đột nhiên đảo mắt cười một tiếng, “Tân Hành ở đó chịu không ít tội, anh chịu được?”

Phong Dương vừa mới nói xong chỉ cảm thấy cổ căng thẳng, đã bị người ta hung hăng níu lấy cổ áo kéo đi phía trước. Liền giật mình, lại thấy cặp mắt người đàn ông trước mắt đã phát hồng, “Tôi nói, bỏ qua cho hắn, nghe không hiểu sao?”

Sau khi lạnh lùng cảnh cáo xong liền hất người trong tay ra.

Phong Dương lui hai bước mới ổn định thân thể, hơi suy nghĩ một chút, hỏi, “Ý của Tân Hành?”

Dịch Tân nghe thấy hai chữ Tân Hành, cả người không khỏi cứng đờ, cũng không đáp lời, chỉ sải bước đi ra ngoài cửa.

Phong Dương ngẩn ra, rồi lập tức phản ứng kịp, tiến lên mấy bước ngăn anh lại, “Anh muốn đi đâu?”

Dịch Tân mắt lạnh liếc qua anh, “Uống rượu.”

Tân Hành nằm ở trên giường nhắm hai mắt, nhưng cứ nhắm mắt thì lại là hình ảnh Dịch Tân đè trên người cô, ở trong cơ thể cô mạnh mẽ ra vào. Dứt khoát mở mắt ra, nhưng ánh mắt có chút đờ đẫn.

Hồi lâu sau, cả người chợt chấn động, trong mắt thoáng chốc hiện lên sự hoảng sợ, lập tức ngồi dậy vội vàng xuống giường.

Dưới chân chạm đất, chân vẫn không khỏi mềm nhũn, cô cuống quít lấy tay chống đỡ thân thể. Bên đùi lúc này, một dòng tinh dịch ướt át chậm rãi chảy xuống.

Cô cúi đầu xem xét, cắn răng rồi bước nhanh vào trong phòng tắm.

Nhanh chóng rửa ráy sạch sẽ, rồi tìm bộ quần áo trong tủ, ăn mặc nghiêm chỉnh, lúc này mới bước nhanh xuống lầu.

Nghĩ thừa dịp tất cả mọi người còn chưa dậy mặt không biến sắc đi ra ngoài, đang đi trong đại sảnh đụng phải quản gia đang nhỏ giọng nói chuyện cùng người giúp việc. Quản gia nhìn thấy cô, cả kinh, rồi lập tức khôi phục vững vàng, cười một tiếng với Tân Hành, “Thiếu phu nhân, sớm như vậy ngài muốn đi đâu?”

Trong lòng Tân Hành cảm giác nặng nề, trên mặt miễn cưỡng cười một tiếng, “Tôi đi ra ngoài mua vài món đồ.” Nói xong, vội vàng tránh qua quản gia, đi ra ngoài cửa.
#127

on 10.03.17 21:29

uknown5

uknown5

Thành viên Danh Giá

Thành viên Danh Giá
#128

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết