#21

on 27.08.15 20:40

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 20: Gãy Cánh 2:
Có nói với anh. . .Yên tâm? Đã không còn? Anh chỉ cảm giác thấy cảm xúc mãnh liệt dâng lên trong lòng anh, đan xen quấn lại, dâng lên thật cao, uốn lượn ở trong đầu, phồng lên, va chạm khiến anh khó khăn tức giận. Anh không rõ cảm xúc này tới cùng là cái gì, chỉ có thể chắc chắn cảm giác từ sâu trong cơ thể bị kích thích, dâng trào lên, thành một dòng dục vọng hủy thiên diệt địa —— muốn phá hoại, muốn hủy diệt. Càng sâu, càng đáng sợ, anh không khống chế nổi. Cô thật sự ở trước mặt anh, mặt trắng xanh, thần sắc tiều tụy.

Anh hít một hơi thật sâu, dùng cố gắng thật lớn áp chế dã thú trong lòng. Anh nói với chính mình, cô là Tân Hoành, là Tân Hoành của anh, anh sẽ đối xử thật tốt với cô, anh không thể để cho bản thân dạo đến cô, anh dằn lòng lại, “Anh bảo em ở nhà chờ anh, em đã đồng ý. Tại sao lại đến đây?”

Trên mặt anh không có một tia biểu tình, Tân Hoành không tự chủ được lui về sau một bước, Dịch Tân như vậy, bề ngoài bình tĩnh, nhưng xung quanh lại chân chân thật thật tồn tại hơi lạnh thấu xương, khiến cô khống chế không được muốn rời ra xa.

Cô lui về phía sau, như vậy rõ ràng muốn trốn tránh anh. Anh nhìn thấy, sự thô bạo thâm sâu ở tận trong đáy mắt mãnh liệt hiện ra, anh nhanh hơn cô, đưa tay hung hắng nắm lấy bả vai cô, kéo mạnh cô qua, giam cầm cô ở trong ngực.

Một phen kia, bị đụng phải khiến cô thấy đau. Anh lại cúi đầu nhìn cô, mắt anh cũng triệt để hồng lên, lên tiếng nói, tiếng nói kia cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, “Em đã đồng ý với anh, em đồng ý chờ anh, vậy bây giờ vì cớ gì lại ở chỗ này, hả?”

Anh giận dữ, giống như là cô chọc giận anh. Đến lúc này, ngược lại cô cũng không còn sợ hãi như lúc đầu. Là cô chọc giận anh sao? Không phải! Cô hít một hơi thật sâu, cho dù bị giam ở trong ngực anh, cô không thể động đậy, nhưng lại ngẩng cao đầu nhìn vào mắt anh, không lùi bước chút nào, nhìn thẳng chăm chú vào cặp mắt màu nâu ám trầm chất chứa gió táp mưa rào, lạnh lùng nói, “Bời vì em không muốn đợi.”

Bởi vì em không muốn đợi. Nói năng có khí phách. Khuông mặt xinh đẹp của Dịch Tân rốt cục hoàn toàn trầm xuống, thậm trí tức giận rõ ràng vừa rồi cũng không thấy. Tân Hoành chỉ có thể nghe thấy tay anh nắm thành đấm, âm thanh khớp xương rung động. Nhưng lời nói của anh lại đột nhiên trở lên ôn nhu, anh nhìn cô chăm chú, gắt gao. Lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ, cực kỳ giống một thanh niên(Ta không hiểu là cái gì “Gian giường tre”, ta bừa vào thôi ==!!), đang động tình khi đó, ôn nhu che chở, “Anh cho em một cơ hội nữa, rút lại những lời em vừa nói.”

Rõ ràng là anh đang giận dữ, cô biết; anh mãnh liệt áp chế, cô cảm giác được. Nhưng cảm xúc trong mắt anh lại hoàn toàn trái ngược với ôn nhu, cảm giác tương khắc cùng tồn tại của anh, cơ hồ là một loại tồn tại vặn vẹo.

Trong lòng Tân Hoành rung mình một cái, sở dĩ cô có thể thản nhiên nhìn thẳng Dịch Tân tức giận, cho dù tức giận kia có thể khiến cô thương tích đầy mình, nhưng lại khó có thể hạ xuống được loại tồn tại vặn vẹo này, duy trì trái tim trấn định.

Một khắc kia, cuối cùng cô cũng sợ hãi, Dịch Tân như vậy, như vậy rõ ràng sự giận dữ sắp hủy diệt Dịch Tân, lại cứ dùng sự ôn nhu như thế che mắt cô, cô thật sự cảm thấy cơ thể phát lạnh, dó là từ sâu thẳm trong nội tâm sinh ra hàn khí, từ trong mà ra, giống như những đám mây dầy đặc, hung hăng bao phủ lấy cả người cô.
#22

on 27.08.15 20:41

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 21: Gãy Cánh 3:
Đã từng, cô thựt sự cực kỳ dung cảm. Cho dù trong lòng sợ hãi, sợi hãi, nhưng vẫn nghe theo trái tim chính mình, không vứt bỏ, không rời bỏ.

“Em không muốn.” Đè xuống sợ hãi trong lòng, cô vẫn lựa chọn nhìn thẳng vào mắt anh, bình tĩnh nói ra lập trường của mình. Anh vốn đang dốc sức ôm cô, khóa chặt cô, cố chấp mà giữ lấy, lúc này cơ thể hai người dính chặt không có chút khe hở nào. Nhưng ba chữ vừa rồi của cô, rốt cuộc đã đẩy lý trí của anh căng ra xa chỉ còn lại một sợi dây cuối cùng, sợi dây kia, yếu ớt không chịu nổi một chút kích động.

Anh nhìn chăm chằm cô, trong mắt giống như đang đốt lên một ngọn lửa, giống như chỉ cần cô dám không nghe theo, anh có thể đốt cháy cô. Ngón tay thon dài của anh dùng lực nắm lấy cằm của cô, khiến cô không thể thoát, mặt cô nằm gọn trong tay anh. Anh nhìn cô đang nhíu mày vì đau, tiếng nói trầm thấp đến dọa người, “Nói, nói em muốn ngoan ngoãn theo anh trở về.”

Hành động thâm trầm của anh thật sự dạo cô sợ, nhưng nếu thật sự bị dạo thì không nói không chừng cô cũng thỏa hiệp rồi. Đáng tiếc không phải, cô còn đang bị anh làm tổn thương, ánh ném cô vào trong phòng tối không có ánh nắng mặt trời, mặc kệ miệng viết thương cũ của cô bị xé rách vỡ ra, đồng thời ở trong bóng tối không ánh nắng trở lên thối rữa. Nếu muốn nói đến sâu sắc, tổn thương kia vượt xa so với độ sâu sợ hãi. Cô không muốn tổn thương nữa, cho nên cô muốn vượt qua nỗi sợ hãi kia. Hạ quyết định, ánh mắt cô, lộ ra bản tính, đó chính là tính bướng bỉnh lỳ lợm, bình thản mà nghênh tiếp anh, gằn từng chữ, “Em nói, em không muốn! Em không muốn lại ở cùng một chỗ với anh!”

Một câu, rốt cuộc, cô rốt cuộc đã phá vỡ trờ đất của anh. Đời người, tình yêu, đến cùng chịu đựng được bao nhiêu từ chối, bao nhiêu vứt bỏ? Lần đầu tiên Dịch Tân cảm thấy tình cảm của mình bị từ chối, bị cô mạnh mẽ ném trên mặt đất. Nếu bị vứt bỏ chỉ là tình cảm, vậy sẽ thế nào? Nhưng lại không có nếu. Bởi vì tình cảm gắn liền với trái tim, Tân Hoành từ bỏ tình cảm của anh, còn có vứt bỏ trái tim của anh.

Lần đầu tiên, anh cho biết rõ ràng chân tình của Dịch Tân anh, mà cô Tân Hoành chẳng thèm ngó tới, cô ném xuống nghiền nát. Một giây sau, Dịch Tân bỗng nhiên ôm chặt ngang lấy cô, động tác thô bạo, không quan tâm vùng vẫy của cô. Anh ôm cô, bước nhanh ra cửa.

“Anh đã cho em lựa chọn, em đã không muốn, vậy anh liền lấy lại quyền lợi lựa chọn của em, từ nay về sau, em không cần lựa chọn, không thể nào lựa chọn!”

Lời của anh, tựa như lời nguyền của địa ngục sâu thẳm, thoáng chốc cô bị sợ hãi cực lớn bao phủ, nhất thời nói không nổi nửa chữ. Mãi đến cửa phòng bệnh, anh đột nhiên dừng bước, ngăn cản đương đi của anh, là người giúp việc vừa tới. Người giúp việc cũng hơi lớn tuổi, thấy quấy rầy hai người bọn họ, lúc đầu sửng sốt, bị ánh mắt thô bạo của Dịch Tân dọa sợ tới mức cơ thể chấn động, ngược lại hiểu rõ ra, cuống quit ngăn cản, “Ôi trời! Đang làm cái gì vậy? Sản phụ vừa sinh xong, cần được tĩnh dưỡng thật tốt, không thể dùng động tác mạnh như vậy! Cậu trẻ tuổi, mau, mau bỏ cô ấy xuống!”
#23

on 27.08.15 20:41

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 22: Gãy Cánh 4:
Lời nói của người giúp việc, rốt cuộc cũng nhắc Tân Hoành, cô phục hồi lại tinh thần, cuống quit mạnh mẽ đẩy Dịch Tân ra. Nhất thời Dịch Tân không phản ứng kịp hành động mạnh mẽ của cô, liền buông cô ra. Tân Hoành nguy nguy hiểm hiểm rơi xuống đất, bởi vì lực đẩy mạnh nên cô không đứng vững, lảo đảo vài bước. Bọn họ vốn đang đứng ở cửa, cô lảo đảo một chút liền đụng phải khung cửa. Tay Dịch Tân liền giữ chặt cô, cô cả kinh chấn động, vội vàng dùng cánh tay kia, cố sức đẩy cánh tay đang giữ cô ra. Tay anh bị cô đẩy ra. Cô lập tức xoay người, dứt khoát. Chạy trốn. Nhất thời không khí bị đông lạnh. Một giây sau, vang lên một tiếng súng, kèm với tiếng hét chói tai của phụ nữ.

“A!”

Tân Hoành bối rối cứng ngắc đứng tại chỗ, trái tim đập mạnh mẽ, sợ hãi, không biết từ đâu trở lại. Cô quay đầu lại, vừa quay đầu lại tư thế của anh xông vào trong mắt cô, từ đó cô đời đời kiếp kiếp bị gong xiềng. Sau này, cô chạy không thoát.

Mặt anh bình tĩnh trở lại, bình tĩnh sắp như ôn nhu, thậm trí anh còn cười với cô, giống như trong lúc ôn tồn nói chuyện với người yêu. Nhưng mà tay anh, tay phải, thật sự đang cầm một khẩu súng lục. Họng súng, chính xác đang chỉ vào đầu người giúp việc. Người giúp việc kia, cho dù cô mới lần đầu gặp, cũng chỉ được vài phút, cô thậm trí còn chưa kịp nói chuyện cùng, bà liền nhìn tới khẩu súng của anh miệng hướng nói.

“Đừng, đừng! Tiên sinh tiểu thư, hai người là vợ chồng, là chuyện nhà, không liên quan đến tôi!”

Người giúp việc lớn tuổi mặt đã có nhiều nếp nhăn, lúc này Tân Hoành mới nhìn kỹ bà. Bởi vì bà quá sợ hãi, gương mặt trắng xanh, ánh mắt cũng không khống chế được, bên trong có chút nước, vì biểu tình kích động kia của bà, nước mắt càng hiện ra rõ ràng. Người giúp việc muốn quay đầu cầu xin Dịch Tân, anh cũng không bình tình, tay thêm lực, trầm giọng nói, “Không được nhúc nhích!”

Người giúp việc bị dọa đến thân thể cứng ngắc, chỉ có thể cầu xin thương xót mà nhìn Tân Hoành, “Cô gái, xin cô thương xót, không nên làm loạn nữa, không nên làm khó, những người như chúng tôi không thể so với các cô, tôi còn phải nuôi sống gia đình, ông nhà tôi còn đang nằm trên giường bệnh, con trai đi làm ở bên ngoài, bị tai nạn lao động. . .”

Thanh âm người giúp việc lạnh lẽo thương xót. Đúng vậy, bà đã đứng ở bên ở sống chết, một bên sống, một bên chết. Thanh âm kia, chính là vùng vẫy giãy chết kêu gọi một tia sống sót. Tân Hoành ở tầng này, là vì phòng bệnh xa hoa, phòng ít, người còn ít hơn. Rất yên tĩnh, nhưng vẫn làm người khác kinh ngạc, đã có người đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn xung quanh. Nhưng mà bọn họ, nhìn được chỉ là một người mặc áo ngủ rộng rãi ở trong hành lang, tóc rối tung một người phụ nữ đã tuyệt vọng. Dịch Tân và người giúp việc đứng ở trong phòng, chỉ có một mình Tân Hoành đứng ở ngoài hành lang. Vừa rồi, cô cũng mới chỉ chạy đến ra cửa, mới bước ra hành lang. Bởi vì đã biết rõ chống cự không được, muốn trốn, lại, ngay cả chạy trốn cũng trốn không thoát.

“Em xác định, em được đi sao?” Tiếng nói của anh nhẹ nhàng, kèm theo trào phúng, anh nắm quyền sống chết, quan sát cô, như một con kiến, “Đi được sao? Lại có ít nhiều sinh mạng, giống như em, vì em, không còn mạng rồi. . . Cơ hội tồn tại? Chì là, do em chọn!”
#24

on 27.08.15 20:41

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 23: Gãy Cánh 5:
Hai người, đứng đối diện bên trong bên ngoài cánh của. Dịch Tân thanh thanh đạm đạm mà nhìn gương mặt trắng bệch bất lực của cô, trong mắt cô có nước mắt, nước mắt kia còn đang run rẩy.

“Em hiểu tính anh, đúng không?”

Toàn thân Tân Hoành tuyết đối rét lạnh, tay nắm lại, tất cả đều là mồ hôi lạnh. Anh nói đúng, cô hiểu tính anh, nói được là làm được; nhưng mà cô cũng không hiểu anh, không hiểu anh tới cùng là coi cô như cái gì, là gì trong mối quan hệ hôn nhân này, rốt cuộc anh cho cô vào vai một nhân vật như thế nào.

Cô nhìn anh, cố gắng không chế thân thể, nhưng lại vẫn run rẩy như cũ, cô không khống chế nổi mình. Giờ phút này, cuối cùng cô cũng thừa nhận, đối với Dịch Tân, cô không phải đối thủ của anh, không bao giờ phải. Giữa bọn họ cách xa qua mức, bắt đầu đã là một sai lầm, mà lại càng trí mạng tại cuộc vướng mắc sai lệch này, cô không thể nào kêu ngừng, chỉ cần anh còn nguyện ý, cô phải cùng anh tiếp tục dây dưa, mặc dù cô đau khổ.

Dịch Tân nhìn cô, cũng không mang theo chút cảm tình nào, dù là nửa phần thương tiếc, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt cô, chờ cô tới gần anh, xin anh tha thứ. Cả người anh nhìn qua, trong lòng đã tính trước mọi việc. Cô sớm đã bị tuyệt vọng bao phủ, chỉ còn cách nhận rõ sự thực. Cô biết, cô không đi được, cho dù có nhiều người lại vì cô mà mất đi cơ hội tồn tại, cô cũng không thể thoát khỏi anh, cô vẫn không thể đi được. Chỉ vì, trò chơi này, Dịch Tân còn chưa nói dừng. Chỉ vì anh chưa nói dừng! Cô cụp mắt xuống, nhìn chăm chú mặt đất thật lâu, cô đang chờ đủ thời gian, thu lại nước mắt. Rồi sau đó, cô mới ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói, “Em về với anh. Về sau, anh bảo em ở nơi nào, em liền chờ ở nơi đó.”

Cô nói xong, cũng chủ động đợi người đàn ông kia đi đến. Trong mắt, bình tĩnh không dao động. Bởi vì trong ánh mắt không còn tình cảm, tự nhiên bình tĩnh được không nhiễm phong trần. Nhưng, bóng dáng, cũng không có sinh khí.

**

Hồi tưởng quá tốn thời gian, quay vè thời điểm cô cảnh giác, đã thấy Dịch Tân trở về, đang dựa vào cửa phòng nhìn cô. Rõ ràng giống như không để ý, Tân Hoành lại cảm giác cả người mình như đang bị anh nhìn thấu. Vẻ mặt anh, cô vĩnh viễn không nắm lấy được. Cũng tốt, giờ phút này tuy vẻ mặt anh lạnh nhạt, nhưng cô cũng không dám cho rằng anh đã hết giận. Cô vội vàng từ sofa đứng lên, sửa lại nụ cười trên mặt, “Đã về, em đi chuẩn bị nước tắm cho anh.” Nói xong, đi tới phòng tắm.

“Tân Hoành, tới bây giờ em cũng không đặt anh ở trong lòng sao?”

Phía sau, tiếng nói ôn nhu nhẹ nhàng của anh, lại khiến cô đột nhiên dừng bước. Tội danh này lớn quá, cô không nhận nổi. Cô hơi hơi khép chặt mắt, lúc này mới quay đầu, nhìn Dịch Tân, nói, “Kẻ lưu manh đêm này tên Hạ Tiểu Đông, là em của mẹ kế em, từ nhỏ đã chó cậy chủ. Hiểu rõ nhất chuyện ba em cùng Tân Giác giở trò lưu manh đối với em. Bởi vì cho tới bây giờ chưa thỏa mãn, hôm nay gặp em một mình, nhịn không được thù cũ thêm mới. Anh giúp em đánh gãy tay hắn ta, em cảm thấy sảng khoái, nhưng đây chỉ là chuyện cũ, em cảm thấy không đáng làm bẩn tay anh.”

Cô thấy anh chỉ nhàn nhạt nhìn, nghĩ một chút, lại thêm một câu, “Nếu như hôm nay muốn đánh gãy tay hắn, đánh bể đầu hắn không phải anh, em nhất định sẽ không ngăn cản, em sẽ chỉ ở một bên vỗ tay tỏ ý vui mừng.”
#25

on 27.08.15 20:42

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 24: Chiến Tranh Lạnh 1:
Cô cho rằng, cô đã trả lời vấn đề của anh, cũng giải thích rất tốt rồi. Nhưng mà, cực kỳ rõ ràng, anh không hài lòng. Ánh mắt anh nhìn cô vẫn thâm trầm như cũ, chỉ nhàn nhạt mà hỏi lại, “Tại sao lại không chứ?”

Cô sững sờ, “Hả?”

Thân thể anh cũng đã đứng thẳng, chậm rãi hướng về phía cô, ánh mắt như chim ưng gắt gao khóa chặt cô, dường như muốn nhìn thấu cô, không cho cô giữ lại một điểm, “Anh nói, vì sao lại không ở môt bên nhìn, vỗ tay tỏ ý vui mừng?”

Tân Hoành trừng lớn mắt, nhìn anh, nhất thời không thể lý giải anh đang nói cái gì. Anh lập tức đến gần trước mặt cô, hai tay nâng mặt cô, tinh tế vuốt phảng, động tác tao nhã xinh đẹp, cúi đầu ôn nhu mà nhìn cô, “Vì sao?”

Trong ánh mắt anh là cực hạn ôn nhu cùng cực hạn xinh đẹp, lẫn lộn, cùng Dịch Tân tồn tại, lại khiến Tân Hoành sợ hãi trong lòng, nhịn không được. . . Cuống quit lui về phía sau. Anh không dùng lực khống chế cô, cô thành công thoát ra, nhìn ánh mắt anh vẫn đang kinh nghi, cô thật sự sợ bộ dáng âm dương quái khí loại này của Dịch Tân. Cô miễn cưỡng nở nụ cười với anh, “Anh mệt rồi, em đi chuẩn bị nước tắm cho anh.”

Nói xong, giống như chạy trốn vào phòng tắm.

“Em dám!” Rốt cuộc Dịch Tân cũng hung hăng trầm tiếng nói, Tân Hoành đột nhiên dừng bước, “Em dám trốn!”

Anh nói xong đã đi đến trước mặt cô, đã không còn ôn nhu như trước, mà lại hung hăng nắm lấy vai cô, mặc cho tức giận không vơi bớt chút nào đánh úp về phía cô, “Nói, nói ngay lập tức, nói cho anh biết vì sao!”

Anh đột nhiên kỳ quái, đột nhiên thô bạo thất thường, cô không phải không quen, nhưng mà đêm nay, chuyện cũ dữ dội kéo đến, cô đã cảm giác trái tim đột nhiên tăng thêm vài tầng đau đớn. Lúc này, anh lại đối với cô lộ vẻ ngoan độc mạnh mẽ, cô không nhịn được ủy khuất, nhìn lại anh, rơi nước mắt. Đúng cho dù là ủy khuất, ủy khuất đến phát khóc, cô vẫn không chịu nói ra lời. Mặc kệ là tố cáo của anh vẫn lại vì chính mình chống đối, cô chỉ là không nói ra lời. Cũng không tránh thoát khỏi anh, mặc cho chính mình rơi nước mắt với anh.

Số lần cô khóc trước mặt anh, thật sự, có thể đếm trên đầu ngón tay. Dịch Tân hung hăng nhìn chằm chằm giọt nước mắt kia, rốt cuộc, đáy mắt phát hỏa mãnh liệt, mãnh liệt, thật sự nhìn cô rất lâu, cũng không có thêm một động tác, thâm chí, lực trên tay dần dần buông xuống. Rồi sau đó, ở lúc đốm lửa kia trở lên mạnh nhất lại bị dập tắt xuống, quay về yên lặng.

Anh buông cô ra, nhếch môi cười với cô, nụ cười kia, cực kỳ trào phúng, cũng là tự giễu, “Tân Hoành, em có biết, đêm nay cực kỳ buồn cười? Buồn cười, Phong Dương nói với anh em không muốn anh là thương người khác vì em lo lắng cho anh! Buồn cười, vậy mà anh lại tin như vậy! Buồn cười, anh một đương phóng từ xa về, thậm chí còn nghĩ tới giải thích sự thô lỗ của anh trước! Buồn cười, toàn bộ đầu là anh tự ình là đúng! Trong mắt Tân Hoành em, anh thậm trí còn không phải chồng em, làm sao có lo lắng vừa nói đây?!”

Rõ ràng là quanh người thô bạo, trên mặt có cười, vốn là tổ hợp đáng sợ, Tân Hoành nhìn anh, nhưng đã không còn một chút sợ hãi như trước, thậm trí, trong lòng nổi lên cảm giác khác thường, cô hơi trầm ngâm, mới phát hiện, cảm giác kia, là đau lòng.
#26

on 27.08.15 20:42

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 25: Chiến Tranh Lạnh 2:
Dịch Tân nhìn cô, cười, nụ cười kia như có cảm tình, lại cũng như không có quan hệ. Trong mắt vẫn có ngoan độc và mạnh mẽ, nhìn chằm chằm cô, cuối cùng lại buông lỏng nắm đấm, chỉ xoay người, rời đi. Bóng dáng của anh, tiếng bước chân của anh, rốt cuộc cũng làm cô bừng tỉnh. Trong tích tắc đấy, thậm trí cô còn chưa kịp nghĩ, theo bản năng đuổi theo anh. Anh đi xuống lầu, cô cuống quit đuổi theo, bước chân quyết liệt của anh, bước chân bối rồi của cô. Hai thanh âm hỗn tạp, vang vọng trong biệt thự đêm khuya. Anh đi cực nhanh, mắt thấy anh đã đi xuống lầu, đến phòng khách, như muốn ra khỏi cửa, Tân Hoành hoảng hốt, kêu to, “Dịch Tân, đừng đi!”

Bước chân của anh hơi ngưng lại, trong khoảnh khắc cả người dừng lại, nhưng chỉ là trong khoảnh khắc, một lát sau, anh lại nhấc chân, muốn đi ra ngoài. Tân Hoành hoảng hốt, cắn răng, hung hăng đá bay giầy, mắt thấy giầy từ từ lăn trên cầu thang, có tiếng vang. Cô nhân tiện ngồi trên cầu thang, hô nhỏ, “A, đau quá!”

Dịch Tân nghe được, quả nhiên lập tức dừng bước, xoay người, vội vàng nhìn về phía cô, ánh mắt xẹt qua lo lắng. Thấy cô chỉ ngồi trên cầu thang, anh nhíu mi, trầm giọng tức giận nói, “Em gạt anh?”

Anh ở lại, nhất thời trong lòng cô không có vui mừng mãnh liệt, mà tất cả không vui cùng hiểu lầm giữa cô và anh kéo đến mạnh mẽ, cô đi qua anh, hồi ức của riêng cô. . . Cho dù sắc mặt anh đến bây giờ vẫn không tốt, nhưng anh ở lại. Cô nhớ lại, cũng đứng lên, liền chân không đi xuống bậc thang, đi đến trước mặt anh.

“Không còn cách, em muốn anh ở lại, chung quy là cái gì lăn xuống đây. Anh hy vọng em thực sự bị ngã sao?”

Cô đứng ở trước mặt anh, rõ ràng nhìn ánh mắt sợ hãi của anh, nhưng lại nói ra lời khiêu khích với anh. Anh nhíu mày, cũng không nói gì, cô lại nói tiếp.

“Thật xin lỗi.”

Anh hung hăng nhìn chằm chằm cô, “Thật xin lỗi cái gì?”

Anh gần như muốn nhìn thấu anh mắt cô, cô hít một hơi thật sâu, lại ngẩng đầu lên, nhìn thẳng anh. Cảm tình cô dành cho anh có lẽ phức tạp, cô chỉ biết là, cô muốn anh ở lại. Có lẽ anh ở lại, thậm trí cũng không thể nói với cô một lời an ủi nào, nhưng cô biết, cô muốn anh ở lại bên cạnh cô. Có lẽ là vì vừa rồi, anh lộ ra ánh mắt tuyệt vọng đau lòng với cô, lại có lẽ. . . Là cô, bản thân không muốn rời xa anh. Anh ở đây, mặc kệ là tốt hay xấu, cô cũng ở cùng một chỗ với anh, không cần một mình chìm trong quá khứ, kịch liệt đau đớn, cũng không thể tự mình thoát khỏi. Cô nhìn thẳng anh, bình tĩnh mà nhìn vào trong mắt anh, “Thật xin lỗi, em khiến anh hiểu lầm. Nếu hành vi của em khiến anh hiểu lầm, em sẽ thay đổi, anh. . .”

“Đủ rồi!” Thanh âm đau đớn của anh cát ngang cô, “Tân Hoành, rốt cuộc em muốn cái gì?!”

Cô bị anh dọa sợ tới mức toàn thân chấn động, sững sờ ngẩng đầu nhìn anh.

“Rốt cuộc anh phải làm cái gì, em mới có thể vui vẻ, em mới có thể đối với anh một chút thật lòng? Dù chỉ là một chút!” Anh nhìn cô, ánh mắt hơi hồng, bên trong gió nổi mấy phun, anh mặc cho gió bão kia chảy ra, “Bây giờ em hãy làm, hãy nói cho anh biết, việc kia không phải vì lấy lệ với anh sao?”
#27

on 27.08.15 20:43

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 26: Chiến Tranh Lạnh 3:
Cảm xúc mãnh liệt của anh đến quá nhanh, trong nháy mắt giống như ngọn lửa, thiêu đốt đến mức mạnh mẽ, tình thế mạnh mẽ kia đủ để lòng người sợ tới mức hung hăng va chạm vào đầu. Nhất thời trong đầu ô một mảnh bối rối, bối rối kia lại pha chi chít đau đớn, phản ứng duy nhất của cô là hung hăng lắc đầu với anh,

“Không phải, không phải như thế.”

Bởi vì kích động, trong lời nói có chút run rẩy. Lúc này, ngược lại là cực kỳ giống không đủ lo lắng.

“Không phải như thế? Được, anh cho em cơ hội cuối cùng, em nói cho anh biết, ngay bây giờ nói cho anh biết, là như thế nào!” Anh hung hăng nhìn chăm chú cô, cho dù chỉ là trong ánh mắt, cũng là không buông rời giữ lấy cô. Giờ phút này, anh triệt để khống chế không nổi ma quỷ trong lòng nữa rồi. Có cái cảm tình mãnh liệt gì đó muốn trào ra. Dừng lại tại cổ họng, nó nghẹn ở đó, không ra được. Vì thế lại một lần nữa, cô đối mặt với anh, không nói. Trầm mặc. Có lúc là bình tĩnh, là giữ bình tĩnh. Nhưng lúc này, nó lại thật sự khiến trong lòng Dịch Tân dâng lên một trận sóng to gió lớn. Anh nhìn cô, ánh mắt hơi sung đỏ, nhìn ánh mắt của cô muốn nói lại thôi, cực kỳ giống thẹn trong lòng. Thật ra rất đơn giản, thật ra anh chỉ muốn cô nói một câu, trong lòng cô có anh, chỉ cần đơn giản như vậy. Nhưng mặc dù lời nói đơn giản như vậy, cô cũng cự tuyệt nói ra, tình nguyện dùng xấu hổ trầm mặc che dấu. Phút chốc trong lòng lạnh thấu, ma quỷ trong lòng kia mãnh liệt trào ra. Anh dùng lực nắm chặt tay, không, anh không thể tiếp tục đối mặt với cô. Mãnh liệt xoay người, mang theo một đạo không khí sắc bén. Bình hoa cổ vo giá trong tay rơi xuống đất, va chạm với mặt đất tạo ra tiếng vang, mảnh vụn vung lên, đâm vào da thịt.

“A!”

Anh đi nhanh ra ngoài, bước chân không dừng lại chút nào, không để ý tới âm thanh nặng nề vang lên trên sàn phía sau. . .Một buổi tối, anh sẽ không bị lừa gạt lần thứ hai!

“Trời ơi, thiếu phu nhân!”

Phương quản gia vừa ra sân sau kiểm tra, vừa vào tới của lại nhìn thấy Tân Hoành ngã trên sàn, cô dùng tay chống đỡ cơ thể, nhưng trên sàn, là một đóng mảnh vỡ gốm sứ, mà Dịch Tân cũng không để ý cứ thế đi ra ngoài. Trong lòng cả kinh, quản gia nhịn không được hét lên. Dịch Tân nghe được tiếng bối rối của quản gia, trong lòng căng thẳng, đột nhiên quay đầu, đã thấy Tân Hoành ngã ngồi bên cạnh bình gốm vỡ vụn, cô cầm lấy tay trên mặt đất. Trừ tiếng thét chói tai lúc đầu, lúc này cô cực kỳ an nhàn bình tĩnh, chỉ cắn chặn môi, hơi cúi đầu nhìn mặt đất. Bộ dáng ủy khuất của cô khiến tâm anh xoắn xuýt, cho dù trong lòng còn có tức giận, nhưng vẫn bước nhanh về phía cô. Tâm Hoành xòe tay ra, nhìn vết thương trong lòng bàn tay bị mảnh vỡ đâm vào, có máu thấm ra. Vừa rồi, mảnh sứ trên mặt đất bắn lên, cắt vào chân cô, nhất thời cô bị đau, không nhịn được liền ngồi xuống, lại không để ý trên mặt đất toàn mảnh vỡ. Một hồi kia, quá đau, cô cuối cùng lại gắt gao cắn môi, không có hô ra đau đớn. Cô biết, hiện tại cô làm cái gì, trong mắt anh đều là lừa gạt, không phải là sự thật.
#28

on 27.08.15 20:43

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 27: Chiến Tranh Lạnh 4:
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn lên trên cẳng chân của cô, một mảnh sứ vỡ đâm vào trong thịt, có máu chảy xuống; trên tay cô cũng thấm hồng. Ánh mắt anh co rút mạnh mẽ, bên trong giống như còn thô bạo hơn lúc nãy. Tân Hoành không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn mặt đất. Tức giận trong lòng anh cuối cùng cũng không có bạo phát, chỉ thở dài một hơn, ôm lấy cô từ trên mặt đất, lên gác.

“Gọi điện cho Phong Dương, bảo cậu ta tới đây, lập tức! Lập tức!”

Quản gia lúc đầu vẫn sững sờ giữa lúc bọn họ tranh cãi, lúc này nghe được mệnh lệnh của Dịch Tân, thân thể sợ tới mức run lên, rốt cuộc hồi phục lại tinh thần, vội vàng chạy đi gọi điện, “Dạ, vâng!”

Đối với đàn ông mà nói, nhất là đối với đàn ông đã có vợ mà nói, nửa đêm là khoảng thời gian tốt. Lại cứ có người không hiểu, vẫn cứ vào thời khắc xuân thời lúc nửa đêm quấy rầy người khác. . . Phong Dương không tình nguyện, trong lòng tràn đầy bất mãn chạy tới Dịch gia, lúc đó, Dịch Tân đang ngồi trên sofa trong phòng khách hút thuốc, khói mù mờ ảo, cả người anh vây quanh mùi cỏ thuốc cảm giác tinh thần có hơi sa sút. Phong Dương tức giận nói, “Dịch Tân, anh cả đêm không ngủ được tìm đến em muốn tiêm thuốc an thần sao? Em đây đề nghị anh trực tiếp uống thuốc chuột là đơn giản nhất, khỏe mạnh suốt đời!”

Dịch Tân giương mắt nhìn anh, trong mắt đông lạnh không nói lên lời. Phong Dương sợ tới mức trái tim khỏe mạnh nhảy dựng lên, tuy anh lớn lên từ nhỏ với Dịch Tân, nhưng đến nay vẫn chưa mò mẫn thấu tính nết con người này, nếu anh thật sự đụng vào họng súng của người kia, không chừng Dịch Tân thật sự sẽ nổ súng. . .Vội vang không có cốt khí mà cười làm lành, “Just a joke!” (chỉ là đùa thôi)

Lúc này, Dịch Tân mới lại nhìn điếu thuốc ở trên tay, thản nhiên nói, “Em đi lên xem Tân Hoành đi.”

Biểu tình trầm trọng của Dịch Tân, cùng tiếng nói trầm trọng, khiến Phong Dương thân là bác sĩ, sứ mệnh trong lòng nháy mắt theo đáy lòng sống lại, như vậy, nửa đêm anh ra ngoài, là vì cứu người, như thế coi như là cao thượng. Nhưng, lúc Phong Dương vào phòng ngủ nhìn thấy Tân Hoành, khi đó mọi ý nghĩ đều bị hung hăng đánh nát rồi. Đúng vậy, Tân Hoành bị thương, lại bị thương ở chân và tay, đây chỉ là ngoại thương phổ thong, cho dù là Dịch Tân cũng có thể xử lý giúp cô, căn bản không cần gọi anh đến. Những thứ này cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là, Dịch Tân thật sự đã xử lý băng bó giúp cô rất tốt rồi! Người nào tới nói cho anh biết, hiện tại anh, hai giờ đêm, chạy tới nơi này để làm cái gì?! Tân Hoành đang ngồi ôm đầu gối ở trên sofa, thấy Phong Dương ngoài cửa, vội vàng ngồi lại, xấu hổ mà cười trừ, “Thật xin lỗi, làm phiền đến em rồi.”

Ánh mắt cô ôn nhu mà tràn ngập áy náy, ngược lại khiến Phong Dương xấu hổ không biết nói gì nữa, chỉ có thể lắc đầu mà nhìn mảnh vải trắng trên tay cô, cứng ngắc mà giật nhẹ khóe miệng, “Không sao, chỉ là ít nhất cũng nên để lại một chỗ cho em tới băng bó. . .”

Tân Hoành nhìn tay chân mình, cũng thấy xấu hổ, không biết nên nói gì. Chỉ là Phong Dương tức giận Dịch Tân, vô ý khiến không khí trở nên xấu hổ, vội vàng nói sang chuyện khác, “Gì kia, em còn cho rằng Dịch Tân chỉ biết làm người khác bị thương, không ngờ cũng biết băng bó a!”

Phong Dương nói vô ý, Tân Hoành nghe xong lại cảm thấy bên trong có ẩn ý. Dịch Tân đã thật sự xử lý miệng vết thương, mới vừa rồi, anh đối với cô, cẩn thận như thế, cẩn thận mà lấy ra mảnh vụn, cẩn thận mà khử trùng, cẩn thận không làm đau cô, động tác trầm ổn mà cực kỳ nhanh, để cô không bị chịu đau lâu. Rõ ràng động tác ôn nhu như vậy, nhưng mặt của anh lại lạnh lùng, một chữ cũng không nói ra. Cho nên, cô thật sự không hiểu anh.
#29

on 27.08.15 20:43

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 28: Chiến Tranh Lạnh 5:
Phong Dương nhìn Tân Hoành, trên mặt cô luôn có nụ cười nhàn nhạt, không có vui vẻ cũng không có chua sót, cũng chỉ là nhàn nhạt, người ngoài nhìn vào, có lẽ sẽ cho là thanh nhã, thỏa mãn. Nhưng Phong Dương lại cảm thấy, bản thân thỏa mãn có thể đổi cách nên nói ra, ví dụ như, không oán trách anh ấy. Không oán trách anh ấy? Cô đối với Dịch Tân, đối với cuộc hôn nhân cùng Dịch Tân không còn ôm hy vọng sao?

“Phong Dương, không phải em cũng cho rằng đêm nay chị. . .Không ủng hộ anh ấy, là điều vô cùng không hay?” Tân Hoành nhẹ nhàng hỏi anh. Phong Dương nhíu mày hỏi lại, “Chị thật sự nghĩ rằng là vấn đề đêm nay sao?”

Cô nghe xong, hơi cúi đầu, Phong Dương thở dài trong lòng, “Tân Hoành, nếu chị vẫn còn đang giận Dịch Tân, tức giận kia cũng đã hai năm rồi, còn chưa đủ sao?”

Tân Hoành nghe xong, lại nâng đầu, nhìn Phong Dương, biểu tình có chút bất đắc dĩ, “Em nghĩ rằng chị và em có tư cách tức giận sao?”

Phong Dương bị chặn lại. Tại sao cô lại nghĩ như vậy, Dịch Tân khiến cô đến trình độ này sao? Trong lòng Phong Dương hung hăng khinh bỉ anh ta!

“Tân Hoành, chuyện hai năm trước thật sự chỉ là chuyện ngoài ý muốn, Dịch Tân cũng không nghĩ lại làm cho chị hiểu lầm sâu sắc như thế. . .”

“Hiểu lầm?” Tân Hoành nhìn anh, cười lắc đầu, “Phong Dương, thật sự hiểu lầm, chỉ là hành vì đều không phải xuất phát từ chân tâm mới tạo thành kết quả. Nhưng, sự kiện kia, chị và Dịch Tân, hành vi của hai bọn chị đều xuất phát từ thật lòng. Chị không thể để co con mình sinh ra trong một tình huống mà người cha không chờ mong nó, Dịch Tân. . . Chuyện anh không tiếp nhận đứa con này là thật, cho nên. . .” Cô nói tới đây, hít một hơi sâu, “Cho nên, ngay sau khi anh biết được chị mang thai, lập tức bay đến Áo, đi gặp người phụ nữ thật sự trong lòng anh ấy.”

Phong Dương không biết nên nói tiếp như thế nào. Tân Hoành lại nói, “Phong Dương, em cũng có vợ, em nên biết, trong tình yêu không nên có hiểu lầm. Yêu là yêu, không thích là không thích. Có lẽ là tạm thời say mê, nhưng sự thật là sự thật, không thể lay động, cũng sẽ không bị thời gian che dấu.”

Phong Dương hoàn toàn bị ngăn lại. Có đôi khi, anh cũng không thể không thừa nhận, Tân Hoành quả nhiên là con cháu của nhà ngôn ngữ học, lời nói này thật có thể khiến người ta á khẩu không trả lời được! Có đạo lý chết tiệt! Ở sâu trong nội tâm, Phong Dương thật sự muốn nói đôi lời vì Dịch Tân, nhưng, Dịch Tân lại thật sự không có chuyện gì tốt có thể nói! Làm hại anh, rõ ràng không liên quan đến chuyện của anh, cũng đi theo tơi tả mà về. Xám xịt mà chạy ra khỏi cửa, đã thấy Dịch Tân đang đứng ở ngoài hành lang, ánh mắt kiêng kị sâu sắc, nhìn theo phương hướng của anh, trên tay đã không còn thuốc lá. Phong Dương buông buông tay, bất đắc dĩ mà lắc đầu nhìn anh một cái, cũng không nói gì, tự mình rời đi. Dịch Tân đứng ở ngoài hành lang, mắt nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, cũng không tiến lên, cứ như vậy nhìn cánh cửa. Tân Hoành ngồi ở trên sofa, cũng nhìn chăn chú cánh cửa rất lâu, sau đứng dậy, lại khẽ thở dài, cuối cùng lại ngồi xuống. Vì thế, một đêm kia rất lâu, phía bên trong cánh cửa có cô, bên ngoài có anh, hai người cũng không có cử động, chi nhìn cánh cửa kia những vẫn không thể mở ra.
#30

on 27.08.15 20:44

Van Tit

Van Tit

Designer 2T
http://www.tuoitrevn.net/
Designer 2T
Chương 29: Chiến Tranh Lạnh 6:
Tân Hoành biết, tình huống trước mắt là, cô và Dịch Tân rời vào chiến tranh lạnh. Manh mối duy nhất là, Dịch Tân không nói chuyện với cô. Không hơn, toàn bộ những cái khác đều như cũ. Nên cùng giường thì cùng giường, nghĩ muốn bắt nạt thì bắt nạt. . . Duy chỉ không nói chuyện cùng cô! Tuy nhiên bình thường anh cũng không nói nhiều, có khi nói ra càng chọc tức cô. . . Khói bay, nhưng Tân Hoành nghĩ đã có chồng rồi, muốn ôm anh thì ôm ấp anh, nghĩ muốn nụ hôn của anh thì hôn anh, ở trên giường, cùng anh làm hết toàn bộ mọi chuyện tình thân mật. . .Trên thực tế, lại đang ở vào trạng thái giận anh. . . Cô liền cảm thấy, Dịch Tân cái người đàn ông này, quá tinh minh(Thông minh nhanh trí) rồi! Có khẳ năng tức giận, chiến tranh lạnh không quan hệ, lợi ích một điểm cũng không bỏ qua! Tân Hoành quấn ở trong chăn, “Thần vận” (ờ thì chuyện cấm trẻ em, nói này hoa mỹ nhở ==!!) đi qua, nghe trong phòng tắm có tiếng nước, bất đắc dĩ mà nhìn trần nhà. Trời ạ, cô còn cho rằng buổi tối hôm ấy anh không đẩy cửa tiến vào, lương tâm bộc phát a?! Tại sao lại cho rằng anh nguyện ý mà buông tha cô một buổi tối, sẽ nguyện ý tha cô một thời gian lâu một chút a?! Dịch Tân là người thông minh lanh lợi như vậy. . . Nếu bởi một điểm không thoải mái liền cho cô một chút không gian, kia. . .Không phải hai năm qua cô có rất nhiều tự do sao a! Tiếng nước dần dần ngừng, Tân Hoành nghiêng đầu, nhìn về hướng phòng tắm. Người đàn ông đi ra từ phòng tắm, nửa người dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm, thủy châu(nước thôi mà ạ) nhỏ giọt từ trên đầu, đến cơ bụng sáu múi rắn chắc ở nửa người trên (ở đây ghi cơ bụng tám khối chắc đếm cả hai khối ngực >”
#31

Sponsored content


Bình luận bằng facebook

   

Quyền hạn của bạn

   
Bạn không có quyền trả lời bài viết